Thứ Bảy, 11 tháng 5, 2019

Băng đảng truyền thông - Cha con nhà Anh Khuê, Tường Minh.

Khoảng mười năm trở lại đây, báo chí là nghề kiếm ra tiền nhiều nhất. Các nhóm nhà báo hoạt đông không khác gì các băng nhóm xã hội đen. Nếu như các băng xã hội đen sử dụng sức mạnh đến đập phá cơ sở kinh doanh, rồi cho người giàn xếp để đứng ra bảo kê lấy tiền hàng tháng , thì báo chí cũng tương tự như vậy. Nhưng chúng dùng đến các bài báo.

Thời kỳ đầu các băng đảng báo chí ăn tiền bằng cách nhận quảng cáo và viết bài lăng xê doanh nghiệp, tổ chức sự kiện .... sau đó chạy những dự án đất đai, bất động sản kiếm tiền.

Tuỳ theo tình hình thời cuộc các băng đảng tô vẽ sức mạnh của mình khác nhau, như thời kỳ đầu vào  phong trào chống Trung Quốc, phong trào xã hội dân sự phát triển, các băng đảng này hoà nhịp như là những nhà báo '' cấp tiến '' . Chúng cùng xuống đường biểu tình 1 hoặc 2 lần để thể hiện mình là người khát khao dân chủ, hoà nhịp với sự sục sôi của dân chúng. Nhìn lại bây giờ mấy ai nghĩ Hồ Thu Hồng tức Beo cũng đã xuống đường biểu tình chống Trung Quốc? Nhờ những hành động này chúng có được vị thế tốt trong giới truyền thông trên mạng xã hội. Qua đó chúng kiếm quảng cáo, tổ chức sự kiện và viết bài lăng xê doanh nghiệp kiếm tiền.

 Sau đến thời kỳ chống tham nhũng của Nguyễn Phú Trọng, cái hệ quả của việc chống tham nhũng này là cơ hội cho các băng đảng truyền thông mượn gió bẻ măng, cáo mượn oai hùm, té nước theo mưa. Từ đây nảy sinh ra trò như xã hội đen, đó là báo chí đưa bài phanh phui doanh nghiệp này có vấn đề, rồi bắn tin đến giàn xếp bỏ tiền mua sự im lặng. Chính những kẻ tấn công lại trở thành những kẻ bảo kê với những hợp đồng gọi là hợp tác truyền thông.  Trong cái gọi là chống tham nhũng ấy, không chỉ các doanh nghiệp mà các quan chức cũng phải bỏ tiền mua chuộc truyền thông như Đinh La Thăng lúc là bộ trưởng giao thông vận tải đã rót hàng núi tiền cho Lê Bình, hay Huỳnh Đức Thơ chủ tịch Đà Nẵng cũng nhân danh thành phố Đà Nẵng rót hàng núi tiền cho Nguyễn Thế Kỷ và báo Giao Thông Vận Tải.

Nguyễn Công Khế, tổng biên tập báo Thanh Niên là điển hình cho loại chớp thời cơ nhanh nhạy nhất, khi đánh hơi miền Nam sắp sụp đổ, Khế nhảy vào phong trào thanh niên sinh viên miền Nam biểu tình. Từ đó y có mác '' cách mạng 30 tháng 4 '' trong người để làm bàn đạp tiến xa hơn. Dân miền Nam đa phần là theo chế độ cũ, khi miền Bắc cưỡng chiếm miền Nam, tất nhiên những loại có máu theo cộng sản dù tí tí cũng được trọng dụng. Nhờ cái bàn đạp này và mối quan hệ với những quan chức lãnh đạo có gốc miền Nam, Khế đã xây dựng quanh mình một mạng lưới chân rết truyền thông khổng lồ có sức huỷ diệt hoặc làm chao đảo bất cứ doanh nghiệp nào.

Khế luôn đi đầu trong những việc kiếm tiền từ thời nhận quảng cáo, tổ chức sự kiện, môi giới dự án đến luôn cả thời bây giờ là đánh đấm, đe doạ kiếm tiền. Những doanh nghiệp hàng đầu mọi thời kỳ đều phải kết thân với Khế như Vingroup, Novand và nhà Hoa Lâm....song song với chuyện làm những điều bẩn thỉu kiếm tiền, Khế vẫn ra vẻ một nhà báo đạo đức, có tấm lòng với đất nước.

Từ Khế đã sản sinh ra phong trào các nhà báo kiếm tiền theo trò của Khế đã làm. Về cá nhân Khế sẽ đề cập trong một loạt bài khác, ở đây chỉ khái quát sự hình thành của các băng đảng truyền thông như vậy để nêu lên một hiện tượng điển hình là cha con nhà Nguyễn Anh Khuê, Nguyễn Tường Minh.

Nguyễn Anh Khuê cha của Nguyễn Tường Minh ( báo Người Tiêu Dùng) làm ở báo Sài Gòn Giải Phóng. Ở đây Anh Khuê lợi dụng mác phóng viên để đi làm tiền các ngân hàng, tai tiếng um xùm nên báo SGGP cho Khuê về làm ở ban cố vấn, tức cái ban chỉ rặt ngồi chơi hưởng lương, sau thấy thế cũng chướng mắt, báo này giải tán ban cố vấn , Khuê được về ban kinh tế trên danh nghĩa nhưng không làm gì ở ban này. Đến cuối năm phát tiền thưởng thấy danh sách lù lù có tên Khuê, người ta dị nghị thì Khuê nại chuyện mình bị ung thư, người ta thắc mắc ung thư phải có bác sĩ xác nhận. Khuê đuối lý, nhưng do nể tình cuối cùng Khuê được cho về hưu non để ăn chế độ hưu trí.

 Bao nhiêu mánh khoé thời đe doạ các ngân hàng kiếm tiền được Khê truyền lại cho con trai Nguyễn Tường Minh. Minh học trung cấp kế toán, sau học tại chức luật nhưng cũng chẳng học hết, nhờ quan hệ của bố mà Minh trở thành '' nhà báo '' dưới sự hỗ trợ của ông trùm Nguyễn Công Khế đang muốn xây dựng lực lượng truyền thông rộng lớn để ôm mộng bá chủ ngành truyền thông, làm hậu thuẫn để nhảy vào chính trị.

 Nhờ những tài liệu mà Khế có được do Trương Tấn Sang, Trương Hoà Bình, Nguyễn Xuân Phúc tuồn ra mà Nguyễn Tường Minh trở thành một nhà báo trẻ có tên tuổi trong làng báo, Minh cưỡi xe siêu sang Bentley, chơi đồ hiệu đắt tiền, nhà biệt thự khắp nơi , cùng với sự giàu sang ấy là sự nổi tiếng về '' chống quan chức tham nhũng''.

Thủ đoạn kiếm tiền của cha con nhà Khuê, Minh chính là thủ đoạn học được từ ông trùm Nguyễn Công Khế. Vợ chồng Khuê lập công ty truyền thông Ngôi Sao Thế Giới , còn thằng con đi đánh đấm thiên hạ , các doanh nghiệp muốn yên thân cứ đến công ty truyền thônh của vợ chồng Khuê ký hợp đồng đưa tiền là mọi việc khắc êm. Tờ báo Người Tiêu Dùng chỉ được ba phần, bảy phần chảy vào túi vợ chồng Khuê. Cơ quan công an biết nhưng không đủ cở sở làm thành vụ tống tiền, vì tiền chuyển qua hợp đồng truyền thông với công ty tư nhân khó chứng mình rằng do bị cha con nhà Khuê Minh ép, bởi chính các doanh nghiệp cũng không dám khai nhận như vậy.

 Ghê tởm nhất là Nguyễn Tường Minh nhận tiền của Nguyễn Đăng Quang Massan để đánh ngành nước mắm truyền thống, tức không chỉ đánh các doanh nghiệp, mà ngay cả nếu doanh nghiệp thuê đánh người dân chúng cũng làm.

Vụ đánh Tất Thành Cang xuất phát bởi lợi ích nhóm. Nhà Hoa Lâm có dự án không được Cang duyệt, trong khi Nguyễn Thiện Nhân mới về làm bí thư TPHCM, Nhân cũng không muốn Cang làm phó vì Cang quá rành thành phố sẽ át mất ảnh hưởng của Nhân.

Nhà Hoa Lâm vốn có thế lực khá mạnh, trò sổ xố bịp bợp cho người nhà đeo mặt nạ nhận thưởng Vietllot do nhà Hoa Lâm làm chủ, có chia vài chục phần trăm cổ phần cho nhà Thân Đức Nam. Nam là một trong những vòi bạch tuộc làm kinh tài của nhóm Xuân Phúc.

Từ mối thù của nhà Hoa Lâm với Tất Thành Cang dẫn đến Nguyễn Công Khế nhận được tập hồ sơ tấn công Cang, Khế đầu tiên đưa hồ sơ dạm một vài nhà báo nhưng họ từ chối vì biết đây là phe cánh đánh nhau, sau bỗng nhiên thấy Nguyễn Tường Minh có những hồ sơ này đưa lên báo và truyền thông mạng xã hội để đánh Cang.

Nguyễn Tường Minh tuổi trẻ, nên rất biết dùng mạng xã hội, Minh sử dụng những chuyên gia tin học để thành lập rất nhiều nick trên Facebook để chia sẻ , like những bài Minh muốn đánh ai, đồng thời báo cáo những Facebook nào vạch mặt trò kiếm tiền của cha con nhà Khuê, Minh. Minh cũng lợi dụng được tâm lý dư luận muốn nhìn thấy quan chức bị xử lý để khích động, khoét sâu vào việc Thủ Thiêm để lấy lòng cộng đồng mạng lên án Tất Thành Cang. Như các facebool Ngọc Bảo Châu, do Võ Đức Phúc xử dung,  Facebook Võ Trần Phương Thảo do Trần Trọng Thi.

Khi Cang bị hạ chính Nguyễn Tường Minh lại dùng báo Người Tiêu Dùng để quay lại tấn công người phụ nữ Thủ Thiêm ném dép.  Hạ Tất Thành Cang xong, người dân Thủ Thiêm vẫn mất đất, vẫn bị đàn áp...không hiểu dư luận lúc đó bị Nguyễn Tường Minh xỏ mũi rằng vì Thủ Thiêm phải diệt Tất Thành Cang giờ có sáng mắt ra không khi thấy chuyện Thủ Thiêm không có gì thay đổi.

 Thắng thế vụ Tất Thành Cang, nhà Hoa Lâm còn muốn diệt nốt nhà Lê Thanh Hải, sư phụ của Cang. Nhưng việc không thành, Tường Minh và một số chủ chốt báo Người Tiêu Dùng bị kỷ luật, cơ quan công an định xử lý Tường Minh thì Nguyễn Thiện Nhân đứng ra bao che , ngăn chặn vì lo sợ Minh bị bắt sẽ khui ra việc ai đã lấy hồ sơ, tài liệu cung cấp cho Nguyễn Tường Minh.

Nhà Hoa Lâm bỏ ra hàng triệu USD mua nhà bên Mỹ để Nguyễn Tường Minh đi lánh nạn. Cũng sau vụ Tất Thành Cang người ta thấy Nguyễn Công Khế kè kè với Hoa Lâm đi ngang dọc châu Âu ký kết hợp đồng kinh tế ở nước này, nước nọ.

Giờ đây khi Nguyễn Phú Trọng lâm bệnh, Nguyễn Thiện Nhân triệu hồi Tường Minh về để chuẩn bị cho một kế hoạch khác.

Công ty truyền thông Ngôi Sao Thế Giới cũng được Nguyễn Anh Khuê để cho đàn em đứng ra làm đại diện để tránh sự điều tiếng.

Việc phán tán những hình ảnh sex của Bùi Cao Nhật Quân thiếu gia nhà Bùi Thành Nhơn cũng chính do Nguyễn Tường Minh tung ra, buộc Novalnd phải ký hợp đồng truyền thông rồi Minh dùng bọn tin tặc đi gỡ bài, khoá Facebook nào đưa hình ảnh này.

Nhà Hoa Lâm cũng ký hợp đồng truyền thông cả chục tỷ để hỗ trợ Nguyễn Tường Minh. Đằng sau đó còn là những khoản tiền ngầm khác đưa trực tiếp cho Minh để trả công cho những vụ đánh đấm đối thủ trên thương trường, chính trường.

 Trong cái nền báo chí thối nát và suy thoái của Việt Nam ngày nay, cha con nhà Nguyễn Anh Khuê , Nguyễn Tường Minh là sự tiêu biểu nổi bật. Nhiều nhà báo khác e sợ chúng, không phải họ kém tài hơn, mà họ hiểu cha con nhà này có những thế lực đằng sau như Hoa Lâm, Nguyễn Thiện Nhân, Trương Hoà Bình, nếu họ muốn đấu với cha con nhà Khuê, Minh thì họ buộc phải kiếm chỗ dựa là đứng dưới bóng của thế lực khác, đó là điều họ không muốn làm.

Sự đê tiện vì đồng tiền mà các thủ đoạn được truyền lại từ đời cha đến đời con là điều không chỉ thối nát của nền báo chí mà còn là của nền đạo đức, giáo dục trên đất nước Việt Nam. Cứ nhìn xem, một nhà giáo, một người ưu tú từng học ở phương Tây , từng là bộ trưởng giáo dục như Nguyễn Thiện Nhân mà nay sử dụng những thủ đoạn đê tiện, những con người đê tiện để thực hiện những âm mưu chính trị của cá nhân mình. Đó không phải là minh chứng về một nền văn hoá, giáo dục, đạo đức xuống cấp từ quan chức , doanh nghiệp, nhà báo và trong gia đình sao.?

Nguyễn Thiện Nhân, Hoa Lâm, cha con nhà Nguyễn Tường Minh chỉ cần mấy cái tên đó thôi, đã cho thấy đất nước Việt Nam giờ đây là của những kẻ khốn nạn chứ không phải của người dân làm chủ.

Thứ Sáu, 3 tháng 5, 2019

phải tiếp tục...

Phải tiếp tục....
Tổng bí thư, chủ tịch nước Nguyễn Phú Trọng bị đột quỵ, xuất huyết não, hiện nay ông phải điều trị vật lý trị liệu để chữa bệnh liệt nhẹ nửa người và nói khó khăn. Đây là căn bênh không phải là đặc biệt gì, nhưng để chữa trị cần nhiều thời gian.
Ông Trọng ốm, để lại một khoảng trống quyền lực rất lớn bỏ ngỏ, đấy là chuyện ai sẽ là người kế nhiệm ông, ai sẽ là người đứng ra gợi ý chọn người kế nhiệm.
Là người có trách nhiệm giới thiệu người kế nhiệm, bồi đắp kinh nhiệm cho người kế nhiệm, dường như đến nay ông Trọng chưa rõ ràng trong việc này, ông đặt ra tiêu chí của người kế nhiệm rồi thòng thêm câu '' có trường hợp đặc biệt ''. Nhìn vào các tiêu chí ông đưa ra, thì ai cũng có thể và chẳng ai có thể.
Có lẽ nếu chẳng có gì đột biến, ông Trọng sẽ làm tiếp nhiệm kỳ nữa. Một phần người dân thì chỉ quan tâm đến chế độ này sụp đổ, họ chẳng cần quan tâm ai lên thay ông Trọng. Phần khác thì họ nghĩ nếu chế độ vẫn tồn tại thì để ông Trọng làm còn hơn, người khác nên thay chắc gì tốt hơn.
Nhưng một phần khác, là phần của những người có quyền lực và tiền bạc thì họ rất quan tâm ai sẽ là người thay ông. Người thay thế ông Trọng lúc này sẽ là người phân chia lại miếng bánh mà các thế lực trong đảng đang dùng hàng ngày. Đây mới là phần đáng nói vì có thực lực.
Thành phần loại 3 này tung ra những chiêu thức để hạ bệ, kéo chân đối thủ, mặt khác xây dựng hình ảnh của người phe mình lên, ví dụ là nhà báo Trương Huy San.
Hãy nhìn Trương Huy San trong mấy năm gần đây, anh ta miệt thị Nguyễn Tấn Dũng, Trần Đại Quang, Đinh La Thăng là những kẻ hai dân,hại nước. Mặt khác anh ta ca ngợi Nguyễn Xuân Phúc là người có tài kỹ trị, Nguyễn Phú Trọng là người vì dân vì nước, bí thư Trương Quang Nghĩa của Đà Nẵng là người có phong cách của một chính khách.
Cùng với Huy Đức là băng truyền thông Quảng Nam, Đà Nẵng như Hoàng Hải Vân, Nguyễn Công Khế với hội cựu sinh viên Miền Nam cũng dùng những luân điệu như vậy để làm mưa gió bao nhiêu năm nay.
Thế nhưng sự đột ngột ngã bệnh của ông Trọng, bỗng nhiên những trò vạch tội người khác đang được dư luận hứng khởi theo dõi của đám này bỗng nhiên chừng lại.
Làm sao để chúng tiếp tục việc tấn công các lãnh đạo, các quan chức khác trong thời điểm quý giá này như trước kia?
Sở dĩ nói thời điểm quý giá, bởi nếu lúc này hòn bấc quăng đi lúc thiếu vắng người cầm cái Nguyễn Phú Trọng, hòn chì sẽ được quăng lại. Chiến tranh nội bộ của chúng sẽ được phát đông, lần này sẽ có bên đáp trả chứ không im lặng như thời gian trước đây.
Ai cũng biết mình chủ của phe Quảng Nam và cựụ sinh viên miền Nam là Trương Tấn Sang. Hiện nay Sang đang đẩy mạnh các hoạt động để nâng cao ảnh hưởng của phe mình, nhằm mục đích đưa các đàn em của mình như Nguyễn Xuân Phúc, Trương Hoà Bình tiếp cận những vị trí cao hơn. Ai cũng biết Trương Tấn Sang rất căm thù Nguyễn Tấn Dũng. Ai cũng biết Nguyễn Tấn Dũng còn mạnh, nhưng ông ta dường như có vẻ gác kiếm không màng thời cuộc.
Lúc này thúc đẩy được phe Trương Tấn Sang tiếp tục tấn công Nguyễn Tấn Dũng, khiến cho Nguyễn Tấn Dũng buộc phải tấn công lại, hoặc không thể ngồi yên nhìn thời cuộc sẽ giúp cho các phe phái khác củng cố được những điểm yếu của mình.
Nếu chưa xây dựng được chế độ đa đảng ở Việt Nam, tốt nhất hay xây dựng đa phe trong lòng bộ máy cai trị cộng sản.
Vì thế, xin đưa ra đây nội dung lá thư của cựu bộ trưởng Trương Đình Tuyển vạch rõ những chuyện mà Trương Tấn Sang sử dụng quân truyền thông tấn công Nguyễn Tấn Dũng hoàn toàn không đúng sự thật, cũng như đưa lại văn bản do chính Trương Tấn Sang đồng ý ký đầu tư ở Venezuela mà bọn bồi bút của Sang như Hoàng Hải Vân khẳng dịnh '' ông Sang phản đối việc đầu tư này ''
- Thư của Trương Đình Tuyển.
NHỮNG SỰ THẬT VỀ THỦ TƯỚNG NGUYỄN TẤN DŨNG 
1. Trong thể chế chính trị Đảng cầm quyền – Đảng lãnh đạo toàn diện Nhà nước và xã hội – thì mọi thành tựu tiến bộ cũng như hạn chế, yếu kém đều có vai trò và trách nhiệm của lãnh đạo Đảng và Nhà nước. Trong đó có Ủy Viên Bộ Chính Trị là Thủ tướng Chính phủ. Thủ tướng Chính phủ chỉ và đã thực hiện nhiệm vụ được giao theo chủ trương, nghị quyết của Đảng và Hiến pháp, Luật pháp của Nhà nước. Vì vậy, không thể cho rằng tất cả đều do công cũng như tội của Thủ tướng. Đổ hết yếu kém, khuyết điểm cho Thủ tướng là không khách quan
2. Cho rằng kinh tế - xã hội 2006 - 2016 không có thành tựu gì đáng kể chỉ là hạn chế, yếu kèm, khuyết điểm là không đúng. Trong giai đoạn có rất nhiều khó khăn th
3. Cho rằng Thủ tướng tham nhũng mà không đưa ra được một chứng cứ cụ thể nào là vu khống, bịa đặt. Rất tiếc một số người có trách nhiệm hiểu rất rõ sự thật lại im lặng, thậm chí còn khuyến khích việc làm đê tiện này. Nếu Thủ tướng có tham nhũng, thì chắc chắn là Đảng và Nhà nước đã xử lý kỷ luật và pháp luật đối với ông, không để ông và các con sinh sống, làm việc bình thường và thực hiện mọi chế độ, chính sách đãi ngộ đối với ông như vậy.
4. Hàng năm Thủ tướng đều có báo cáo kiểm điểm trước Bộ Chính trị, Ban Chấp hành Trung ương Đảng. Và khi thực hiện Nghị quyết Trung ương IV của Đảng, Thủ tướng đã nghiêm túc báo cáo, giải trình và khẳng định tất cả những điều lan truyền trên mạng xã hội, những dư luận đồn thổi được nêu lên từ một số người cho rằng ông tham nhũng là vu khống, bịa đặt. Ông cam kết chịu trách nhiệm trước pháp luật, trước Đảng và Nhà nước về những điều ông đã khẳng định này. Bản báo cáo giải trình với 12 điểm ngày 10/12/2015 của ông đã gửi đến các Ủy viên Trung ương Đảng và đã công khai trên mạng xã hội.
5. Ủy ban Kiểm tra TW, Bộ Chính trị - Ban Chấp Hành TW Đảng đã xác minh, thẩm tra và đã có kết luận là không có căn cứ nào cho rằng Thủ tướng tham nhũng hay bao che dung túng cho tham nhũng, vi phạm quy định và kỷ luật của Đảng, pháp luật Nhà nước như thông tin đồn thổi và báo cáo phản ảnh dư luận của một số người. Kết luận này đã được thông báo bằng văn bản đến Đại biểu Đại hội XII của Đảng (Kết luận số 122-KL/TW, ngày 21-1-2016).
6. Năm 2015, Ban Chấp hành TW Đảng – cơ quan lãnh đạo cao nhất của Đảng giữa 2 kỳ Đại hội – lần đầu tiên bỏ phiếu tín nhiệm, Thủ tướng Chính phủ đã nhận được số phiếu tín nhiệm cao – cao nhất trong các thành viên của Bộ Chính trị và Ban Bí thư.
7. Trước Đại hội XII của Đảng, Thủ tướng đã có văn bản xin không tái cử và xin nghỉ hưu theo quy định. Đồng thời ký văn bản gửi Bộ Chính trị , Ban Chấp hành TW Đảng giới thiệu đồng chí Nguyễn Phú Trọng tái cử, tiếp tục làm Tổng Bí thư của Đảng. Tháng 10/2016 Tổng Bí thư Nguyễn Phú Trọng đã trực tiếp trao Quyết định nghỉ hưu cho đồng chí Thủ tướng. Tháng 6/2017, Thủ tướng Nguyễn Xuân Phúc đã thay mặt Bộ Chính trị trao Huy hiệu 50 năm tuổi Đảng cho Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng.
ách thức này, tuy còn không ít hạn chế yếu kém, nhưng thành tựu đạt được là to lớn và khá toàn diện trên tất cả các lĩnh vực như Đại hội XII của Đảng và Quốc Hội khóa XIII đã khẳng định. Kết quả đạt được trong những năm qua có phần rất quan trọng là trên nền tảng xây dựng và phát triển của nhiều năm trước đó.
----------------------------------------------
Hy vọng sau lá thư và công văn này, khiến phe Trương Tấn Sang cảm thấy bẽ mặt, xấu hổ vì những lời vu khống. Sẽ chuộc lại danh dự bằng cách đưa ra những cứ khác để tấn công Nguyễn Tấn Dũng. Chứ không phải im lặng như bây giờ.
Các đàn em của Nguyễn Tấn Dũng cũng nên chuẩn bị tiếp đón bảo vệ cho đàn anh mình , chuẩn bị phòng vệ hay cách phòng vệ tốt nhất là tiến công.
Anh Gió sẽ ở giữa cuộc chiến, hứa rằng bên nào yếu sẽ giúp một tay.

Chủ Nhật, 7 tháng 4, 2019

Việt Nam nên nói thật với Trung Quốc  về đường cao tốc Bắc Nam  

Nguyễn Trung

Dư luận rộng rãi trong cả nước đang lo lắng quan tâm đến việc có thể mời nhà thầu Trung Quốc tham gia xây dựng đường cao tốc Bắc Nam.

Nơi này nơi khác trong cả nước đã có những tiếng nói quyết liệt: Nếu Chính phủ để TQ tham gia xây dựng cao tốc Bắc Nam, chúng tôi sẽ xuống đường biểu tình phản đối!..

Trên một số phương tiện truyền thông đã có nhiều ý kiến bình tĩnh, phân tích thấu đáo, đầy thện chí của những người am hiểu vấn đề và nặng lòng vì đất nước – với kết luận: Không nên để nhà thầu TQ tham gia xây dựng đường cao tốc Bắc Nam, vì VN đã có quá nhiều kinh nghiệm cay đắng với nhà thầu TQ, vì nguy cơ can thiệp sâu vào nội bộ nước ta, vì sẽ chỉ gây thêm nỗi bất bình của nhân dân rất không có lợi cho chính quyền, sẽ thêm ngờ vực chính quyền, và sẽ chỉ tích tụ thêm bất lợi mới cho quan hệ Việt – Trung… V… v…

Không thể xếp những tiếng nói yêu nước, có lý có lẽ, cảnh báo trước và rất xây dựng nêu trên là của những thế lực thù địch được. Nếu cố tình gán ghép như vậy sẽ có nghĩa coi nhân dân là thù địch, hoặc tự mình biến thành thù địch của nhân dân. Làm như thế, đất nước sẽ chỉ thêm rối bời những chuyện lẽ ra nên tránh. Làm như thế chỉ tạo thêm mối nguy mới cho đất nước, còn ai được lợi?..

Vậy Đảng và Nhà nước – gọi tắt ở đây là lãnh đạo – nên nhìn lại đầu đuôi của sự việc, với ý thức tiên trách kỷ hậu trách nhân,  rồi dựa vào đấy lo liệu công việc.

Trước hết phải nói nỗi đau hay nỗi buồn lớn: Đất nước độc lập thống nhất 43 năm, tiến hành công nghiệp hóa hiện đại hóa đã 30 năm, mà đến hôm nay vẫn chưa có một hệ thống giao thông vận tải phát triển, chưa tự xây được một con đường sắt Bắc – Nam đáp ứng đòi hỏi một nước công nghiệp hóa, chưa có một đường bộ cao tốc Bắc – Nam như thế…
Trong khi đó mọi nguồn lực trong ngoài và mọi của cải nước ta huy động được cho 30 năm CNH-HĐH (1986-2016) không thể nói là nhỏ, riêng kiều hối đã lên tới hàng trăm tỷ USD... Cách đây đã lâu, lục lọi số liệu thống kê của các nơi, của UNDP, UNCTAD, của Hàn Quốc… tôi đã đi đến kết luận: Nguồn lực  huy động được cho 30 năm công nghiệp hóa của VN tính theo đầu người nhiều hơn của Hàn Quốc thời 1960-1988 với cùng cách tính như vậy chí ít là khoảng gấp đôi, hoặc là hơn – đáng chú ý là thời kỳ này Hàn Quốc rất dè dặt trong việc huy động FDI, có thể vì ý chí tự lực tự cường, hoặc vì những nghi ngại nào đó.

Hàn Quốc từ 1988 trở thành NIC (nước mới công nghiệp hóa) với đúng nghĩa.

Còn nước ta hôm nay vẫn chưa thể trở thành NIC. Một trong những dẫn chứng cụ thể là đến hôm nay ta vẫn chưa tự làm nổi đường sắt Bắc – Nam và đường cao tốc Bắc – Nam! Cái gốc của yếu kém này không phải vì nước ta nghèo và lạc hậu, mà trước hết vì lãnh đạo làm việc theo nhiệm kỳ, nên không thể có cái nhìn công việc của đất nước là trường kỳ! Bây giờ thật khó quy kết cho ai là người phải chịu trách nhiệm về yếu kém này – vì chế độ chính trị của nước ta không có “trách nhiệm giải trình” theo luật định. Vậy chỉ còn cách Đảng là người lãnh đạo toàn diện và tuyệt đối, nên phải đứng ra nhận lỗi về mình trước đất nước, để rút kinh nghiệm ngay tức khắc.

Ngay trong quyết định xây dựng đường cao tốc Bắc – Nam như đang xúc tiến (được hiểu là quyết định của Bộ Chính trị), đã được Quốc hội phê duyệt, vì không có đủ thông tin, nên tôi chia sẻ với nhiều phân vân của bạn bè mình về chủ đề này (nhiều ý kiến cụ thể đã được đưa lên các phương tiện truyền thông), bản thân tôi cũng đang lo lắng nhiều điều. Nhất là nước mình đang có nhiều nợ, làm ra không đủ chi, ngân sách thường xuyên bội chi và thuộc vào nhóm nước đang phát triển có tỷ lệ cao nhất về thu ngân sách so với GDP (nghĩa là tận thu), ngoại thương thường xuyên nhập siêu lớn hàng chục năm nay, khả năng trả nợ rất ngặt nghèo, cứ đi vay tiếp để làm cái này cái kia có ổn không? Có còn cách nào khác không?

Làm đường cao tốc Bắc – Nam như đã duyệt không biết đã được tính toán thấu đáo mọi bề không, hay là bây giờ thấy cần (hay muốn) đường cao tốc là quyết luôn, mọi việc khác tính sau!? Vốn ở đâu, vay trả thế nào? Đoạn nào trước, đoạn nào sau, xắp xếp thế nào là kinh tế nhất và hợp lý nhất, đã tận dụng được những đoạn cao tốc hay những con đường khác sẵn có hay chưa, những cảng biển suốt chiều dài đất nước, v… v…? Quy hoạch đường cao tốc như hiện có đã tính đến quy hoạch đường sắt Bắc – Nam hay chưa, hay là quy hoạch nọ sẽ lại đè lên quy hoạch kia? Hệ thống đường xá toàn vùng Nam Bộ hiện nay nói chung là bức bách nhất so với sức phát triển kinh tế năng động nhất đất nước của vùng này, có nên ưu tiên tập trung sức vào đây không, nơi nào có thể dãn được (kể cả phần nào của dự an cao tốc Bắc – Nam) để tập trung cho ưu tiên này? Vân vân…

Tại sao đến bây giờ vẫn chưa nhìn lại đã CNH sai như thế nào, tổn thất và lãng phí ra sao? Tại sao đến bây giờ hãy còn quá thiếu những chủ trương chính sách cởi trói, phát huy mọi sức lực – dù là chất xám hay vật chất – của đất nước để ngày càng tự làm được nhiều công trình…

30 năm công nghiệp hóa rồi mà hôm nay vẫn cứ phải đi xin ODA. 30 năm CNH-HĐH rồi mà kinh tế đất nước chủ yếu vẫn do FDI và ảnh hưởng của bên ngoài dẫn dắt, ta chưa thể hình thành được một nền công nghiệp của chính mình, tự ta chưa làm chủ được con đường phát triển của mình. 30 năm CNH-HĐH rồi mà đất nước vẫn phải lo cho dân mình càng đi làm thuê được ở nhiều nơi càng đỡ căng thẳng cho trong nước, về nhiều mặt đất nước đang biến thành nước cho thuê để hứng lấy những thứ biến nước ta thành “bãi thải công nghiệp” cho các bên nước ngoài; loại doanh nghiệp FDI công nghệ cao ở nước ta có lẽ chưa đếm hết đầu các ngón tay, và ở đây ta cũng vẫn đi làm thuê là chủ yếu!.. V… v…

Trên hết cả, vì sao 30 năm CNH-HĐH rồi mà ở nước ta vẫn còn quá nhiều tính ỷ lại, thụ động, thái độ / tâm lý phải cầu cạnh thiên hạ.., trong khi đó quá thiếu trí tuệ, ý chí và bản lĩnh để đất nước tự lực tự cường như những nước NICs đã làm được? Đây chính là câu hỏi Đảng và Nhà nước phải tự hỏi mình! Và phải hỏi cả nhân dân, để Đảng và Nhà nước tìm ra được câu trả lời chuẩn xác cho chính mình.

Chịu khó và nghiêm túc nhìn lại mình như nêu trên, có thể sẽ có thêm được những suy nghĩ cần thiết cho việc xem xét nên xúc tiến dự án đường cao tốc Bắc – Nam hiện nay như thế nào. Nếu cần thì duyệt lại!

Tôi còn dám đi xa tới mức: Trả lời được những câu hỏi nói trên, có lẽ chỉ trong vòng 3 – 5 năm tới nước ta sẽ hoàn toàn có thể tự mình có nguồn lực đủ cho xây dựng đường cao tốc Bắc – Nam và đồng thời cũng có trong tay quy hoạch đường sắt Bắc – Nam hiện đại – có thể bằng một phần rất lớn vốn huy động trong nước. Hơn thế nữa, làm được như thế, Đại hội XIII sắp tới của ĐCSVN sẽ có được gợi ý và một sức sống hoàn toàn khác như ĐCSVN hôm nay đang là.

*

         Bây giờ xin có đôi điều về nhà thầu TQ đối với đường cao tốc Bắc – Nam.

Cả 2 nước cùng nhau hội nhập quá trình toàn cầu hóa kinh tế thế giới bao nhiêu năm nay rồi, bây giờ VN nói:

-      Mong các nhà thầu TQ đứng ngoài và thông cảm cho!..

Nói như thế không sao lọt tai được, vừa phi lý, vừa chẳng khớp gì với quan hệ đối tác chiến lược và toàn diện giữa 2 nước – mà về nhiều mặt so với các đối tác khác của nước ta có được thì TQ đang giữ vị trí số 1, thậm chí còn trên cả số 1 – vì cho đến nay chưa có đối tác chiến lược và toàn diện nào được VN ưu đãi nhiều khi quá mức cho phép như đối với TQ!

Làm sao bây giờ?

Hơn nữa, Tuyên bố chung giữa 2 Tổng bí thư của 2 nước ngày 13-11-2017 ghi: “…5. Hai bên cho rằng, hai nước Việt Nam và Trung Quốc là láng giềng và đối tác hợp tác quan trọng của nhau, đều đang trong giai đoạn then chốt của cải cách phát triển, sự phát triển của nước này là cơ hội của nước kia… … … ... 5.4.(i) Việt Nam hoan nghênh và ủng hộ việc triển khai sáng kiến "Vành đai và Con đường" nhằm thúc đẩy hợp tác cùng có lợi, liên kết kinh tế giữa các nước và kết nối khu vực, đóng góp tích cực cho hòa bình, ổn định và phát triển thịnh vượng của khu vực và thế giới; sẵn sàng cùng Trung Quốc thực hiện tốt văn kiện hợp tác về kết nối "hai hành lang, một vành đai" và "Vành đai và Con đường" đã ký kết, sớm xác định các lĩnh vực ưu tiên, phương hướng trọng điểm và dự án hợp tác cụ thể, phù hợp với lợi ích, khả năng và điều kiện của mỗi nước, thúc đẩy kết nối về chính sách, hạ tầng, thương mại, vốn và con người, tạo điều kiện để nâng cao chất lượng hợp tác chiến lược toàn diện giữa hai nước…. … Phía Việt Nam tuyên bố chấp thuận nguyên tắc thành lập Chi nhánh Ngân hàng Nông nghiệp Trung Quốc tại Hà Nội, khuyến khích các tổ chức tài chính của hai bên ủng hộ việc huy động vốn cho các dự án hợp tác đủ điều kiện. Triển khai tốt các khoản tín dụng Trung Quốc cung cấp, tạo điều kiện để sử dụng các nguồn vốn của Ngân hàng Đầu tư cơ sở hạ tầng Châu Á (AIIB) để triển khai các dự án kết nối cơ sở hạ tầng. … … Phía Trung Quốc sẽ tạo điều kiện thuận lợi để Việt Nam tiếp cận các nguồn vốn ưu đãi của Trung Quốc và các nguồn vốn khác theo các quy định liên quan. … ……”

Vậy làm sao mời nhà thầu TQ đứng ngoài được?

Xin nhắc lại chuyện cũ: Việc khai thác bauxite Tây Nguyên bị cả nước phản đối, thế nhưng đề tài này đã được ghi vào Tuyên bố chung và Thông cáo chung của 2 Tổng bí thư 2 nước, nên không thể rút lại được. Phía ta vẫn phải thực hiện – dù mới ở mức thí điểm 2 nhà máy alumina, nhưng đã mang thêm nợ mới trên 1 tỷ USD (ước khoảng 1,2 – 1,5 tỷ USD nếu tính đủ, đội giá lên rất nhiều so với duyệt thầu lúc đầu), đang thua lỗ, nghiêm trọng hơn nữa là Tây Nguyên phải thường trực treo trên đầu mình quả bom môi trường nổ chậm “bùn đỏ”, uy hiếp cả vùng đồng bằng dưới chân núi!

         Xin lưu ý, nói năng lôi thôi gạt nhà thầu TQ trong vụ đường cao tốc Bắc – Nam, nếu muốn, TQ có thể trả đũa, ta có chạy đằng trời cũng không thoát!

Hãy thử tính nợ đã vay và tình hình ta từ hàng chục năm nay liên tục nhập siêu từ TQ! Hãy thử suy nghĩ 60 – 70% nguyên liệu cho công nghiệp gia công  của nước ta hiện nay là nhập từ TQ. Xin đừng quên TQ cũng là 1 trong những nước nhập khẩu lớn nhất của nước ta. Chỉ cần TQ vì lý do kỹ thuật thông quan với tốc độ chậm một chút, là xe tải chở nông phẩm xuất khẩu của ta sẽ chết dí nhiều ngày hoặc thậm chí cả tuần vài chục cây số trước cửa khẩu! Bây giờ ta còn phải nhập cả điện từ TQ nữa! Còn ngoài Biển Đông? V… v… Còn nhiều thứ khác nữa, hữu hình và vô hình, v… v…

Nếu TQ muốn trả đũa, trong trường hợp này nhân dân VN mới là người có tiếng nói cuối cùng, sẽ quyết định tất cả, sẽ thay đổi tất cả!

Hôm nay mới nói lên những thách thức kể trên là quá chậm, nhưng đấy là sự thật. Lẽ ra phải làm cho toàn dân thấy được từ mấy chục năm nay rồi! Lẽ ra từ mấy chục năm nay lãnh đạo phải đưa thêm vào những tính toán khác, chiến lược khác bảo tồn cuộc sống của đất nước!..

Mấy chục năm nay Đảng và Nhà nước cứ một bề chịu để cho đất nước ta sống thụ động, và một bề cam chịu đựng những thách thức như thế để sống, - nhẹ thì phải nói là thất sách! Đúng tầm của sự thật thì phải nói: Không thể chấp nhận được!  

Mà chấp nhận cho nhà thầu TQ tham gia cao tốc Bắc – Nam thì mất dân, lỡ tay sẽ còn dẫn tới mất nước, càng không được!

Cứ chấp nhận nhà thầu TQ, nếu dân phản đối thì sẽ trấn áp đến cùng để làm bằng được? – xin cứ nghĩ đi! Giả thử làm được như thế, sớm muộn, cuối cùng cũng sẽ dẫn đến mất dân lớn hơn, rồi cũng mất nước, và chung cuộc vẫn là sẽ mất tất cả trong ô nhục!

Làm sao bây giờ? Tại sao nhất thiết cứ phải có con đường cao tốc Bắc – Nam vào lúc này để tự gây khó muôn bề cho đất nước mình như thế này? Có khác gì tự sát không? Chậm vài ba năm nữa, dăm năm nữa, chục năm nữa đất nước có vì thiếu cao tốc này mà chết được không? Nếu chưa có cao tốc này thì ai chết? Không có cách nào hoãn lại được hay sao?..

Đề nghị lãnh đạo hãy cân nhắc thấu đáo.

Hay là ta chỉ thực hiện cao tốc này từng phần bằng cách tự làm lấy, theo nguồn vốn trong nước và nước ngoài ta tự huy động được, chẳng phải mời ai tham gia đấu thầu cả! Chậm một tý nhưng chậm chắc, và ta sẽ trưởng thành lên nhanh hơn, nhất là tránh được chắc chắn họa lớn cho đất nước. Thực ra đã đến lúc nước ta phải tự đứng lên làm các công trình loại này, cái gì biết chưa đủ thì học thêm, mua thêm know how, công nghệ mới, kỹ thuật mới! Làm thân phận cây tầm gửi như 30 năm CNH-HĐH vừa qua là quá đủ rồi! Thay đổi các thể chế cần thiết để ta tự đứng lên làm bằng được như vậy!

Ai cho vay cũng được, kể cả vốn của TQ; vay nước nào cũng phải cho đúng các chuẩn mực quốc tế, và đúng với nghĩa: Vay để ta tự làm lấy từ A-Z, và ta phải đủ năng lực quản lý nguồn vay này bằng luật pháp và các quyền thuộc chủ quyền của ta, không để cho tiền vay này thao túng nước ta về bất kỳ phương diện nào, thực hiện bằng được công khai minh bạch và trách nhiệm giải trình để ngăn chặn mọi can thiệp của mọi quyền lực khác nhau!

Cũng nên vận động trí tuệ của nhân dân có hiến kế nào khác nữa không!

Để ngăn chặn mọi ác ý – không loại trừ bất kỳ từ bên nước ngoài nào, kể cả TQ, nước ta nên nhân dịp này nói thật với TQ tất cả những điều tôi đã viết ra trên đây, để làm cho TQ hiểu tại sao ta phải lựa chọn con đường tự quyết định làm lấy cao tốc này, hoàn toàn không phải vì lý do chống TQ, mà chỉ vì không muốn có thêm những sự việc làm tổn thương mối quan hệ này rất quan trọng đối với VN.  

Nói rõ, nói thật, không giấu diếm những bài học, những kinh nghiệm đau đớn trong hợp tác Việt – Trung, nói thẳng thắn những sai lầm và thiếu sót của cả hai bên (chủ yếu phía ta là nhân nhượng quá đáng, phía TQ là lấn tới quá đáng) – vì thực tế tiêu cực này chẳng mảy may đúng với nghĩa đối tác chiến lược toàn diện mà 2 nước đang muốn thiết lập. Nhất là phải nói cho phía TQ biết rõ là phía ta đã kiên trì, đã nhẫn nhục hết mức có thể, chỉ vì muốn gìn giữ đại cục quan hệ Việt – Trung. Nhưng nếu các doanh nghiệp TQ vẫn giữ cách làm ăn với ta như hiện nay, nhà nước TQ cứ uy hiếp nước ta trên Biển Đông như thế này, thì không thể đem lại kết quả cả 2 bên mong muốn. Nói cho phía TQ biết nhân dân ta rất kiên trì chịu đựng, nhưng sự thật là sự bức xúc rất chính đáng của nhân dân VN về những hiện tượng tiêu cực trong quan hệ 2 nước phải được nhìn nhận đúng đắn, vì ở cả 2 nước: Nhân dân mới là người trực tiếp xây dựng nên quan hệ 2 nước bền đẹp. Ta cũng nên công khai hóa những quan điểm của lẽ phải này của ta nói với TQ cho cả thế giới biết. Bởi vì không có gì đúng đắn hơn, mạnh mẽ hơn và đi được vào lòng người hơn sự thật.

Cũng nhân dịp này, trong thế giới sang trang hôm nay, có lẽ Việt Nam nên dựa vào nhân dân mình xây dựng nên một nền ngoại giao và mọi mối quan hệ quốc tế dựa trên tính đúng đắn của sự thật! Một con người, một quốc gia có trí tuệ và mạnh mẽ mới có thể xử sự như vậy với sự thật!

*

         Xin nhắc lại câu chuyện mọi người đều biết: Cố Thủ tướng Võ Văn Kiệt giữa lúc chuẩn bị đi Hà Lan để tìm hiểu việc quốc gia này trong những điều kiện rất ngặt nghèo của tự nhiên chung sống với biển như thế nào; bạo bệnh đã cản trở công việc của ông!

Người dân, nhất là dân Nam Bộ hàng năm phải chung sống với lũ, vô cùng thương tiếc con người vì nước vì dân này đã đành, song cảm phục ông hơn nữa vì tấm lòng của ông lo cho dân không phải chỉ có tình yêu thương, mà còn bằng cả tầm nhìn ông luôn tìm cách rộng mở cho mình, không bao giờ chịu dừng lại ở những gì ông đã biết.

         Sự thật là hàng chục năm trước khi chuẩn bị cho chuyến đi Hà Lan, Võ Văn Kiệt đã bị kỳ tích chung sống với biển của quốc gia này hớp hồn! Nhất là khi ông được nghe – chứ chưa được đến tận nơi để thấy – những thành tựu trị biển Hà Lan có được hôm nay là công sức của trí tuệ và lao động hàng trăm năm mới tạo nên được, ông càng nóng ruột – giữa những lúc ông tranh luận tại chỗ, nhễ nhại mồ hôi ngoài trời dưới cái nắng đồng bằng Nam Bộ, với các chuyên gia: xây hay không xây các đập chặn nước mặn, làm nhà chống lũ cho dân theo mẫu nào…

 Nhân nói về đường cao tốc, kỳ lạ, chính Võ Văn Kiệt chứ không phải chuyên gia cầu đường nào là người khởi xướng việc xây dựng đường mòn Hồ Chí Minh thành con đường cao tốc ở vùng này… Ông còn nhiều công tích khác nữa trong những lĩnh vực quan trọng khác…

Không phải nhiều lời, có thể thấy ngay: Yêu nước, yêu dân và tầm nhìn – những phẩm giá này làm nên con người Võ Văn Kiệt không có tư duy nhiệm kỳ! Quan trọng hơn thế nữa, những phẩm giá này làm nên Võ Văn Kiệt của mọi tình huống đất nước bị thách thức quyết liệt nhất!

 Đất nước trong thế giới sang trang hôm nay đang đứng trước những thách thức quyết liệt nhất! Đất nước cần hơn bao giờ hết những phẩm giá Võ Văn Kiệt như vậy ở mỗi người được dân nuôi bằng tiền thuế của mình, và được dân gửi gắm những công việc phải làm vì nhân dân, vì đất nước!

Hà nội - Võng Thị, ngày 07-04-2019

Tác giả gửi cho viet-studies ngày  7 -4-19
Việt Nam nên nói thật với Trung Quốc
về đường cao tốc Bắc Nam

Nguyễn Trung

Dư luận rộng rãi trong cả nước đang lo lắng quan tâm đến việc có thể mời nhà thầu Trung Quốc tham gia xây dựng đường cao tốc Bắc Nam.

Nơi này nơi khác trong cả nước đã có những tiếng nói quyết liệt: Nếu Chính phủ để TQ tham gia xây dựng cao tốc Bắc Nam, chúng tôi sẽ xuống đường biểu tình phản đối!..

Trên một số phương tiện truyền thông đã có nhiều ý kiến bình tĩnh, phân tích thấu đáo, đầy thện chí của những người am hiểu vấn đề và nặng lòng vì đất nước – với kết luận: Không nên để nhà thầu TQ tham gia xây dựng đường cao tốc Bắc Nam, vì VN đã có quá nhiều kinh nghiệm cay đắng với nhà thầu TQ, vì nguy cơ can thiệp sâu vào nội bộ nước ta, vì sẽ chỉ gây thêm nỗi bất bình của nhân dân rất không có lợi cho chính quyền, sẽ thêm ngờ vực chính quyền, và sẽ chỉ tích tụ thêm bất lợi mới cho quan hệ Việt – Trung… V… v…

Không thể xếp những tiếng nói yêu nước, có lý có lẽ, cảnh báo trước và rất xây dựng nêu trên là của những thế lực thù địch được. Nếu cố tình gán ghép như vậy sẽ có nghĩa coi nhân dân là thù địch, hoặc tự mình biến thành thù địch của nhân dân. Làm như thế, đất nước sẽ chỉ thêm rối bời những chuyện lẽ ra nên tránh. Làm như thế chỉ tạo thêm mối nguy mới cho đất nước, còn ai được lợi?..

Vậy Đảng và Nhà nước – gọi tắt ở đây là lãnh đạo – nên nhìn lại đầu đuôi của sự việc, với ý thức tiên trách kỷ hậu trách nhân,  rồi dựa vào đấy lo liệu công việc.

Trước hết phải nói nỗi đau hay nỗi buồn lớn: Đất nước độc lập thống nhất 43 năm, tiến hành công nghiệp hóa hiện đại hóa đã 30 năm, mà đến hôm nay vẫn chưa có một hệ thống giao thông vận tải phát triển, chưa tự xây được một con đường sắt Bắc – Nam đáp ứng đòi hỏi một nước công nghiệp hóa, chưa có một đường bộ cao tốc Bắc – Nam như thế…
Trong khi đó mọi nguồn lực trong ngoài và mọi của cải nước ta huy động được cho 30 năm CNH-HĐH (1986-2016) không thể nói là nhỏ, riêng kiều hối đã lên tới hàng trăm tỷ USD... Cách đây đã lâu, lục lọi số liệu thống kê của các nơi, của UNDP, UNCTAD, của Hàn Quốc… tôi đã đi đến kết luận: Nguồn lực  huy động được cho 30 năm công nghiệp hóa của VN tính theo đầu người nhiều hơn của Hàn Quốc thời 1960-1988 với cùng cách tính như vậy chí ít là khoảng gấp đôi, hoặc là hơn – đáng chú ý là thời kỳ này Hàn Quốc rất dè dặt trong việc huy động FDI, có thể vì ý chí tự lực tự cường, hoặc vì những nghi ngại nào đó.

Hàn Quốc từ 1988 trở thành NIC (nước mới công nghiệp hóa) với đúng nghĩa.

Còn nước ta hôm nay vẫn chưa thể trở thành NIC. Một trong những dẫn chứng cụ thể là đến hôm nay ta vẫn chưa tự làm nổi đường sắt Bắc – Nam và đường cao tốc Bắc – Nam! Cái gốc của yếu kém này không phải vì nước ta nghèo và lạc hậu, mà trước hết vì lãnh đạo làm việc theo nhiệm kỳ, nên không thể có cái nhìn công việc của đất nước là trường kỳ! Bây giờ thật khó quy kết cho ai là người phải chịu trách nhiệm về yếu kém này – vì chế độ chính trị của nước ta không có “trách nhiệm giải trình” theo luật định. Vậy chỉ còn cách Đảng là người lãnh đạo toàn diện và tuyệt đối, nên phải đứng ra nhận lỗi về mình trước đất nước, để rút kinh nghiệm ngay tức khắc.

Ngay trong quyết định xây dựng đường cao tốc Bắc – Nam như đang xúc tiến (được hiểu là quyết định của Bộ Chính trị), đã được Quốc hội phê duyệt, vì không có đủ thông tin, nên tôi chia sẻ với nhiều phân vân của bạn bè mình về chủ đề này (nhiều ý kiến cụ thể đã được đưa lên các phương tiện truyền thông), bản thân tôi cũng đang lo lắng nhiều điều. Nhất là nước mình đang có nhiều nợ, làm ra không đủ chi, ngân sách thường xuyên bội chi và thuộc vào nhóm nước đang phát triển có tỷ lệ cao nhất về thu ngân sách so với GDP (nghĩa là tận thu), ngoại thương thường xuyên nhập siêu lớn hàng chục năm nay, khả năng trả nợ rất ngặt nghèo, cứ đi vay tiếp để làm cái này cái kia có ổn không? Có còn cách nào khác không?

Làm đường cao tốc Bắc – Nam như đã duyệt không biết đã được tính toán thấu đáo mọi bề không, hay là bây giờ thấy cần (hay muốn) đường cao tốc là quyết luôn, mọi việc khác tính sau!? Vốn ở đâu, vay trả thế nào? Đoạn nào trước, đoạn nào sau, xắp xếp thế nào là kinh tế nhất và hợp lý nhất, đã tận dụng được những đoạn cao tốc hay những con đường khác sẵn có hay chưa, những cảng biển suốt chiều dài đất nước, v… v…? Quy hoạch đường cao tốc như hiện có đã tính đến quy hoạch đường sắt Bắc – Nam hay chưa, hay là quy hoạch nọ sẽ lại đè lên quy hoạch kia? Hệ thống đường xá toàn vùng Nam Bộ hiện nay nói chung là bức bách nhất so với sức phát triển kinh tế năng động nhất đất nước của vùng này, có nên ưu tiên tập trung sức vào đây không, nơi nào có thể dãn được (kể cả phần nào của dự an cao tốc Bắc – Nam) để tập trung cho ưu tiên này? Vân vân…

Tại sao đến bây giờ vẫn chưa nhìn lại đã CNH sai như thế nào, tổn thất và lãng phí ra sao? Tại sao đến bây giờ hãy còn quá thiếu những chủ trương chính sách cởi trói, phát huy mọi sức lực – dù là chất xám hay vật chất – của đất nước để ngày càng tự làm được nhiều công trình…

30 năm công nghiệp hóa rồi mà hôm nay vẫn cứ phải đi xin ODA. 30 năm CNH-HĐH rồi mà kinh tế đất nước chủ yếu vẫn do FDI và ảnh hưởng của bên ngoài dẫn dắt, ta chưa thể hình thành được một nền công nghiệp của chính mình, tự ta chưa làm chủ được con đường phát triển của mình. 30 năm CNH-HĐH rồi mà đất nước vẫn phải lo cho dân mình càng đi làm thuê được ở nhiều nơi càng đỡ căng thẳng cho trong nước, về nhiều mặt đất nước đang biến thành nước cho thuê để hứng lấy những thứ biến nước ta thành “bãi thải công nghiệp” cho các bên nước ngoài; loại doanh nghiệp FDI công nghệ cao ở nước ta có lẽ chưa đếm hết đầu các ngón tay, và ở đây ta cũng vẫn đi làm thuê là chủ yếu!.. V… v…

Trên hết cả, vì sao 30 năm CNH-HĐH rồi mà ở nước ta vẫn còn quá nhiều tính ỷ lại, thụ động, thái độ / tâm lý phải cầu cạnh thiên hạ.., trong khi đó quá thiếu trí tuệ, ý chí và bản lĩnh để đất nước tự lực tự cường như những nước NICs đã làm được? Đây chính là câu hỏi Đảng và Nhà nước phải tự hỏi mình! Và phải hỏi cả nhân dân, để Đảng và Nhà nước tìm ra được câu trả lời chuẩn xác cho chính mình.

Chịu khó và nghiêm túc nhìn lại mình như nêu trên, có thể sẽ có thêm được những suy nghĩ cần thiết cho việc xem xét nên xúc tiến dự án đường cao tốc Bắc – Nam hiện nay như thế nào. Nếu cần thì duyệt lại!

Tôi còn dám đi xa tới mức: Trả lời được những câu hỏi nói trên, có lẽ chỉ trong vòng 3 – 5 năm tới nước ta sẽ hoàn toàn có thể tự mình có nguồn lực đủ cho xây dựng đường cao tốc Bắc – Nam và đồng thời cũng có trong tay quy hoạch đường sắt Bắc – Nam hiện đại – có thể bằng một phần rất lớn vốn huy động trong nước. Hơn thế nữa, làm được như thế, Đại hội XIII sắp tới của ĐCSVN sẽ có được gợi ý và một sức sống hoàn toàn khác như ĐCSVN hôm nay đang là.

*

         Bây giờ xin có đôi điều về nhà thầu TQ đối với đường cao tốc Bắc – Nam.

Cả 2 nước cùng nhau hội nhập quá trình toàn cầu hóa kinh tế thế giới bao nhiêu năm nay rồi, bây giờ VN nói:

-      Mong các nhà thầu TQ đứng ngoài và thông cảm cho!..

Nói như thế không sao lọt tai được, vừa phi lý, vừa chẳng khớp gì với quan hệ đối tác chiến lược và toàn diện giữa 2 nước – mà về nhiều mặt so với các đối tác khác của nước ta có được thì TQ đang giữ vị trí số 1, thậm chí còn trên cả số 1 – vì cho đến nay chưa có đối tác chiến lược và toàn diện nào được VN ưu đãi nhiều khi quá mức cho phép như đối với TQ!

Làm sao bây giờ?

Hơn nữa, Tuyên bố chung giữa 2 Tổng bí thư của 2 nước ngày 13-11-2017 ghi: “…5. Hai bên cho rằng, hai nước Việt Nam và Trung Quốc là láng giềng và đối tác hợp tác quan trọng của nhau, đều đang trong giai đoạn then chốt của cải cách phát triển, sự phát triển của nước này là cơ hội của nước kia… … … ... 5.4.(i) Việt Nam hoan nghênh và ủng hộ việc triển khai sáng kiến "Vành đai và Con đường" nhằm thúc đẩy hợp tác cùng có lợi, liên kết kinh tế giữa các nước và kết nối khu vực, đóng góp tích cực cho hòa bình, ổn định và phát triển thịnh vượng của khu vực và thế giới; sẵn sàng cùng Trung Quốc thực hiện tốt văn kiện hợp tác về kết nối "hai hành lang, một vành đai" và "Vành đai và Con đường" đã ký kết, sớm xác định các lĩnh vực ưu tiên, phương hướng trọng điểm và dự án hợp tác cụ thể, phù hợp với lợi ích, khả năng và điều kiện của mỗi nước, thúc đẩy kết nối về chính sách, hạ tầng, thương mại, vốn và con người, tạo điều kiện để nâng cao chất lượng hợp tác chiến lược toàn diện giữa hai nước…. … Phía Việt Nam tuyên bố chấp thuận nguyên tắc thành lập Chi nhánh Ngân hàng Nông nghiệp Trung Quốc tại Hà Nội, khuyến khích các tổ chức tài chính của hai bên ủng hộ việc huy động vốn cho các dự án hợp tác đủ điều kiện. Triển khai tốt các khoản tín dụng Trung Quốc cung cấp, tạo điều kiện để sử dụng các nguồn vốn của Ngân hàng Đầu tư cơ sở hạ tầng Châu Á (AIIB) để triển khai các dự án kết nối cơ sở hạ tầng. … … Phía Trung Quốc sẽ tạo điều kiện thuận lợi để Việt Nam tiếp cận các nguồn vốn ưu đãi của Trung Quốc và các nguồn vốn khác theo các quy định liên quan. … ……”

Vậy làm sao mời nhà thầu TQ đứng ngoài được?

Xin nhắc lại chuyện cũ: Việc khai thác bauxite Tây Nguyên bị cả nước phản đối, thế nhưng đề tài này đã được ghi vào Tuyên bố chung và Thông cáo chung của 2 Tổng bí thư 2 nước, nên không thể rút lại được. Phía ta vẫn phải thực hiện – dù mới ở mức thí điểm 2 nhà máy alumina, nhưng đã mang thêm nợ mới trên 1 tỷ USD (ước khoảng 1,2 – 1,5 tỷ USD nếu tính đủ, đội giá lên rất nhiều so với duyệt thầu lúc đầu), đang thua lỗ, nghiêm trọng hơn nữa là Tây Nguyên phải thường trực treo trên đầu mình quả bom môi trường nổ chậm “bùn đỏ”, uy hiếp cả vùng đồng bằng dưới chân núi!

         Xin lưu ý, nói năng lôi thôi gạt nhà thầu TQ trong vụ đường cao tốc Bắc – Nam, nếu muốn, TQ có thể trả đũa, ta có chạy đằng trời cũng không thoát!

Hãy thử tính nợ đã vay và tình hình ta từ hàng chục năm nay liên tục nhập siêu từ TQ! Hãy thử suy nghĩ 60 – 70% nguyên liệu cho công nghiệp gia công  của nước ta hiện nay là nhập từ TQ. Xin đừng quên TQ cũng là 1 trong những nước nhập khẩu lớn nhất của nước ta. Chỉ cần TQ vì lý do kỹ thuật thông quan với tốc độ chậm một chút, là xe tải chở nông phẩm xuất khẩu của ta sẽ chết dí nhiều ngày hoặc thậm chí cả tuần vài chục cây số trước cửa khẩu! Bây giờ ta còn phải nhập cả điện từ TQ nữa! Còn ngoài Biển Đông? V… v… Còn nhiều thứ khác nữa, hữu hình và vô hình, v… v…

Nếu TQ muốn trả đũa, trong trường hợp này nhân dân VN mới là người có tiếng nói cuối cùng, sẽ quyết định tất cả, sẽ thay đổi tất cả!

Hôm nay mới nói lên những thách thức kể trên là quá chậm, nhưng đấy là sự thật. Lẽ ra phải làm cho toàn dân thấy được từ mấy chục năm nay rồi! Lẽ ra từ mấy chục năm nay lãnh đạo phải đưa thêm vào những tính toán khác, chiến lược khác bảo tồn cuộc sống của đất nước!..

Mấy chục năm nay Đảng và Nhà nước cứ một bề chịu để cho đất nước ta sống thụ động, và một bề cam chịu đựng những thách thức như thế để sống, - nhẹ thì phải nói là thất sách! Đúng tầm của sự thật thì phải nói: Không thể chấp nhận được!  

Mà chấp nhận cho nhà thầu TQ tham gia cao tốc Bắc – Nam thì mất dân, lỡ tay sẽ còn dẫn tới mất nước, càng không được!

Cứ chấp nhận nhà thầu TQ, nếu dân phản đối thì sẽ trấn áp đến cùng để làm bằng được? – xin cứ nghĩ đi! Giả thử làm được như thế, sớm muộn, cuối cùng cũng sẽ dẫn đến mất dân lớn hơn, rồi cũng mất nước, và chung cuộc vẫn là sẽ mất tất cả trong ô nhục!

Làm sao bây giờ? Tại sao nhất thiết cứ phải có con đường cao tốc Bắc – Nam vào lúc này để tự gây khó muôn bề cho đất nước mình như thế này? Có khác gì tự sát không? Chậm vài ba năm nữa, dăm năm nữa, chục năm nữa đất nước có vì thiếu cao tốc này mà chết được không? Nếu chưa có cao tốc này thì ai chết? Không có cách nào hoãn lại được hay sao?..

Đề nghị lãnh đạo hãy cân nhắc thấu đáo.

Hay là ta chỉ thực hiện cao tốc này từng phần bằng cách tự làm lấy, theo nguồn vốn trong nước và nước ngoài ta tự huy động được, chẳng phải mời ai tham gia đấu thầu cả! Chậm một tý nhưng chậm chắc, và ta sẽ trưởng thành lên nhanh hơn, nhất là tránh được chắc chắn họa lớn cho đất nước. Thực ra đã đến lúc nước ta phải tự đứng lên làm các công trình loại này, cái gì biết chưa đủ thì học thêm, mua thêm know how, công nghệ mới, kỹ thuật mới! Làm thân phận cây tầm gửi như 30 năm CNH-HĐH vừa qua là quá đủ rồi! Thay đổi các thể chế cần thiết để ta tự đứng lên làm bằng được như vậy!

Ai cho vay cũng được, kể cả vốn của TQ; vay nước nào cũng phải cho đúng các chuẩn mực quốc tế, và đúng với nghĩa: Vay để ta tự làm lấy từ A-Z, và ta phải đủ năng lực quản lý nguồn vay này bằng luật pháp và các quyền thuộc chủ quyền của ta, không để cho tiền vay này thao túng nước ta về bất kỳ phương diện nào, thực hiện bằng được công khai minh bạch và trách nhiệm giải trình để ngăn chặn mọi can thiệp của mọi quyền lực khác nhau!

Cũng nên vận động trí tuệ của nhân dân có hiến kế nào khác nữa không!

Để ngăn chặn mọi ác ý – không loại trừ bất kỳ từ bên nước ngoài nào, kể cả TQ, nước ta nên nhân dịp này nói thật với TQ tất cả những điều tôi đã viết ra trên đây, để làm cho TQ hiểu tại sao ta phải lựa chọn con đường tự quyết định làm lấy cao tốc này, hoàn toàn không phải vì lý do chống TQ, mà chỉ vì không muốn có thêm những sự việc làm tổn thương mối quan hệ này rất quan trọng đối với VN.  

Nói rõ, nói thật, không giấu diếm những bài học, những kinh nghiệm đau đớn trong hợp tác Việt – Trung, nói thẳng thắn những sai lầm và thiếu sót của cả hai bên (chủ yếu phía ta là nhân nhượng quá đáng, phía TQ là lấn tới quá đáng) – vì thực tế tiêu cực này chẳng mảy may đúng với nghĩa đối tác chiến lược toàn diện mà 2 nước đang muốn thiết lập. Nhất là phải nói cho phía TQ biết rõ là phía ta đã kiên trì, đã nhẫn nhục hết mức có thể, chỉ vì muốn gìn giữ đại cục quan hệ Việt – Trung. Nhưng nếu các doanh nghiệp TQ vẫn giữ cách làm ăn với ta như hiện nay, nhà nước TQ cứ uy hiếp nước ta trên Biển Đông như thế này, thì không thể đem lại kết quả cả 2 bên mong muốn. Nói cho phía TQ biết nhân dân ta rất kiên trì chịu đựng, nhưng sự thật là sự bức xúc rất chính đáng của nhân dân VN về những hiện tượng tiêu cực trong quan hệ 2 nước phải được nhìn nhận đúng đắn, vì ở cả 2 nước: Nhân dân mới là người trực tiếp xây dựng nên quan hệ 2 nước bền đẹp. Ta cũng nên công khai hóa những quan điểm của lẽ phải này của ta nói với TQ cho cả thế giới biết. Bởi vì không có gì đúng đắn hơn, mạnh mẽ hơn và đi được vào lòng người hơn sự thật.

Cũng nhân dịp này, trong thế giới sang trang hôm nay, có lẽ Việt Nam nên dựa vào nhân dân mình xây dựng nên một nền ngoại giao và mọi mối quan hệ quốc tế dựa trên tính đúng đắn của sự thật! Một con người, một quốc gia có trí tuệ và mạnh mẽ mới có thể xử sự như vậy với sự thật!

*

         Xin nhắc lại câu chuyện mọi người đều biết: Cố Thủ tướng Võ Văn Kiệt giữa lúc chuẩn bị đi Hà Lan để tìm hiểu việc quốc gia này trong những điều kiện rất ngặt nghèo của tự nhiên chung sống với biển như thế nào; bạo bệnh đã cản trở công việc của ông!

Người dân, nhất là dân Nam Bộ hàng năm phải chung sống với lũ, vô cùng thương tiếc con người vì nước vì dân này đã đành, song cảm phục ông hơn nữa vì tấm lòng của ông lo cho dân không phải chỉ có tình yêu thương, mà còn bằng cả tầm nhìn ông luôn tìm cách rộng mở cho mình, không bao giờ chịu dừng lại ở những gì ông đã biết.

         Sự thật là hàng chục năm trước khi chuẩn bị cho chuyến đi Hà Lan, Võ Văn Kiệt đã bị kỳ tích chung sống với biển của quốc gia này hớp hồn! Nhất là khi ông được nghe – chứ chưa được đến tận nơi để thấy – những thành tựu trị biển Hà Lan có được hôm nay là công sức của trí tuệ và lao động hàng trăm năm mới tạo nên được, ông càng nóng ruột – giữa những lúc ông tranh luận tại chỗ, nhễ nhại mồ hôi ngoài trời dưới cái nắng đồng bằng Nam Bộ, với các chuyên gia: xây hay không xây các đập chặn nước mặn, làm nhà chống lũ cho dân theo mẫu nào…

 Nhân nói về đường cao tốc, kỳ lạ, chính Võ Văn Kiệt chứ không phải chuyên gia cầu đường nào là người khởi xướng việc xây dựng đường mòn Hồ Chí Minh thành con đường cao tốc ở vùng này… Ông còn nhiều công tích khác nữa trong những lĩnh vực quan trọng khác…

Không phải nhiều lời, có thể thấy ngay: Yêu nước, yêu dân và tầm nhìn – những phẩm giá này làm nên con người Võ Văn Kiệt không có tư duy nhiệm kỳ! Quan trọng hơn thế nữa, những phẩm giá này làm nên Võ Văn Kiệt của mọi tình huống đất nước bị thách thức quyết liệt nhất!

 Đất nước trong thế giới sang trang hôm nay đang đứng trước những thách thức quyết liệt nhất! Đất nước cần hơn bao giờ hết những phẩm giá Võ Văn Kiệt như vậy ở mỗi người được dân nuôi bằng tiền thuế của mình, và được dân gửi gắm những công việc phải làm vì nhân dân, vì đất nước!

Hà nội - Võng Thị, ngày 07-04-2019

Tác giả gửi cho viet-studies ngày  7 -4-19
http://www.viet-studies.net/NguyenTrung/NguyenTrung_CaoTocBacNam.html?fbclid=IwAR1t5ACD8ntoEIvC7Iyo9gMAmcSTy0DuUVcASe9OgEN-9qS6P80JQyRaY6Q