Thứ Tư, 6 tháng 3, 2019

“Người Việt không được ‘chết nhanh’ mà phải chết. ‘từ từ’”, báo Trung Quốc khẳng định
Câu chuyện hàng Trung Quốc độc hại tràn ngập thị trường Việt Nam đã không còn là chuyện mới. Tuy nhiên càng ngày mức độ càng trầm trọng hơn, báo động hơn, có nguy cơ phá hoại nền kinh tế và đầu độc sức khỏe người dân.
Nhiều chuyên gia cho rằng thực chất đây là cái bẫy của thương mại tự do khiến chúng ta dễ trở thành bãi phế thải các loại hàng hóa phẩm chất xấu của Trung Quốc. Xây dựng một hàng rào kỹ thuật thương mại nghiêm ngặt là việc chúng ta cần phải làm ngay, không thể chậm trễ.
Sự quyến rũ chế..t người
Không thể không thừa nhận Trung Quốc với 1,3 tỷ dân và một nền kinh tế đứng thứ hai thế giới là một thị trường quyến rũ. Nhưng như nhận định của dư luận thế giới, đó là sự quyến rũ chế,/t người. Hàng chục nước trên thế giới đang có vấn đề trong thương mại, đầu tư với Trung Quốc. Nhưng Trung Quốc cũng đang tỏ ra là nước sử dụng thành thạo việc kết hợp các sức ép ngoại giao, chính trị song hành với kinh tế để trả đũa các nước khác mỗi khi có “vấn đề” với Trung Quốc.
Bán cái ch,/ết cũng là chủ đề của cuốn sách đang nổi tiếng tại các nước phương Tây bàn về chất lượng hàng hóa Trung Quốc. Cuốn “C..hết dưới tay Trung Quốc” được viết bởi Giáo sư Kinh tế và Chính sách Công cộng tại Đại học California, Irvine, Peter Navarro.
Một loạt những vụ bê bối về thực phẩm độc hại của Trung Quốc trong suốt thời gian qua đã khiến cả thế giới phải rùng mình. Mỗi ngày qua đi lại có thêm một vụ thực phẩm bẩn, độc hại xuất hiện. Những “sát thủ giấu mặt” đó vẫn hàng ngày hàng giờ hiện diện trên bàn ăn của mỗi gia đình. Không chỉ thực phẩm mà cả những hàng hóa rẻ tiền, chất lượng kém, phát hiện có chất độc của Trung Quốc cũng đang làm nhiễu loạn thị trường thế giới. Nhiều nước đã đồng loạt tẩy chay hàng Trung Quốc.
Thương lái Trung Quốc hoành hành – đâu là bộ mặt thật?
Từ việc thương lái Trung Quốc thu gom móng trâu bò của đồng bào dân tộc, tận thu gốc rễ, gốc cây tiêu ở Tây Nguyên, thu mua hạt chè ở Thái Nguyên cho đến việc lừa đảo mặt hàng hải sản ở Đồng bằng Sông Cửu Long, hoa hồng ở Đà Lạt, mua đỉa ở khắp nơi, mua lá xoài khô, mua nguyên liệu đông dược trên mọi cánh rừng trong cả nước… Gần đây nhất, thương lái trung Quốc lại tìm mua rễ cây rừng ở xã Kon Pne, huyện Kbang, tỉnh Gia Lai.
Hàng trăm câu chuyện mua bán với thương nhân Trung Quốc đã để lại những hậu quả xấu. Điển hình là năm 2011, người dân các huyện Hóc Môn, Củ Chi, TP Hồ Chí Minh ồ ạt rủ nhau đi bắt đỉa, gom về bán cho các đầu nậu. Nhưng sau đó, các đầu nậu bỏ đi, để lại những cánh đồng đầy đỉa và nỗi lo sợ cho người dân.
Thương nhân Trung Quốc đã tổ chức mua móng trâu bò với giá cao, thậm chí chỉ bốn cái chân trâu, bò giá trị đã bằng nửa con trâu, bò. Vậy là dân đua nhau giết trâu bò đem bán. Từ đó, toàn bộ sức kéo nông nghiệp một vùng núi phía bắc bị hủy hoại. Lúc đó thương nhân Trung Quốc lại sang gạ bán trâu với giá cao gấp hai lần, đưa máy kéo nhỏ sang bán. Hết trâu bò rồi thì phải mua thôi.
Ở Cao Bằng, Lạng Sơn thương nhân Trung Quốc mua rễ cây hồi với giá cao. Vậy là hàng loạt cánh rừng hồi bị phá hủy bởi những kẻ đào trộm rễ hồi đem bán. Rồi các thương lái lại mua râu ngô non, xúi giục nông dân triệt phá nương ngô mang bán, đánh trúng vào cái dạ dày đồng bào. Hàng tốp thương lái Tàu xuất hiện từ Hà Giang cho đến Lâm Đồng để thu mua chè vàng, là thứ chè chặt thô phơi tái, không cần chế biến.
Thương lái Tàu mua chè vàng với giá rất cao, kích thích nông dân chặt trụi đồi chè mang bán. Thế là thương lái Tàu đã triệt hạ vùng nguyên liệu của các nhà máy chè Việt Nam. Hoặc việc Trung Quốc thu mua cây phong ba có khả năng làm sạch không khí sẽ ảnh hưởng đến môi trường cũng như giá trị kinh tế về lâu dài. Cây mật gấu là cây thuốc quý, nằm trong sách đỏ Việt Nam, dùng để chữa kiết lỵ, tiêu chảy, viêm gan, vàng da, nhưng mấy năm nay, cây mật gấu bị khai thác mạnh làm thương phẩm bán sang Trung Quốc.
Vì vậy cây mật gấu có nguy cơ tuyệt chủng rất lớn. Họ mua dây đồng vụn giá cao nhắm tới đường dây tải điện, mua cáp quang phế liệu nhắm tới đường truyền cáp quang… Họ mua gạo Việt Nam, nhưng đề nghị chúng ta trộn gạo thường vào gạo thơm rồi đem bán gây dư luận xấu về chất lượng gạo Việt Nam, mua tôm rồi bơm chất chất bẩn vào và đem bán ngay trên thị trường chúng ta…
Càng ngày, danh sách những thứ lạ đời mà thương lái Trung Quốc tìm mua tại Việt Nam càng được nối dài. Dù mua bán công khai hay lén lút với thương lái Trung Quốc thì đa số người dân cũng không rõ “Trung Quốc mua những thứ đó để làm gì”. Những chiến dịch mua bán của họ chỉ sau vài năm mới lộ ra ý đồ thật sự.
Đầu độc người dân Việt Nam
Cục Bảo vệ thực vật đã công bố nho Trung Quốc chứa hóa chất vượt ngưỡng 3-5 lần, được bày bán tại Việt Nam dưới mác “nho Mỹ” để đánh lừa người tiêu dùng với giá 40.000-60.000 đồng nhưng giá gốc trên hóa đơn chỉ có 6.000 đồng/kg. Táo Trung Quốc được trồng bằng công nghệ bọc túi tẩm thuốc sâu độc hại.
Lê Trung Quốc chứa thuốc trừ sâu Endosulfan có tính độc cao và có thể phá vỡ hệ nội tiết hoặc gây ảnh hưởng đến cơ quan sinh sản của con người. Với lợi thế giá rẻ và không bị ràng buộc về mặt chất lượng, nên các mặt hàng phổ thông, có tác động trực tiếp đến sự an toàn của người dân như đồ gia dụng, rau củ quả, trái cây “Made in China” được nhập về Việt Nam một cách thoải mái qua con đường tiểu ngạch.
Tính trung bình, mỗi ngày có khoảng 1.000 tấn trái cây được nhập về Việt Nam. Ngày 21-4, tại Bệnh viện Đa khoa tỉnh Lai Châu, 5 người dân tộc Dao, tại bản Phố Vây, xã Sì Lở Lầu, huyện Phong Thổ đã phải nhập viện do ăn phải hoa quả có nguồn gốc từ Trung Quốc. Sau đó, 1 bệnh nhân tử vong là cháu Tẩn U Mẩy (5 tuổi).
Vi cá mập tẩm hoá chất độc hại
Báo chí cả trong nước lẫn quốc tế từ lâu đã cảnh báo mối họa nhập hàng hóa kém chất lượng từ Trung Quốc, ảnh hưởng đến sức khỏe của người tiêu dùng như: gạo giả, sữa bột giả, trứng giả, trái cây nhuộm chất hóa học, dư lượng thuốc trừ sâu, thịt đông lạnh hư thối… cho tới cả tiền giả đang phá hoại nền kinh tế Việt Nam một cách âm ỉ và có hệ thống.
Thủ đoạn kinh doanh
Thủ đoạn kinh doanh của các thương lái Trung Quốc đã bộc lộ rõ bản chất: thiếu đạo đức kinh doanh. Ban đầu, các thương nhân Trung Quốc thu mua nông sản ồ ạt, họ đặt trạm gom hàng nông sản khiến nhu cầu tăng đột biến, giá nông sản tăng nhanh. Các doanh nghiệp trong nước không cạnh tranh được đành chịu thiếu nguyên liệu sản xuất.
Sau khi đã thao túng được thị trường, tất cả thương nhân Trung Quốc bắt đầu hạn chế và dừng mua đột ngột khiến giá giảm nhanh chóng. Đến khi giá giảm rất thấp thì họ bắt đầu quay trở lại ép giá thấp hơn nữa và bắt đầu thu mua.
Họ tự đặt ra các tiêu chuẩn “kì lạ” để có lý do ép giá nhiều hơn (ví dụ khoai lang củ to không mua, bắt phải giảm giá). Như trường hợp khoai lang tím, sau khi giá giảm chỉ còn 300,000 đồng/tạ, nông dân đã chủ động kéo dài thời gian thu hoạch, khoai lớn củ hơn nhưng giá lại bị ép xuống còn 250,000 đồng/tạ.
Với cùng một thủ đoạn lặp đi lặp lại, các thương nhân Trung Quốc đã có thể ép giá dứa giảm hơn một nửa, khoai lang tím giảm tới 70%, và giá dừa thậm chí giảm đến 90%, còn gạo thì đang giảm giá liên tục và vẫn loay hoay tìm kiếm thị trường thay thế.
Chúng ta đã có không ít hệ luỵ từ rất nhiều bài học trên thương trường mang tên “Trung Quốc” như những vụ thu mua một lượng lớn nông sản với giá trên trời, đến khi người dân đổ xô khai thác, thu hoạch thì các thương lái Trung Quốc lặn mất tăm.
Trung Quốc còn sử dụng “chiêu” đơn phương hủy các hợp đồng thương mại, sử dụng rào cản kiểm dịch và cố tình làm chậm việc thông quan hàng xuất khẩu của Việt Nam tại các cửa khẩu trên biên giới hai nước đã làm cho các doanh nghiệp Việt Nam thiệt hại, nhất là đối với các mặt hàng nông sản mà Việt Nam xuất sang Trung Quốc.
Đó là các thiệt hại trực tiếp cho nông dân, còn đối với các doanh nghiệp cần hàng sản xuất thì thiệt hại lại đau đớn hơn nhiều khi nguồn cung nguyên liệu của thị trường rất lớn nhưng họ lại không thể mua được và phải sản xuất dưới công suất do không thể cạnh tranh thu mua với thương lái Trung Quốc.
Vì Việt Nam thiếu các hàng rào kỹ thuật để kiểm soát hàng kém chất lượng nên lâu nay chúng ta đã trở thành nơi tiêu thụ “thượng vàng hạ cám” của Trung Quốc. Trên thị trường Việt Nam đủ các loại hàng giả, hàng nhái, hàng kém chất lượng, hàng vứt đi vẫn đang tồn tại đầy rẫy ngoài chợ, thậm chí cả trong siêu thị: gà thải loại, trứng gà giả, trái cây, rau quả tẩm ướp hóa chất độc hại, gừng tỏi, gia vị, và thậm chí các loại phụ gia gây ung thư cũng được nhập về và bày bán khắp nơi.
T.S Nguyễn Minh Phong, chuyên gia kinh tế cho rằng điều này đã tạo ra 2 mối nguy cho Việt Nam: trước hết đó là hàng hóa thực phẩm giá rẻ tràn vào nhưng không được kiểm soát tốt về chất lượng, thứ hai, nguy hiểm hơn là Trung Quốc có chiến lược “đẩy” hàng nghìn thiết bị công nghệ sản xuất lạc hậu sang các nước, trong đó có Việt Nam, nếu không cẩn thận, chúng ta sẽ thành “bãi phế thải” công nghệ, bãi phế thải của những hàng hóa phẩm chất xấu của Trung Quốc.
Theo Lê Hùng (Doanh Nghiệp Odessa)
https://chinhtrivn.net/nguoi-viet-khong-duoc-chet-nhanh-ma-phai-chet-tu-tu-bao-trung-quoc-khang-dinh.html

Thứ Tư, 20 tháng 2, 2019

Chủ tịch Kim Jong-un chỉ đạo Chính phủ Bắc Triều Tiên viết thư khẩn cầu viện trợ lương thực gửi tới Liên Hiệp Quốc trước chuyến đi Hà Nội


Ông Kim Jong-un (35), Chủ tịch nước Cộng hòa Dân chủ Nhân dân Triều Tiên (DPRK)
Đất nước đang đứng trước đe dọa của nạn đói!
Chủ tịch Kim yêu cầu phải cắt giảm một nửa khẩu phần ăn của nhân dân
Nhà lãnh đạo độc tài Cộng sản của Bắc Triều Tiên Kim Jong-un, 35 tuổi, đã phải gửi thư khẩn cầu Liên Hợp Quốc giúp đỡ vì nạn đói ở đất của nước mình
Bức Thư được gửi từ thủ đô Bình Nhưỡng!
Nhà độc tài đang cai trị tại Bắc Triều Tiên, ông Kim Jong-un (35) đã phải cắt giảm một nửa khẩu phần lương thực cho người dân nước này và yêu cầu Liên Hợp Quốc viện trợ nhân đạo.
Tổng số lương thực thiếu hụt lên đến 1,4 triệu tấn thực phẩm, theo một báo cáo chưa được thống kê của Bắc Triều Tiên. Trong số đó, lương thực, thực phẩm thiết yếu như gạo, lúa mì, khoai tây và đậu nành đang ngày càng trở nên khan hiếm.
Quỹ Unicef ​​của Liên Hợp Quốc đã ra một thông báo vào tháng 12 và cho biết, tại Bắc Triều Tiên đã không thể đảm bảo cung cấp lương thực cho 10,9 triệu người dân, bao gồm ba triệu trẻ em và thanh thiếu niên. Họ không thể tiếp cận được “các dịch vụ cơ bản như nước, thiết bị vệ sinh và môi trường”. Dân số của Bắc Triều Tiên hiện nay có khoảng 25 triệu người.
Những lý do dẫn đến thiếu thực phẩm nghiêm trọng là thời tiết nắng nóng, hạn hán, lũ lụt và lệnh trừng phạt của Liên Hợp Quốc đối với đất nước, ông Kim tuyên bố. Do đó, chính phủ Bắc Triều Tiên phải gần như giảm một nửa khẩu phần lương thực cho 25 triệu dân của mình.
Theo lịch trình, từ hôm 27-28/2/2019 sẽ diễn ra cuộc gặp thượng đỉnh lần thứ hai giữa Chủ tịch Cộng hòa Dân chủ Nhân dân Triều Tiên, ông Kim Jong-un và Tổng thống Mỹ Donald Trump tại Hà Nội.
Chủ tịch Kim yêu cầu phải cắt giảm một nửa khẩu phần ăn của 25 triệu người dân nước này. Ảnh: Liên Hiệp Quốc/ The United Nations (UN
Liên Hiệp Quốc cho biết cần có 111 triệu đô la để viện trợ khẩn lương thực, giải quyết tình trạng suy dinh dưỡng tại Cộng hòa Dân chủ Nhân dân Triều Tiên (DPRK)Ảnh: Liên Hiệp Quốc/ The United Nations (UN)
Tên lửa tầm xa có thể mang theo đầu đạn hạt nhân của Bắc Triều Tiên
Thu Phương – Thoibao.de tổng hợp
https://thoibao.de/chu-tich-kim-jong-un-chi-dao-chinh-phu-bac-trieu-tien-viet-thu-khan-cau-vien-tro-luong-thuc-toi-lien-hiep-quoc-truoc-chuyen-di-ha-noi

Thứ Ba, 5 tháng 2, 2019


Số phận Trương Duy Nhất và băng đảng truyền thông Nguyễn Xuân Phúc- phần 1.


Thứ Hai, 4 tháng 2, 2019


Bắt đầu vào tháng 12 năm 2018 Trương Duy Nhất đã cảm thấy sự đe doạ bủa vây quanh mình, Nhất  chạy vào trong Nam để né tránh Huỳnh Đức Thơ. Ở trong Nam, Nhất nghĩ rằng việc của mình chỉ nằm trong phạm vi Đà Nẵng, cứ lánh im một thời gian là sẽ qua.

Huỳnh Đức Thơ thấy Nhất đã thoát khỏi địa bàn ảnh hưởng của mình, liền báo cáo lên đàn anh Nguyễn Xuân Phúc.
Phúc tất nhiên biết rõ Nhất là người từng ở bên Nguyễn Bá Thanh, những việc gì xảy ra ở Đà Nẵng Nhất đều nắm rõ. Từng giữ những chức vụ ở Đà Nẵng như giám đốc sở kế hoạch, giám đốc sở du lịch của tỉnh Quảng Nam, Đà Nẵng ( hồi chưa tách tỉnh) những dấu vết đen của Phúc không thể một người như Nhất không biết.

Trong những năm tháng đấu đá trước thềm đại hội 12, Nhất là một trong những nhà báo tấn công Nguyễn Tấn Dũng nhiều nhất cùng với Osin.

Hầu như những cây bút nào có tên tuổi như là nhà văn, nhà báo bị bắt thời Nguyễn Tấn Dũng làm thủ tướng đều được Osin rỉ tai thủ phạm bắt chính là Nguyễn Tấn Dũng. Vì thế Osin hay có mặt với những thân nhân gia đình này hay lúc họ được ra khỏi tù như Trương Duy Nhất, Nguyễn Quang Lập. Mục đích của Osin là kích động những người này tấn công Nguyễn Tấn Dũng trước thềm đại hội  12 giúp cho Nguyễn Phú Trọng và Nguyễn Xuân Phúc có lợi thế.

Chính vì thế, khi thời của Phúc và Trọng rất nhiều người bị bắt với mức án khủng khiếp hơn ông Lập và ông Nhất đến mười lần những không thấy Osin rỉ tai thông tin bắt là do ai như trước kia. Thời của Phúc và Trọng nhà báo Osin không còn phải đảm nhận việc rỉ tai ai là thủ phạm của những vụ bắt bớ nữa. Vì thủ phạm chính là những kẻ mà Osin đang phụng sự ( hoặc vì thời thế phải phụng sự để tồn tại  chứ chưa hẳn Osin thích chế độ cộng sản, có thể nếu thể chế cộng sản này sụp đổ, Osin Huy Đức lại là một cây bút sắc bén góp công lớn kết thúc chế độ để có chỗ đứng về bên thắng cuộc). Trái lại Osin ca ngợi Phúc là người có khả năng kỹ trị, người cải cách bao nhiêu thủ tục hành chính giúp các doanh nghiệp  mà đời Dũng đã không làm được, là người kiến tạo và vì dân. Còn Nguyễn Phú Trọng là người liêm khiết, người chí công vô tư, người luôn nặng lòng với đất nước, người có thái độ '' rõ ràng '' với Trung Quốc.

Trương Duy Nhất tấn công Nguyễn Tấn Dũng miệt mài, nhưng Nhất không phò hẳn về bên thắng cuộc như Osin. Nhất vẫn tiềm chứa những điều mà Nguyễn Xuân Phúc không ưa, nói cách khác Nhất với Lê Nguyễn Hương Trà là cái gai trong mắt Phúc.

Phải nói Phúc là bậc thầy về sử dụng truyền thông, Phúc sớm nhận thấy truyền thông mạng xã hội đóng vai trò quan trọng trong tác động chính trị tại Việt Nam, nhất là một tổng bí thư như Nguyễn Phú Trọng lại là một người háo danh đến mê muội thì càng cần đến tác động của truyền thông. Bởi vậy Phúc để cho Thân Đức Nam đảm nhiệm việc mua chuộc những cây bút, tờ báo phụng sự cho sự nghiệp chính trị của mình. Hầu hết các tờ báo, nhà báo, cây viết trên mạng đều bị phe Nguyễn Xuân Phúc mua chuộc, riêng có Nhất và Lê Nguyễn Hương Trà cùng một số hiếm hoi nhà báo khác không chịu về làm '' môn khách '' cho nhà Phúc.

Khi Phúc làm thủ tướng, ông nhà báo kiêm  nguyên chủ nhiệm văn phòng báo chí chính phủ, hàm vụ trưởng Dương Đức Quảng là bố của nhà báo Dương Đức Đà Trang đã có bài viết thể hiện sự sung sướng khi đời ông đã từng được phụng sự thủ tướng Phúc và nay đến đời con ông cũng vinh dự được theo hầu thủ tướng Phúc. Dương Đức Đà Trang là sếp lớn ở báo Tuổi Trẻ, qua đây có thể thấy Phúc khéo sử dụng truyền thông đến thế nào. Đến tầm cỡ như bố con nhà họ Dương Đức còn phải bày tỏ như vậy, những loại nhà báo khác tự hiểu ý mà thần phục về với Nguyễn Xuân Phúc.

Sở dĩ phải nhắc đến những sự thần phục này, để thấy trong làn sóng quy thuận Nguyễn Xuân Phúc thì những nhà báo có tên tuổi không chịu nghiêng về tất nhiên sẽ gặp phải sự trả thù hèn hạ của Phúc như Nhất và Lê Nguyễn Hương Trà.

 Nhưng so với Nhất thì Trà nhẹ hơn, bởi Trà không phải là người cắm rễ sâu ở Quảng Nam - Đà Nẵng như Nhất để nắm rõ về phe cánh Nguyễn Xuân Phúc.

Các thần dân truyền thông của Nguyễn Xuân Phúc trong hai năm vừa qua hết sức mình phụng sự Phúc qua những bài viết ca ngợi Phúc hoặc tấn công những đối thủ của Phúc. Đứng đầu chủ sự tấn công là Hoàng Hải Vân ( tức Huỳnh Kim Sánh ).

  Sánh đầu tiên kết hôn với bà  Mai Nhung tổng biên tập báo Nông Thôn Ngày Nay. Nhờ thế mà tạo được mối quan hệ để nhảy sang làm báo Thanh Niên dưới sự giúp đỡ của Nguyễn Công Khế.

Băng truyền thông Quảng Nam khá mạnh cho đến tận bây giờ, Nguyễn Công Khế khi ấy nhận thấy Sánh có thể dùng để phụng sự truyền thông lợi ích nhóm, nên đã tác động để Sánh lên cao trong báo Thanh Niên. Khi có uy thế, Sánh bỏ bà Mai Nhung để kết hôn với Thu Uyên đài truyền hình Việt Nam. Cặp đôi này đã dựng lên công ty sản xuất truyền hình cung cấp sản phẩm '' Như chưa hề có cuộc chia ly ''. Thu Uyên dẫn chương trình, còn Sánh thì tận dụng cương vị tổng thư ký báo Thanh Niên lăng xê dày dặc chương trình này. Đây là thời gian kiếm bộn tiền của cặp rổ giá cạp lại Thu Uyên và Kim Sánh.

Dương Đức Quảng từng kể rằng Sánh ( Hoàng Hải Vân ) và con trai ông là Dương Đức Đà Trang từng nằm trong danh sách các nhà báo đề nghị bắt mà tướng Nguyễn Văn Hưởng trình lên cho Nguyễn Tấn Dũng. Nhưng nhờ có Nguyễn Xuân Phúc khi đó làm chủ nhiệm văn phòng nói đỡ cho Đà Trang, rồi tiếp đó Sánh kể rằng doTrần Quốc Vượng đứng đầu viện kiểm sát đã không chịu ký lệnh bắt nên Dũng, Hưởng không thể làm gì. Nói thế để thấy băng đảng truyền thông Quảng Nam đã hình thành mạnh từ nhiều năm trước và Nguyễn Xuân Phúc đã có ý đồ xây dựng những bồi bút phục vụ mình từ rất sớm.

Số phận Trương Duy Nhất và băng đảng truyền thông Nguyễn Xuân Phúc- phần 2.


Thứ Ba, 5 tháng 2, 2019

 Đây là thời kỳ báo Sài Gòn Tiếp Thị chấm dứt thời kỳ hoàng kim cũng như tờ Tuổi Trẻ Cười xuống dốc. Nguyễn Tấn Dũng chỉ dùng vài ba người như Nguyễn Như Phong, Hồ Thị Thu Hồng làm truyền thông. Điều cần nhắc là hai người này thường có những bài đả kích, chế nhạo những người đấu tranh bất đồng chính kiến. Nguyễn Như Phong sử dụng tờ Năng Lượng Mới đăng nhiều bài tấn công người đấu tranh, còn Hồ Thu Hồng dùng Facebook châm biếm, chế nhạo những người đấu tranh.Thời gian Nguyễn Tấn Dũng làm thủ tướng gây nhiều thù oán với giới báo chí, trí thức
Những tay bút xứ Quảng hầu như không có cửa dưới thời của Dũng, duy có Công Khế nhờ ma lanh lên còn có đất hoạt động. Mọi tay bút khác đều e dè nhìn ngó Hồ Thu Hồng, Nguyễn Như Phong. Thậm chí cỡ như Osin Huy Đức chớm mở miệng bị Beo Hồng ( Hồ Thu Hồng ) đè bẹp, lúc đó tạo mưa gió trên mạng xã hội Beo Hồng dẫn đầu.

Mãi đến khi Mạnh Mượt về hưu, Nguyễn Phú Trọng lên thay và có kế hoạch thâu tóm quyền lực độc tôn, sự thay đổi trong làng báo mới rõ rệt. Trương Tấn Sang hứa hẹn với Nguyễn Xuân Phúc nếu hạ bệ được Dũng, Phúc sẽ là người thay thế Dũng làm thủ tướng.

Đương nhiên Phúc nhận lời, sau đó Sang giới thiệu Phúc cho Nguyễn Phú Trọng.

Lúc đó Trọng đương tính sử dụng Nguyễn Bá Thanh làm thanh bảo kiếm để tấn công phe Nguyễn Tấn Dũng và có ý đưa Thanh lên cao hơn.

Trương Duy Nhất là người của Nguyễn Bá Thanh, điều này thì ai cũng biết.

Bá Thanh quyết ý chống chọi với Tấn Dũng, điều đó hợp ý Trọng và Sang. Nhưng Bá Thanh có nhược điểm là quá cứng rắn, thẳng thừng nên nhiều việc không được như ý Trọng, Sang. Bá Thanh được gọi sang Trung Quốc để học cách đả hổ diệt ruồi , nhưng Trung Quốc thấy Thanh là người khó bảo, trong khi yếu tố miền Trung còn có Phúc là người dễ bảo hơn. Điều này đã khiến cho Nguyễn Bá Thanh đột tử chết vì bệnh lạ.

Sau đó cuộc truyền thông tấn công vào Nguyễn Tấn Dũng bắt đầu, trên có Nguyễn Phú Trọng và Trương Tấn Sang và một loạt những cây bút khác như Osin và nhóm trí thức thân cận của Tư Sang ở  Miền Nam. Cuộc tấn công dai dẳng đến đại hội 12 để Nguyễn Phú Trọng, Nguyễn Xuân Phúc nắm trọn quyền, đất nước bước sang một trang sử vàng chói lọi chưa từng có, là hàng trăm cây viết trên mạng xã hội phải vào nhà tù lãnh những mức án khủng khiếp. Nếu như trước kia thời Tấn Dũng chỉ vài người bị bắt, dư luận đã xôn xao vì sự đàn áp. Nguyên nhân xôn xao là do tác động vào dư luận xã hội của những nhà báo, trí thức căm thù Dũng do bị thất sủng. Đến nay thì thủ phạm đàn áp lại chính là những người mà bọn báo chí, trí thức này theo phò. Bởi thế không còn như trước kia, chẳng thấy nhà báo,trí thức nào trong đám đó chỉ mặt ai là tác giả của những vụ bắt bớ lịch sử đấy.

Còn những nhà báo bên thắng cuộc chuyển sang cuộc chiến mới là tống tiền, bỡ đợ Trọng, Phúc. Đôi khi chúng hồi tưởng đầy vẻ ai oán đau thương về nỗi oan khuất của chúng trước kia như nhai lại vụ PMU18 đồng đội chúng và chúng bị tổn thương ra sao. Chúng làm như vậy có mục đích rất sâu mà người dân thường không hiểu. Chúng kêu ca thế để chúng làm át đi những vụ bắt bớ bây giờ. Thử hỏi với mức án 2 năm hoặc 30 tháng tù của vài ba thằng bọn chúng làm sao so được với cả trăm người bất đồng chính kiến bị bắt xử những mức án 20 năm. Vài trường hợp trong số chúng bị mất việc sao bằng hàng trăm gia đình ly tán vì cha, chồng, con họ bị bọn Nguyễn Phú Trọng và Nguyễn Xuân Phúc bỏ tù do viết bài trên mạng xã hội.

Cái đám nhà báo của bọn Phúc , Trọng khá nhiều, chúng cũng dây dưa quan hệ và tác động đến bọn dân chủ nửa nạc nửa mỡ cũng nhiều. Chúng tác động cho đám nửa nạc nửa mỡ này hùa theo chúng, cuốn theo chúng và lãng quên đi việc hàng trăm người đấu tranh cho dân chủ thực sự vừa bị bắt.

Hãy quay lại với Trương Duy Nhất, anh ta vừa mang mối hận 2 năm tù dưới thời Nguyễn Tấn Dũng. Anh ta có chung với bọn bồi bút của Phúc về mục tiêu là Nguyễn Tấn Dũng.

Nhất miệt mài công kích Nguyễn Tấn Dũng cho đến khi bọn Trọng, Phúc đã chắc chân hoàn toàn.

Nhưng với Phúc thì Nhất không phải là người của mình như đám Hoàng Hải Vân, Nguyễn Công Khế, cha con nhà Dương Đức Quảng......khi thấy mình đã vững chắc thủ tướng Nguyễn Xuân Phúc nghĩ đến chuyện giết người bịt khẩu, mà Nhất lại là người biết nhiều chuyện về Phúc hồi Phúc còn làm giám đốc sở ở Quảng Nam - Đà Nẵng.

Phúc muốn khép tội Nhất, nhưng muốn vậy phải được Nguyễn Phú Trọng đồng ý.

Tháng 11 năm 2018, chẳng hiểu thế nào Trương Duy Nhất viết bài về trại Khỉ. Trong bài viết của mình, Nhất viết con Khỉ Già nắm trong tay chất phóng xạ gây tang tóc muôn loài, vì thế nó có sức mạnh biến tất cả hổ , báo thành khỉ hết. Trong cái trại Khỉ đó không có hổ , báo nào được gầm hét, mà chỉ sống như loài khỉ mà thôi.

 Phúc mang bài viết của Nhất tấu lên Nguyễn Phú Trọng.

Trọng hỏi ý kiến bộ công an, bộ công an nói rằng Nhất mới bị bắt lần trước, mọi tai tiếng đổ lên đầu Nguyễn Tấn Dũng. Giờ bắt nữa cũng thiếu cơ sở vì những bài viết của Nhất nhẹ hơn so với trước rất nhiều.

 Phúc đã cho người chuẩn bị theo dõi Nhất chuẩn bị cho việc bắt .

http://nguoibuongio1972.blogspot.com/2019/02/so-phan-truong-duy-nhat-va-bang-ang_5.html

Chủ Nhật, 9 tháng 12, 2018

Người dân Thủ Thiêm trào nước mắt tại buổi gặp đại biểu Quốc hội

Erik Harms (Ngọc Linh dịch)

Cử tri đề nghị thanh tra toàn bộ dự án quy hoạch khu đô thị mới Thủ Thiêm, để làm rõ những dấu hiệu sai phạm khi thực hiện dự án

Chuyen gia tu DH Yale: 'Dan Thu Thiem bi doi xu nhu khong ton tai' hinh anh 4
Trong suốt tuần qua, Thủ Thiêm đã trở thành từ khóa nóng và đang tràn ngập các trang báo Việt Nam. Tuy nhiên, với những hộ dân thuộc diện di dời để nhường chỗ cho các dự án Khu Đô thị mới Thủ Thiêm, vấn đề này đã thực sự “nóng” từ lâu.
Chuyen gia tu DH Yale: 'Dan Thu Thiem bi doi xu nhu khong ton tai' hinh anh 2
Phó giáo sư, tiến sĩ Erik Harms đang công tác tại ngành Nhân học Văn hóa xã hội (Socio-Cultural Anthropology) thuộc Đại học Yale, Mỹ. Ông thường xuyên đến Việt Nam để nghiên cứu từ năm 1997. Cuốn sách mới đây của ông Luxury và Rubble (Xa hoa và đổ nát), tập trung về sự phát triển của các khu đô thị mới ở TP.HCM.
Vào thời điểm đó, chính quyền tuyên bố rằng khu vực giải phóng mặt bằng tại Thủ Thiêm là nơi sinh sống của 14.600 hộ dân. Tất cả những người sống trong các hộ gia đình này đều bị buộc di dời để nhường chỗ cho dự án.
Suốt tuần qua, trong khi mọi người đang bàn tán về tấm bản đồ bị mất, câu chuyện thực sự nằm ở việc những cư dân bị mất nhà cửa. Đó là cuộc sống của những người đã hy sinh cho thành phố và đất nước.
Khi được mời đưa ra nhận định chuyên môn về Thủ Thiêm, tôi chỉ có một lời khuyên thế này: Đừng mất thời gian nghe tôi, hay tất cả các “chuyên gia” khác. Thay vào đó, hãy dừng lại và lắng nghe tiếng nói của những người dân tại các phường An Khánh, Thủ Thiêm và An Lợi Đông, TP.HCM.
Hãy lắng nghe những người sống ở các khu dân cư xung quanh các con đường nhộn nhịp như Lương Định Của, Cây Bàng và Trần Não. Họ thân thuộc với từng con kênh, con rạch chạy qua Thủ Thiêm tương tự như người dân thành thị am hiểu về phố xá Sài Gòn.
Thủ Thiêm (quận 2, TP.HCM), nơi có những đại dự án nghìn tỷ
 của các đại gia bất động sản đã và đang xây dựng, nhiều khu nhà cũ nát, tạm bợ, ngập nước, sinh hoạt thiếu thốn vẫn tồn tại.

 Ảnh: Lê Quân.
Chuyen gia tu DH Yale: 'Dan Thu Thiem bi doi xu nhu khong ton tai' hinh anh 3

Họ đã mất cả cộng đồng

Tôi đã nhận được rất nhiều email và tin nhắn từ bạn bè, chỉ ra chuyện này sẽ khiến các nhà chức trách quy hoạch đô thị trở nên buồn cười như thế nào. Mọi người hỏi tôi đây có phải là một trò đùa không và những email, tin nhắn của họ chứa đầy các dấu chấm than và chấm hỏi hàm ý sự giễu cợt
Bản thân tôi không thể cười, dù đồng ý rằng câu chuyện này đang khiến mọi người hoài nghi về năng lực và ý định ban đầu của các nhà lãnh đạo dự án.
Tôi không thể cười vì trong quá trình thực hiện cuốn sách về sự phát triển của các khu đô thị mới tại Việt Nam, tôi có thể hình dung được những gì hàng nghìn người dân Thủ Thiêm phải trải qua. Với những người dân Thủ Thiêm, dự án này không phải là trò cười. Họ đã mất kế sinh nhai. Họ đã mất làng xóm, tình bạn. Họ đã mất cả một cộng đồng.
Nếu ai đó sẵn sàng lắng nghe người dân Thủ Thiêm - và ý tôi là thật sự lắng nghe chứ không chỉ gặp mặt đơn thuần - họ sẽ hiểu rằng có rất nhiều người đang hồ hởi vì được là một phần trong dự án phát triển đô thị mới nhằm cải thiện cơ sở hạ tầng của thành phố.
Rất nhiều bạn bè tôi ở Thủ Thiêm nói rằng họ sẵn sàng hy sinh. Họ sẵn sàng làm vậy vì họ yêu Việt Nam và yêu TP.HCM như mọi người dân khác. Nhưng những ai chấp nhận hy sinh cũng xứng đáng nhận được sự tôn trọng.
Thế nhưng thực tế lại ngược lại. Những người dân Thủ Thiêm đã bị phớt lờ và thường bị đối xử như thể họ không hề tồn tại.
Căn nhà lụp xụp trên phố Trần Não là chỗ trú của 16 người suốt 8 năm qua. Ảnh: Phúc Minh

Theo báo chí mấy ngày qua, số lượng các hộ gia đình trong diện giải tỏa từ Thủ Thiêm cao hơn cả con số tôi từng nghe được trong quá trình thực hiện cuốn sách. Bây giờ con số này đã là trên 15.000 hộ gia đình.
Hiểu rõ điều này, James Scott, đồng nghiệp của tôi tại Yale, đã chỉ ra một vấn đề cố hữu: Các nhà chức trách bỏ qua thực tế đang diễn ra trước mắt khi tiến hành dự án, do đã quen nhìn nhận qua văn bản và bản đồ (khi bản đồ chưa bị mất).
Có thể thấy điều này trong các tài liệu quy hoạch của Khu Đô thị mới Thủ Thiêm. Trong các tài liệu này, các hộ gia đình trong diện giải tỏa không được nhận dạng là con người mà thay vào đó là “hồ sơ”, như thể giấy tờ còn quan trọng hơn nhân phẩm của họ.
Điều này được minh chứng rõ trong các bản đồ quy hoạch, thường xuyên được các hình ảnh mô tả như những vùng đất trống không có dân cư. Mọi thứ được thể hiện qua góc nhìn từ trên xuống, và không hề tính đến thực tế cuộc sống con người ở nơi mà các nhà quy hoạch tuyên bố đang được cải thiện.
“Đi xe xem đất”

Điều tôi đang mô tả, dĩ nhiên, không có gì bất ngờ với những người bạn của tôi ở Việt Nam. Họ gọi hình thức quản lý này là “cưỡi ngựa xem hoa”. Hình thức này cũng phổ biến tại Trung Quốc.
Tôi sẽ để cho độc giả tự quyết định tại sao các hộ dân trong khu vực giải tỏa của các dự án phát triển đô thị mới lại dùng câu thành ngữ này để mô tả các nhà quy hoạch dự án Thủ Thiêm.
Có thể chúng ta nên áp dụng một thành ngữ mới trong thời kỳ hiện đại: “Đi xe xem đất”. Dù trong trường hợp nào, tôi chỉ có duy nhất một khuyến nghị: Các nhà quy hoạch đô thị tốt cần phải xuống ngựa hoặc xuống xe để nói chuyện với người dân.
Các dự án phát triển đô thị quy mô lớn được điều hành bởi những nhà quy hoạch “tháp ngà” và không lắng nghe người dân thường không đạt được kết quả như mong muốn. Các chuyên gia đã mô tả không ít các dự án lớn trên thế giới phải nhận sự thất bại do không tính đến yếu tố con người mà đáng ra mục đích của dự án phải là nâng cao đời sống người dân. Chandigarh (Ấn Độ) và Brazilia (Brazil) và nhiều dự án nhà ở xã hội tại Mỹ là các ví dụ điển hình.
Với các dự án được các chuyên gia coi là thành công như dự án nhà ở xã hội của Cơ quan phát triển nhà ở Singapore (HDB), các nhà quy hoạch đã đặt tâm nguyện của người dân lên trên. Trong khi nhiều nhà quy hoạch Việt Nam lấy Singapore làm hình mẫu, họ thường bỏ qua một yếu tố quan trọng trong mô hình HDB.
Theo chuyên gia đô thị Chua Beng Huat, mô hình HDB là một phần quan trọng của mạng lưới an toàn xã hội cho người dân và đồng thời là một hình thức quy hoạch đất đai cân đối giữa người giàu và nghèo để đảm bảo tất cả công dân đều có nhà để ở.
Tại Singapore, mô hình HDB là cách để chính phủ dân chủ hóa nhà ở. Mô hình này giảm thiểu sự bất bình đẳng xã hội, vốn thường đi kèm với bùng nổ đất đai. Tuy nhiên, tại nhiều quốc gia khác, mô hình nhà ở xã hội này lại được biến tướng thành cơ hội phát triển bất động sản.
Những căn nhà loang lỗ ở Thủ Thiêm hiện tại. Ảnh: Lê Quân.

Hãy nghe dân Thủ Thiêm nói
Bài học chính mà tất cả các chuyên gia đô thị muốn truyền tải là việc lắng nghe người dân phải được coi là cốt lõi trong quá trình phát triển bất cứ hình thức nhà ở nào. Phát triển là dành cho người dân, không phải cho dự án. Tuy vậy tại Thủ Thiêm, dự án đã trở nên quan trọng hơn người dân. Vì thế, nhiều công dân Việt Nam đã dùng từ “bị quy hoạch” thay vì “được quy hoạch” khi nói về các dự án đô thị
Có lẽ không có gì ngạc nhiê
Cuộc sống tạm bợ của người dân khu đô thị mới Thủ Thiêm Trong khi vẫn còn nhiều tranh cãi về việc quy hoạch khu đô thị mới Thủ Thiêm thì cuộc sống hiện tại của những hộ dân ở đây đang phải chịu một cuộc sống đầy khó khăn, tạm bợ.
n khi người dân Thủ Thiêm bị biến thành vô hình.
Trong quá trình nghiên cứu, tôi nhận thấy những người dân ở đó dường như không tồn tại trong phần lớn lịch sử Sài Gòn.
Trong lần đầu đặt chân đến Sài Gòn năm 1997, tôi ghé thăm bến Bạch Đằng và hỏi người dân bên kia sông là gì, họ trả lời: “Không gì cả”. Thủ Thiêm dường như không tồn tại trong các bản đồ của các chính quyền ở Việt Nam. Thế nhưng nếu thật sự tìm hiểu thì có thể nhận thấy những người dân Thủ Thiêm đã ở đây từ rất lâu rồi.
Các nghiên cứu của sử gia Nguyễn Đình Đầu đã chỉ ra sự tồn tại của người dân nơi đây trong lịch sử. Cuộc sống nhộn nhịp ở cả hai bên bờ sông Sài Gòn đã được mô tả trong nhật ký của các nhà thám hiểm đến Sài Gòn lẫn trong văn chương của Trịnh Hoài Đức hay Trương Vĩnh Ký.
Khi bắt đầu học tiếng Việt và đọc về lịch sử Nam Bộ, tôi đã học được câu nói: “Nơi nào có đình thì nơi đó có làng Việt Nam”. Sau đó, khi tìm hiểu về Thủ Thiêm, tôi được biết ở đó không chỉ có hai đình (An Khánh và An Lợi Đông) mà còn có rất nhiều chùa, đền, và nhà thờ. Tổng cộng, có 29 công trình tôn giáo phục vụ cho nhu cầu tâm linh của người dân.
Với tôi, đây hoàn toàn không phải là một khu đất trống. Đó là một khu dân cư chứa đựng đầy đủ những tinh hoa văn hóa Việt Nam. Để có thể biết về cuộc sống của họ, chúng ta phải bước chân xuống ngựa hoặc mở cánh cửa ôtô để nói chuyện với người dân.
Chuyen gia tu DH Yale: 'Dan Thu Thiem bi doi xu nhu khong ton tai' hinh anh 6
Nhiều xóm trọ tạm bợ, lụp xụp mọc lên gần khu đô thị Thủ Thiêm. Ảnh: Lê Quân
Thế nhưng, vì một lý do nào đó, các nhà quy hoạch đã coi mảnh đất này là trống bất chấp rất nhiều bằng chứng về sinh hoạt dân cư. Họ vẫn phớt lờ tiếng nói của người dân kể cả trong quá trình xử lý “hồ sơ”. Trong quyển sách của tôi về các khu đô thị mới, tôi gọi hiện tượng này là “nhìn mà không thấy”. Đây chính xác là những gì đang xảy ra khi các nhà quy hoạch chỉ nhìn chằm chằm vào mảnh đất và mơ về những dự án lớn trong tương lai.
Mọi chuyện không cần thiết phải diễn ra như vậy. Kể cả những nhà lãnh đạo cũng có khả năng bước ra khỏi ôtô và nói chuyện với người dân.
Trong khi đang theo dõi tin tức về vụ mất bản đồ, tôi rất vui khi được biết về một cựu lãnh đạo hiểu được tầm quan trọng của việc lắng nghe dân. Ông Võ Viết Thanh, cựu Chủ tịch UBND TP.HCM, đã thể hiện cách nhìn nhận riêng của mình với những vấn đề liên quan đến dự án Thủ Thiêm, một dự án mà chính ông đã tham gia trong giai đoạn đầu.
Ông cho biết bài học của mình không đến từ chuyên gia nước ngoài nào mà đến từ một người dân sinh sống tại đường Lương Định Của, con đường nằm giữa trung tâm của khu vực giải tỏa. “Gia đình tôi sắp bị giải tỏa và chúng tôi vẫn chưa biết phải dọn đi đâu nữa,” dược sĩ này buồn bã cho biết khi ông Thanh dừng lại để mua thuốc.
Khi tôi đọc lời chia sẻ của ông Thanh, tôi nhận ra những hành động nhỏ bé như nói chuyện với người dân chính là yếu tố cốt lõi đang bị bỏ sót trong toàn bộ kế hoạch. Những dẫn chứng từ các chuyên gia đã củng cố thêm cho phát hiện của ông Thanh vào ngày đó khi nói chuyện với một người dân Thủ Thiêm.
Trên tinh thần này, tôi sẽ bảo lưu quan điểm: Đừng nghe tôi, hãy lắng nghe người dân Thủ Thiêm.