Chủ Nhật, 11 tháng 9, 2016

KHÁNG THƯ CỦA CÁC TỔ CHỨC XÃ HỘI DÂN SỰ ĐỘC LẬP VỀ VIỆC NHÀ CẦM QUYỀN CƯỠNG CHẾ VÀ PHÁ HỦY CHÙA LIÊN TRÌ

KHÁNG THƯ CỦA CÁC TỔ CHỨC XÃ HỘI DÂN SỰ ĐỘC LẬP VỀ VIỆC NHÀ CẦM QUYỀN CƯỠNG CHẾ VÀ PHÁ HỦY CHÙA LIÊN TRÌ
 Vào lúc 7 giờ sáng ngày 08-09-2016, nhà cầm quyền Quận 2, thành phố Sài Gòn đã huy động xe cứu thương, xe cứu hỏa, xe phá sóng và 50 xe ô-tô chở khoảng 500 nhân viên thuộc nhiều ban ngành (công an đa phần mặc thường phục), trang bị súng ống, dùi cui, roi điện, bình hơi cay, phá cổng xông vào chùa Liên Trì ở khu đô thị mới Thủ Thiêm.
Họ dùng loa phóng thanh đọc cái gọi là “lệnh cưỡng chế” rồi lục soát mọi căn phòng, đồng thời cấm người trong chùa điện thoại, quay phim, chụp ảnh.
Đang khi đó, với không ít lực lượng hung dữ, họ phong tỏa mọi con đường đến chùa (thậm chí canh giữ từ xa và từ cả mấy hôm trước) để ngăn chận mọi hành động hiệp thông và phản đối (cụ thể của Hội đồng Liên tôn Việt Nam sáng ngày 08-09)
Theo ghi nhận tức thời, Hòa thượng Viện chủ Thích Không Tánh đã dứt khoát từ chối đề nghị “bồi thường” và “hoán đổi” đưa ra trước đó nhiều lần của nhà cầm quyền, cũng như không ký vào bất cứ giấy tờ nào của lực lượng cưỡng chế. Các vị sư khác trong chùa thì tọa kháng để phản đối cách bất bạo động.
Lợi dụng việc Hòa thượng Viện chủ ngất xỉu do phẫn uất trước hành vi ngang ngược và phải đem đi cấp cứu (có sự tháp tùng của Thượng tọa Trú trì), nhà cầm quyền đã buộc các vị sư còn lại cùng chuyển các hũ tro cốt và đồ đạc lên xe đưa về Cát Lái xa xôi, tống vào ngôi nhà hẻo lánh mà họ đã xây để hoán đổi nhưng hoàn toàn không có công năng của một ngôi chùa. Nay thì chùa Liên Trì đã bị hoàn toàn phá hủy.
Như thế là một cơ sở của Phật giáo có giá trị văn hóa lâu đời (hơn 70 năm), có ảnh hưởng tâm linh quan trọng (nơi vô số Phật tử đến lễ bái kinh kệ và gởi tro cốt cầu siêu), có đóng góp nhân quyền kiến hiệu (làm chỗ tá túc cho dân oan khiếu kiện, chỗ an ủi cho thương binh VNCH, chỗ sinh hoạt cho các tổ chức xã hội dân sự độc lập) đã hoàn toàn bị xóa sổ sau nhiều cơ sở tôn giáo tại địa bàn Thủ Thiêm, để nhà cầm quyền tiến tới việc xây dựng một khu đô thị mới, tự hào sẽ hiện đại nhất Đông Nam Á, sạch bóng mọi dấu vết tôn giáo tâm linh, đúng theo tâm địa vô thần duy vật.
Trước sự việc đau thương và bất nhẫn này, các tổ chức xã hội dân sự độc lập ký tên dưới đây tuyên bố:
1- Nhiệt liệt hoan nghênh và cảm phục Hòa thượng Thích Không Tánh cùng chư tăng chùa Liên Trì -trong tình thế căng thẳng ấy- đã tỏ ra bất khuất khi quyết liệt từ chối tự di dời chùa, từ chối nhận tiền bồi thường và không chấp thuận hoán đổi, để bảo vệ sự tồn tại rất cần thiết của cơ sở Phật giáo lâu năm này, sự tự do tôn giáo rất quan trọng giữa lòng xã hội, và để bảo đảm nhu cầu tâm linh rất chính đáng của cư dân khu đô thị mới.
2- Cực lực phản đối nhà cầm quyền Cộng sản VN từ trung ương tới địa phương đã dựa vào một nguyên tắc được hiến định và luật hóa nhưng hoàn toàn phi lý và ngang ngược: “Đất đai, tài nguyên... do Nhà nước đại diện chủ sở hữu” (Hiến pháp đ. 53, Luật Đất đai điều 5), để tự tiện trục xuất người dân (cá nhân hay tập thể) khỏi nơi cư trú và sinh hoạt, mà đa phần vì lý do kinh doanh, lợi ích tài chính, gây nên thảm trạng dân oan lên tới hàng triệu người.
Não trạng bất nhân và bất công, độc đoán và độc địa này phát xuất từ hành động cướp chính quyền từ tay nhân dân cách đây 71 năm, tước bỏ mọi nhân quyền lẫn dân quyền từ đó cho tới hiện giờ, và tước đoạt nhiều mảng đất đai của Tiên tổ mà dâng cho ngoại bang để hy vọng giữ vững quyền lực.
3- Nghiêm khắc nhắc nhở những kẻ cướp đoạt tài sản nhân dân –và qua đó chà đạp tự do tôn giáo– trong bộ máy cai trị rằng: nhân nào sinh quả ấy, mọi hành vi tội ác thế nào cũng bị trừng phạt; và rằng kháng thư này là một trong những hồ sơ của bản cáo trạng mà nhân dân và lịch sử dành cho đảng và nhà cầm quyền Cộng sản trong tòa án công lý tương lai.
Bản cáo trạng này mới đây còn được nối dài thêm tội ác cướp đoạt quyền của nhân dân được sống trong môi trường an lành và Tổ quốc được có một lãnh hải an ninh, qua việc nhà cầm quyền góp tay với Formosa Trung Quốc làm nhiễm độc biển.
4- Tha thiết kêu gọi chính phủ Hoa Kỳ đặt lại Việt Nam vào Danh sách các Nước cần Quan tâm đặc biệt (CPC) vì những vi phạm quyền con người, nhất là quyền tự do tôn giáo một cách liên tục, và vì những chủ trương tìm kiếm lợi nhuận cho phe đảng cách phi pháp.
Chúng tôi cũng kêu gọi mọi chính phủ dân chủ năm châu hãy có những biện pháp chế tài đối với chế độ bóc lột và đàn áp nhân dân tại Việt Nam.
Làm tại Việt Nam ngày 11 tháng 09 năm 2016
Các tổ chức xã hội dân sự độc lập đồng ký tên:
Bạch Đằng Giang Foundation. Đại diện: Thạc sĩ Phạm Bá Hải.
Ban Vận động Văn đoàn Độc lập VN. Đại diện: PGS TS Hoàng Dũng
Diễn đàn Bauxite Việt Nam. Đại diện: Giáo sư Phạm Xuân Yêm
Diễn đàn Xã hội Dân sự. Đại diện: Tiến sĩ Nguyễn Quang A
Hiệp hội Đoàn kết Công nông. Đại diện: Mục sư Đoàn Văn Diên
Hội Ái hữu Tù nhân Chính trị và Tôn giáo VN. Đại diện: Ông Nguyễn Bắc Truyển
Hội Anh em Dân chủ. Đại diện: Mục sư Nguyễn Trung Tôn
Hội Bảo vệ Quyền Tự do Tôn giáo. Đại diện: Cô Hà Thị Vân.
Hội Bầu bí Tương thân. Đại diện: Ông Nguyễn Lê Hùng.
Hội Cựu tù nhân Lương tâm. Đại diện: Bác sĩ Nguyễn Đan Quế
Hội đồng Liên tôn Việt Nam. Đại diện: Các Đồng chủ tịch: Mục sư Nguyễn Hoàng Hoa, Linh mục Phan Văn Lợi, Chánh trị sự Hứa Phi, Nhân sĩ Lê Văn Sóc, Hòa thượng Thích Không Tánh.
Hội Giáo chức Chu Văn An. Đại diện: Thầy Vũ Mạnh Hùng.
Hội Người dân Đòi quyền sống. Đại diện: Bà Hồ Thị Bich Khương
Hội Nhà báo Độc lập. Đại diện: Tiến sĩ Phạm Chí Dũng
Khối Tự do Dân chủ 8406. Đại diện: Lm Nguyễn Văn Lý và Ks Đỗ Nam Hải
Mạng lưới Blogger Việt Nam. Đại diện: Bà Phạm Thanh Nghiên
Người Bảo vệ Nhân quyền. Đại diện: Ông Vũ Quốc Ngữ.
Nhóm Linh mục Nguyễn Kim Điền: Linh mục Nguyễn Hữu Giải
Nhóm Từ đảng. Đại diện: Ông Vi Đức Hồi
Phong trào Liên đới Dân oan. Đại diện: Bà Trần Ngọc Anh
Sài Gòn báo. Đại diện: Linh mục Lê Ngọc Thanh
Tổ chức Bảo vệ Tôn giáo và Sắc tộc. Đại diện: ông Huỳnh Trọng Hiếu
Tổ chức Tập hợp Vì Nền Dân chủ. Đại diện BS Nguyễn Quốc Quân.
Các tổ chức chính trị đồng ký tên:
1- Đại Việt Quốc Dân Đảng. Đại diện: Ông Trần Trọng Đạt, Chủ tịch
2- Việt Nam Quốc Dân Đảng. Đại diện: Ông Lê Thành Nhân, Chủ tịch Hội đồng Chấp hàn
h T.Ư
#sgb
https://www.facebook.com/saigonpaper/videos/1155049184571901/

Truy tìm Trịnh Xuân Thanh dễ hay khó?

Hơn thế nữa, những nhân vật bí ẩn gặp gỡ Bùi Thanh Hiếu chắc chắn phải thuộc một phe đối đầu với Nguyễn Phú Trọng, đang tìm cách phá vỡ mặt trận “đã hổ, diệt ruồi” của Trọng. Tại sao họ dám giao việc trọng đại, liên quan đến số phận của Trọng nói riêng, ĐCSVN nói chung cho một người như Bùi Thanh Hiếu?

Kết quả hình ảnh cho Tìm Thanh như thể tìm chim…

Trong truyện Kiều của thi hào Nguyễn Du có câu: Nghĩ điều trời thẳm vực sâu/ Bóng chim tăm cá biết đâu mà tìm

Hai câu này diễn tả tâm trạng Từ Hải khi Thúy Kiều bỏ ra đi biền biệt phương trời, không để lại tin tức, dấu vết, không biết làm sao để tìm gặp nàng.

Đó là trong thi văn. Hiện tại ở Việt Nam, chẳng những một mà rất nhiều người cũng đang mang tâm trạng giống như Từ Hải, đang cuống cuồng trước sự mất tích của Trịnh Xuân Thanh, cựu phó chủ tịch UBND tỉnh Hậu Giang. Tuy nhiên người “bức xúc”, sốt ruột nhất có lẽ không là ai khác ngoài Nguyễn Phú Trọng, tổng bí thư đảng CSVN. Tại sao?
Lý do khiến Tổng Trọng  vừa “bức xúc” vừa sốt ruột như ngồi trên lò lửa là do Trịnh Xuân Thanh, sau khi thoát khỏi thiên la, địa võng của chế độ CSVN, đã vỗ đánh “bốp” một cái thật mạnh vào ngay giữa mặt Trọng – nhân vật quyền lực số một ở VN hiện nay – bằng một lá thư xin ra khỏi đảng, đồng thời nói thẳng không còn tín nhiệm, tin tưởng tư cách lãnh đạo Trọng nữa.

Vụ án mạng ở Yên Bái với 3 đảng viên trung, cao cấp của đảng vừa “anh dũng hi sinh” làm xôn xao cả nước chưa lắng xuống thì nay thêm vụ Trịnh Xuân Thanh dùng kế Thiềm Thừ Thoát Xác chuồn khỏi Việt Nam như Tề Thiên Đại Thánh hóa phép thành con ruồi (không phải ruồi Tân Hiệp Phát – ruồi Tân Hiệp Phát chết ngủm trong chai nước ngọt từ lâu rồi) bay ra khỏi Việt Nam, đến một nơi vẫn đang còn trong vòng bí mật.

Sự đau đớn, nhục nhã nhất của Tổng Trọng, không phải vì Trịnh Xuân Thanh xin ra khỏi đảng hay phê phán mình thẳng thừng mà chỉ vì lũ đàn em làm ăn hạch đụi, không tính toán đến trường hợp Thanh thấy rằng đã đến lúc tam thập lục kế, tẩu vi thượng sách, nên để xổng con “ruồi trâu” to, béo – dù chưa phải là con ruồi số 1 – mà Trọng quyết đập dẹp để lấy uy, dằn mặt những kẻ có tư tưởng chống đối hay muốn phê bình, chỉ trích mình.

Đúng ra với một cái đầu cáo già như Phú Trọng, trước khi ra lệnh đập con ruồi Xuân Thanh, Trọng phải âm thầm bố trí khắp nơi, lặng lẽ cho công an, cảnh sát, tình báo dưới quyền theo dõi Thanh từng bước, nhất cử nhất động để khi ra tay là… mã đáo công thành, không bị trật vuột con dê… tế đảng.

Hơn thế nữa, Trọng cũng không nhớ tới việc đại gia Trương Đình Anh, chủ tịch tập đoàn FPT đưa cả gia đình qua Mỹ sống, viêc đại biểu quốc hội Nguyễn Thị Nguyệt Hường có quốc tịch Malta…Đó là những bằng chứng rõ ràng cho thấy sự chuẩn bị tháo chạy khỏi Việt Nam khi có biến động của các đại gia, các cán bộ CSVN.

Nếu là một người cẩn thận, suy nghĩ sâu xa, trước khi đập con ruồi Xuân Thanh, Trọng phải giăng lưới khắp nơi, ra lệnh cho công an, cảnh sát, tình báo theo dõi Thanh từng bước, nhất cử nhất động để khi ra tay là… ngon cơm. Ai ngờ vì quá tự cao, tự đại, chỉ giỏi huênh hoang, khoác lác cộng thêm niềm  hoan lạc miên man sau chiến thắng đại hội đảng 12, loại được Nguyễn Tấn Dũng khỏi chính trường, trở về làm người tử tế, Tổng Trọng nghĩ rắng mình là vô địch, võ công cái thế, bao trùm thiên hạ. Có ngờ đâu Trọng ngoại, hữu Thanh.

Cái vỗ nặng nề của Trịnh Xuân Thanh vào mặt Tổng Trọng chắc chắn phải được chuẩn bị từ lâu ngay từ khi biết mình bị đem lên bàn mổ. Trước khi rời khỏi Việt Nam, Thanh biết mình sẽ phải đi đến nước nào, ở đâu, gặp ai, mới có thể an toàn. Visa đã được chuẩn bị, xin từ trước, vé máy bay, người đón tiếp, chỗ trú ngụ bí mật, tiền mặt, thẻ visa…

Việc liên lạc với Người Buôn Gió – Bùi Thanh Hiếu để cung cấp hồ sơ, tư liệu nhờ Gió đưa lên mạng chắc chắn đã được suy nghĩ, tính toán, cân nhắc cẩn thận. Lý lịch cá nhân, tính tình cùng những hoạt động, các bài viết của Gió trước và sau khi qua Đức đã nói lên được điều gì để Trịnh Xuân Thanh cùng các cố vấn có thể tin tưởng, giao hồ sơ, tài liệu cho Gió đem phổ biến lên mạng?

Hơn thế nữa, những nhân vật bí ẩn gặp gỡ Bùi Thanh Hiếu chắc chắn phải thuộc một phe đối đầu với Nguyễn Phú Trọng, đang tìm cách phá vỡ mặt trận “đã hổ, diệt ruồi” của Trọng. Tại sao họ dám giao việc trọng đại, liên quan đến số phận của Trọng nói riêng, ĐCSVN nói chung cho một người như Bùi Thanh Hiếu? Có thật sự Gió hoàn toàn đứng ngoài cuộc tranh chấp giữa Trọng và các phe phái trong nôi bộ ĐCSVN, vô tình được chọn làm một con cờ trung gian cho cuộc đấu đá? Trong thâm tâm Gió khi nhân lời phổ biến các tài liêu của Thanh, Gió chỉ muốn giúp Trịnh xuân Thanh trở thành môt con người tốt như mình?Tất cả vẫn là những câu hỏi chưa có câu trả lời.

Thật ra, để truy tìm tông tích của Trịnh Xuân Thanh không phải là việc quá khó khăn nếu có sự giúp đỡ của tình báo các nước láng giềng. Với hệ thống camera dầy đặc ở các phi trường, cửa khẩu ở biên giới, truy tìm các chứng từ sử dụng visa mua vé phi cơ, tầu điện, khách sạn… các chuyên viên có thể tổng hợp, phân tích, tìm biết Thanh rời khỏi Việt Nam ngày giờ nào, ở đâu, đi đến đâu?

Tuy nhiên việc này không thể thực hiện vì Trịnh Xuân Thanh chưa bị đánh giá, kết luận là tội phạm quốc gia vì không có chứng cớ, cần phải truy nã gấp. Ngay cả viêc tung sát thủ để đi tìm giết Thanh hay bắt cóc Người Buôn Gió cũng có thể đã được đem ra thảo luận, bàn bạc trong nội bộ đảng CSVN, giữa những lãnh đạo cao cấp nhất thuộc phe Trọng. Rõ ràng phe của Trọng đã phản ứng rời rạc, không có kế hoạch.

Để vớt vát lại thể diện phần nào sau cái vỗ thẳng mặt này, Tổng Trọng cho họp ban bí thư để khai trừ Trịnh Xuân Thanh ra khỏi đảng. Đúng là trò hề, giống như hiệu trưởng một trường trung học ra lệnh đuổi một học sinh vĩnh viễn sau khi học sinh này tuyên bố công khai bỏ học vì hiệu trưởng, thầy, cô giáo không có tư cách, liêm sỉ, không có lòng tự trọng, không có nền tảng, căn bản giáo dục để dậy dỗ ai.

Song song với những phản ứng trên, trong cơn hoảng loạn, thần thái bất định, hoang mang, lo sợ bị đảo chánh, Trọng ra lệnh cho ban bí thư tỉnh ủy Hậu Giang cử người đi tìm Trịnh Xuân Thanh…ngoài Hà Nội. Thiệt là ruồi bu quá sức (lẽ mình)! Những hình ảnh, văn bản được đưa lên báo điện tử, facebook những ngày qua từ Người Buôn Gió, chứng tỏ Thanh đang ở Âu châu, nhiều phần là ở Đức. Nếu còn mang quốc tịch Việt Nam, có visa qua Đức, Thanh có thể đi vòng vòng 28 nước Âu Châu bằng phi cơ, đường bộ, tầu thuyền… nằm trong Liên hiệp Âu Châu (European Union). Trường hợp có quốc tịch Malta như bà Nguyệt Hường, Thanh có thể qua Mỹ bất cứ ngày giờ nào, chỉ cần làm một bản khai ESTA (Electronic System for Travel Authorization), trả lệ phí 14 USD là đặt chân đến xứ thiên đường America Dreaming.

Vậy thì để có thể truy nã, tóm cổ Thanh đem về VN, chế độ CSVN phải nhờ đến cảnh sát quốc tế (interpol) hay cảnh sát đặc biệt bảo vệ biên giới Đức GSG-9 (Grenzschutz Gruppe 9), sở tình báo Đức – BND (Bundes Nachrichten Dienst)… Nhưng lấy lý do gì để nhờ Đức giúp? Thanh chưa hề bị truy tố bởi một tòa án ở VN về bất cứ tội danh gì. Vô phương! Hay là tổ chức bắt cóc Người Buôn Gió, tra khảo, tìm chỗ ở của Thanh? Cũng không ổn, bởi Gió cũng mù tịt, không biết Thanh ở đâu, chỉ liên lạc được với Thanh qua những nhân vật thần bí bằng điện thoại, với mạng Viber. Bắt cóc hay hãm hại Gió chỉ làm tình hình xấu xa, tồi tệ hơn.

Cuối cùng để khỏa lấp những thất bại trong vụ Trịnh Xuân Thanh, Nguyễn Phú Trọng tiếp tục ra lệnh cho đàn em làm những việc che dấu, định hướng dư luận, lừa gạt những người ở trong nước không có phương tiện tìm hiểu rõ ràng, xác thực sự kiện…, như cho người đi tìm Trịnh Xuân Thanh ở Hà Nội, ra lệnh triệu tập Thanh vào ngày 13.09.2016, phải trình diện tỉnh ủy Berlin, xin lỗi nói lộn… tỉnh ủy Hậu Giang để trả lời về những việc làm trong quá khứ.

Đúng là Bóng Chim Tăm Cá 

Tìm Thanh như thể tìm chim.

Trọng đây, Thanh đó biết tìm nơi đâu?

Trọng đang ôm một nỗi sầu

Thanh đi một kiếp Trọng rầu thiên thu

Thạch Đạt Lang
(Ba sàm)
https://anhbasam.wordpress.com/2016/09/10/9950-tim-thanh-nhu-the-tim-chim/

CUỘC CHIẾN CỦA CÁC "TINH HOA" QUA TRỊNH XUÂN THANH

CUỘC CHIẾN CỦA CÁC "TINH HOA" QUA TRỊNH XUÂN THANH
Sài Gòn, 9h27' ngày Chúa nhật, 11/9/2016

+ Ba kịch bản kinh tế chính trị Việt sau đại hội 12
+ Tham nhũng to lớn và độc ác nhất là tham nhũng chính trị
+ Ba bước tư duy trong sự kiện Trịnh Xuân Thanh và chính trị Việt Nam
Ở Việt Nam hiện nay không có sự trong sạch của bất kỳ chính trị gia nào, mà chỉ có những chính trị gia bảo thủ hay cấp tiến sau khi đầy túi tham cả chính trị lẫn kinh tế cho mình và phe nhóm của mình. Chính vì thế ở bài viết này tôi chia họ ra làm 2 phe:
1. Phe nhóm lợi ích cấp tiến.
2. Phe nhóm lợi ích bảo thủ.
Như trong nhiều bài viết của tôi từ trước đại hội 12. Khi tranh nhau cầm quyền của 2 phe nhóm lợi ích trong đảng ở đại hội 12, có 2 phe lới ích nhóm đưa ra 2 khẩu hiệu tranh cử trong đảng, mà người dân không biết là:
1. Phe lợi ích nhóm cấp tiến chủ về hành động với khẩu hiệu: "Hội nhập toàn cầu, độc lập tự chủ với Trung Quốc cả về kinh tế lẫn chính trị"
2. Phe lợi ích nhóm bảo thủ chủ về lý luận với khẩu hiệu: "Còn đảng còn mình".
Cuối cùng, phe bảo thủ đã thắng chỉ vì cái gì thì các bạn đã rõ. Nhưng tôi cũng xin đưa ra cho các bạn hiểu vì sao họ thắng như sau:
1. Phe bảo thủ đã ra điều lệ mới để phe cấp tiến phải đút vào rồi rút ra, rồi lại đút vào cuối cùng thì lại rút ra, nhằm loại phe lợi ích cấp tiến. Việc ra điều luật bầu cử mới này người dân ví còn cao hơn cả câu tuyên bố của Stalin: "Bầu cử không quan trọng, vấn đề ai là người đếm phiếu". Phe nhóm bảo thủ cao cơ hơn Stalin một bậc là: "Kiểm phiếu không còn quan trọng, mà ai là kẻ ra luật cho cuộc chơi bầu cử để looại đối thủ trước khi bầu mới là vua!". Nhưng phe lợi ích nhóm bảo thủ còn chưa chắc ăn vì biết trong 200 UVTW thì hết 3/4 ngã về phe lợi ích nhóm cấp tiến, nên họ đẻ ra việc thứ hai sau đây.
2. Họ đã pha loãng lá phiếu để thắng. Từ xưa tới nay việc bầu bán ở đại hội chỉ có ủy viên trung ương bầu, tức khoảng 200 TWUV. Nhưng đại hội 12 lá phiếu của 1510 đại biểu đã được phe bảo thủ chuẩn bị suốt 2 năm sau khi thất bại từ HNTW 6 năm 2013. Nó đã làm làm pha loãng tỷ lệ phe lợi ích nhóm cấp tiến bị đánh bật ra khỏi cuộc bỏ phiếu chung kết với tỷ lạ 59% về phe bảo thủ. Nhưng sau đó, phe lợi ích nhóm bảo thủ công bố trước toàn dân là họ thắng với 100% phiếu tuyệt đối. Tuy vậy, đến đây phe bảo thủ vẫn chưa yên tâm và chuẩn bị thêm điều thứ ba sau đây.
3. Phe bảo thủ cho sứ thần Nguyễn Sinh Hùng sang cầu viện Tập và đã có lời đồn đoán Tập chi tiền để mua quân khu thủ đô bao vây tòa nhà đại hội quốc gia qua việc chuyển ngân hợp pháp đầu tư Tổ hợp Thép Formosa Hà Tĩnh trước đại hội 1 tuần để phục vụ cho việc huy động 5200 lính cảnh vệ và cảnh sát với cái gọi là "bảo vệ đại hội" là bài trừ hậu hoạn khi phe cấp tiến phản phé không chịu đồng ý kết quả bỏ phiếu ở đại hội. Cho nên đến giờ này không thể há miệng mắc quai với Formosa!
Mọi việc đã được an bài khi trước đại hội có có thỏa hiệp 3 vấn đề sau:
1. Phe cấp tiến đồng ý rút lui.
2. Phe cấp tiến giới thiệu phe bảo thủ ở lại nửa nhiệm kỳ và phe bảo thủ đồng ý để phe cấp tiến làm theo luật rút ra đút vào.
3. Không hồi tố sau đại hội.
Mọi việc bầu bán vào ngày 27/01/2016 chỉ để diễn trò cho dân tò mò xem đã được an bài từ ngày 20/01/2016 họp trung ương trù bị. Nhưng qua 8 tháng, các thị phần của phe lợi ích cấp tiến cứ bị phe bảo thủ gặm dần từ tài lực, vật lực đến nhân lực. Nên buộc phe này phải phản công. Sự phản công đó chỉ bắt đầu từ Trịnh Xuân Thanh là người hội đủ 3 điều kiện:
1. Người của phe bảo thủ sắp xếp nhưng giờ phe bảo thủ lại đánh.
2. Thanh đủ trí lực và lực lượng để bảo vệ gia đình mình khi bố Thanh từng là người chung xuồng với phe bảo thủ.
3. Đứng sau Thanh là toàn bộ phe lợi ích mang màu sắc cấp tiến không phải vì Thanh mà vì cho lợi ích nhóm của mình, nhưng trong những cái xấu nhất thì nhóm lợi ích này ít xấu hơn cho đất nước.
Nhạc chế từ dân gian vụ việc Trịnh Xuân Thanh

                                        

                                                       Nhạc chế từ dân gian vụ việc Trịnh Xuân Thanh

                                                          
Trên đời này có 2 loại người:
1. Loại tham lam khi đầy đủ còn biết nghĩ đến đồng loại và biết ban bố cho đồng loại. Phe lợi ích nhóm cấp tiến thuộc loại này.
2. Loại tham lam không đáy chỉ biết chải chuốt bộ lông của mình mà không nghĩ đến đồng loại. Phe lới ích nhóm bảo thủ thuộc loại này.
Và việc của Trịnh Xuân Thanh là kết quả của 2 phe. Và kết quả của nó sẽ là 1-1 sau vụ Trịnh Xuân Thanh, nhưng một phe thứ ba sẽ hưởng tất cả và sẽ rút kinh nghiệm để giữ con thuyền đang thủng đáy tiến về khẩu hiệu: "Hội nhập toàn cầu, độc lập tự chủ với Trung cộng thông minh và quyết đoán hơn."
Trong lúc dầu sôi lửa bỏng này thì phe lợi ích bảo thủ cũng ngay lập tức cử người đi cầu cứu Trung cộng để xin ý kiến xử lý, vì kinh tế thì sụp đổ, chính trị thì không còn hợp thời, mà nội tình thì không còn đem 2 cái phàm là của Mao để cột những củ khoai lang vào trong một chiếc bao, lòng dân thì đã mất sạch.
Đây cũng có thể được xem là cuộc Trịnh Nguyễn phân tranh lần 2 trong lịch sử dân tộc, và đằng sau nó là một cuộc thoát Trung đang diễn ra ở phía trước đã được các phe nhóm chuẩn bị từ hơn 10 năm qua, chứ không phải chỉ ở đại hội 12.
Đây cũng là cuộc chiến thay đổi ý thức hệ trong những người cộng sản. Cuộc chiến này vẫn còn kéo dài chứ chưa kết thúc, vì không dễ gì xuống được lưng con cọp đã 86 năm ngồi lên nó, thì nỗi sợ mất tất cả còn bao trùm trong tư duy của kẻ ngồi trên lưng cọp.
Những con buôn chính trị chúng ác độc lắm. Vì quyền lợi cá nhân của chúng, chúng sẵn sàng vùi dập cả dân tộc xuống bùn đen là minh chứng lịch sử nhân loại cho thấy từ xưa đến nay ở khắp nơi như Libya, Syria, Venezuela, Bắc Hàn, Cambodia, Cu Ba, Trung Quốc và kể cả Việt Nam....
Bất kỳ một cuộc trở mình của một dân tộc đang bị nội xâm bán nước và ngoại xâm giày xéo đều đòi hỏi thời gian tính bằng thế kỷ. Tính từ ngày chiến tranh Biên giới mùa Đông năm 1950 đến nay dân tộc ta bắt đầu sang tay từ đô hộ Pháp sang Tàu đô hộ cho tới nay cũng đã 66 năm. Phải mất ít nhất 10 năm nữa, cuộc chuyển mình mới thành công, không thể một sớm một chiều.
Chúc cho nước Việt tốt đẹp hơn.
http://bshohai.blogspot.com/2016/09/cuoc-chien-cua-cac-tinh-hoa-qua-trinh.html

Thứ Bảy, 10 tháng 9, 2016

Tổng BT Trọng đã bị Trịnh Xuân Thanh biến thành trò cười thế nào?

Nhục nhã ề chề,  trong những cái nhìn và châm biếm của một số uỷ viên TW,  Nguyễn Phú Trọng không thể chịu đựng được, tự mình khai trừ kẻ coi thường mình ra khỏi đảng. Đây là điều hy hữu và lố bịch nhất trong lịch sử đảng CSVN. Khi một TBT bị đảng viên đích thân tố cáo không muốn ở trong đảng vì ông TBT.


Ngày 9 tháng 9 năm 2016 thông báo từ tỉnh Hậu Giang đưa ra như một tối hậu thư với Trịnh Xuân Thanh, phó chủ tịch tỉnh.

Báo Vietnamnet đưa tin.


Thông báo này nói đề nghị ông Trịnh Xuân Thanh đến cơ quan để giải quyết những việc có liên quan.

Điểm lại tất cả những bản tin, thông báo từ phía nhà nước CSVN, đến nay chưa có một văn bản nào đúng trình tự pháp luật để kết tội phó chủ tịch tỉnh Hậu Giang Nguyễn Xuân Thanh.

Chỉ duy nhất có những thông báo chỉ đạo của Tổng bí thư Nguyễn Phú Trọng yêu cầu đàn em của mình là Trần Quốc Vượng đi kiểm tra xử lý kỷ luật Trịnh Xuân Thanh về những thất thoát khi ông Thanh làm chủ tịch hội đồng quản trị công ty PCV.

 Thế nhưng ròng rã nhiều tháng trời, chất vất làm việc với Trịnh Xuân Thanh, đoàn uỷ ban kiểm tra trung ương không thu được kết quả nào trong vấn đề thu lỗ ở PVC thời Thanh làm quản lý.

Hẳn chúng ta nhiều lần từng nghe những thông báo từ miệng của những uỷ viên BCT cao cấp cộng sản VN khi tổng kết tình hình kinh tế trong nhiều năm qua, đoạn nhắc đến thua lỗ thường có câu.

- Nguyên nhân khách quan do tình hình biến động trên thế giới tác động...dẫn đến những thua lỗ không thể tránh khỏi.

 Một cách cũng y như những gì mà các lãnh đạo cao cấp đã nói, Trịnh Xuân Thanh trình ra những bằng chứng cho đoàn kiểm tra trung ương thấy. Mọi khoản lỗ đều do những nguyên nhân từ nơi khác đến , hoàn toàn không phải anh ta là người gây ra.

Đoàn kỷ luât trung ương chuyển ngaylập tức chuyển  sang làm việc về sai phạm của Trịnh Xuân Thanh đã dùng lái xe riêng, dùng công quỹ trả lương cho người này 3,5 triệu một tháng. Trịnh Xuân Thanh trả lời rằng các đồng chí hãy xem cả đất nước này, có phó chủ tịch tỉnh nào mà tự lái xe đi làm không. Đoàn kỷ luật trung ương đã nói với Thanh rằng họ đã từ trung ương vào đây , thì cũng phải có gì nhè nhẹ để họ có chút báo cáo.

 Thoả thuận này đã được hai bên đồng ý và đoàn kiểm tra trung ương mỗi người nhận một chai rượu ngoại trị gía gấp  mỗi chai 5 lần tháng lương của người lái xe, tức khoảng hơn 15 triệu một chai.

 Không đủ cơ sở để ép buộc tỉnh Hậu Giang kỷ luật Trịnh Xuân Thanh, đoàn kiểm tra trung ương điện đàm về với Nguyễn Phú Trọng xin chỉ đạo, được lệnh của Trọng họ chuyển sang khiển trách đòi kỷ luật các lãnh đạo tỉnh Hậu Giang về việc tiếp nhận Thanh về đây mà không tìm hiểu sai phạm của Thanh.

 Các cán bộ Hậu Giang giải thích hồ sơ của Trịnh Xuân Thanh trước khi về Hậu Giang hoàn toàn không có hình thức kỷ luật nào, trái lại còn được phong là anh hùng lao động thời kỷ đổi mới. Việc tiếp nhận đúng theo chủ trương của Ban Bí Thư, Bộ Chính Trị , Chính Phủ.

Đoàn kiểm tra trung ương nói rằng đây là chỉ đạo của anh Trọng, đoàn đã vào đến đây thì tỉnh nên có những nhượng bộ nhận khuyết điểm nào đó để gọi là có làm việc. Các cán bộ Hâụ Giang không muốn làm căng đã nhận vài lỗi nhỏ cho xong chuyện.

 Đoàn kiểm tra trung ương về báo cáo kết quả kỷ luật với Nguyễn Phú Trọng. Sau khi xem kết quả chỉ thấy những lỗi trời ơi đến mức nhắc nhở là cùng. Nguyễn Phú Trọng tức giận đã chỉ đạo trực tiếp Bộ Công An vào cuộc điều tra và phong toả Trịnh Xuân Thanh. Tuy nhiên cả Bộ Công An vào cuộc cũng chưa tìm được chứng cứ để bắt Trịnh Xuân Thanh, vì hồ sơ nhiều và thời gian gấp, trong khi những chứng cứ ban đầu không có, phải nghiên cứu cùng các chuyên gia kinh tế rất mất thời gian

Thấy tình hình vậy, Trọng chỉ đạo Đinh Thế Huynh, Võ Văn Thưởng phải thúc dư luân viên và báo chí tô vẽ Trịnh Xuân Thanh như kẻ đã đầy đủ chứng cứ phạm tội.  Hòng tạo dư luận để khẳng định việc chỉ đạo của mình xử lý Trịnh Xuân Thanh là đúng, tiến tới chỉ đạo công an bắt Trịnh Xuân Thanh theo kiểu cứ bắt về giam rồi khai thác đến khi nào ra bằng chứng hoặc nhận tội.

 Trịnh Xuân Thanh đã gặp đệ tử thân tín của Nguyễn Phú Trọng  xin chuyển lời gặp TBT Nguyễn Phú Trọng để giải trình. Nhưng vì lỡ lời Thanh nói.

- Việc kinh tế này, thủ trưởng không hiểu được đâu ( tức Trọng ) anh phải cho em giải thích thủ trưởng mới hiểu.

 Đang tức tối vì phái nhiều toán đi tìm chứng cứ kết tội Thanh không được, uy tín của Trọng thành trò cười trong mắt các uỷ viên BCT và trung ương. Nguyễn Phú Trọng trót hùng hổ tuyên bố chỉ đạo làm rõ này nọ, kết quả không đến đâu. Như hiệp sĩ Đông Ki Sốt đấu với cối xay gió vô hình. Nghe thêm câu nói của Thanh. Trọng không gặp và chỉ đạo ngày hôm sau sẽ bắt Trịnh Xuân Thanh.

 18 phóng viên báo chí, hay khoảng đó đã được thông báo ngày giờ công an đến khám xét và bắt giữ Trịnh Xuân Thanh. Nếu như Trịnh Xuân Thanh có nhà, cuộc khám xét bắt giữ sẽ có tiếng vang thành công. Nhiều nhà báo trong đêm đã tức tốc di chuyển về Ciputa, có cả những phóng viên ở xa bằng mọt phương tiện đến rình để đưa tin nóng.

 Nhưng Trịnh Xuân Thanh không có ở nhà, trên đường đi từ nhà Nguyễn Phú Trọng ra anh ta đã đi nhờ trên một chiếc xe của quan chức khác cũng đến gặp Trọng. Đó là lý do vì sao mà những người an ninh theo dõi Thanh không biết được. Bởi khi đến khu vực nhà tổng bí thư ở số 9 Thuyền Quang, những người an ninh không dám tiếp cận gần nên đã không quan sát được.

Cuộc vây bắt không thành, đươc biến báo thành cuộc thăm hỏi gia đình. Một cuộc thăm hỏi có một không hai trong lịch sử,  với hàng trăm người cả công an lẫn báo chí và truyền hình kéo đến nhà gia chủ. Cả đám hỏi han vài câu rồi lục tục xe cộ, máy móc lỉnh kỉnh kéo về trong sự tẽn tò. Đây là quả hố nặng nhất của nhiều nhà báo đã trót đưa tin đầy hưng phấn trên Facebook của mình để câu khách là săp có tin động trời. Cay cú vì xổng mất cơ hội đưa tin nóng lấy điểm trong mắt dư luận. Nhiều nhà báo hậm hực, như nhà báo Việt Thắng của báo Nghệ An nguyền rủa sau đó trên Facebook mình nói Trịnh Xuân Thanh là thằng hèn không dám ra. Không dám ra ở đây là ra cho công an bắt có thành tích, cho báo chí có tin nóng để đưa, cho các nhà báo như Việt Thắng tự hào mình là trong những người dược Tổng Bí Thư tin cậy đã thông báo trước để đi lấy tin.!!!

 Trịnh Xuân Thanh trở vào thành phố HCM, soạn gửi đến Uỷ Ban Kiểm Tra Trung Ương đảng một bản báo cáo, phản dối việc trù dập của Nguyễn Phú Trọng, chỉ đạo điều tra vi phạm nguyên tắc cơ sở đảng , lạm  quyền và cuối cùng anh ta tuyên bố ra khỏi đảng vì không tin gì Nguyễn Phú Trọng. Từ đó chỉ có một số ít người biết anh ta đang ở đâu. Cuộc gọi điện cuối cùng anh ta đến tờ báo Thanh Niên và đọc nguyên văn lá đơn báo cáo của mình và đề nghị báo này đăng tải, nhưng toà soạn đã ỉm tin này đi. Mãi đến khi lá đơn được công bố trên mạng, tờ báo mới nhắc đến chuyện Trịnh Xuân Thanh đã gọi thông báo nội dung lá đơn.

 Sau khi lá đơn từ đảng của Trịnh Xuân Thanh được xác nhận, tỉnh uỷ Hậu Giang ngày 9 tháng 9 năm 2016 đã gửi giấy gọi Trịnh Xuân Thanh trong vòng 4 ngày phải có mặt ở tỉnh uỷ.

  Tổng bí thư Nguyễn Phú Trọng biết tin Hậu Giang ra văn bản hẹn Trịnh Xuân Thanh đến 4 ngày nữa mới làm việc khai trừ. Tức tối và điên cuồng khi tin tức về Trịnh Xuân Thanh xuất hiện nhởn nhơ trên mang. Trịnh Xuân Thanh đang bảnh bao rong chơi trên một chiếc xe hơi sang mà theo những gì thể hiện trên bức ảnh cho thấy Trịnh Xuân Thanh ngồi trên xe ở vị trí bảo vệ mà những nhân vật trọng yếu hay ngồi.

 Nguyễn Phú Trọng đã dùng quyền TBT cưỡng ép Ban Bí Thư phải họp khẩn cấp để khai trừ Trịnh Xuân Thanh ra khỏi đảng mà không cần Hậu Giang làm đúng trình tự.

 Việc khai trừ đảng Trịnh Xuân Thanh của Nguyễn Phú Trọng biến thành trò cười của bàn dân thiên hạ. Khi trước đó bao ngày, Trịnh Xuân Thanh đã nói rõ trong đơn vì coi thường tổng bí thư Nguyễn Phú Trọng nên anh ta ra khỏi đảng.

 Toàn bộ cấp dưới của Trọng đã không ai đứng ra khai trừ Thanh để cứu vãn danh dự cho Nguyễn Phú Trọng. Nhục nhã ề chề,  trong những cái nhìn và châm biếm của một số uỷ viên TW,  Nguyễn Phú Trọng không thể chịu đựng được, tự mình khai trừ kẻ coi thường mình ra khỏi đảng. Đây là điều hy hữu và lố bịch nhất trong lịch sử đảng CSVN. Khi một TBT bị đảng viên đích thân tố cáo không muốn ở trong đảng vì ông TBT.

 Uy tín Nguyễn Phú Trọng biến thành trò cười trong dư luận, người ta gọi việc khai trừ này là một cú vuốt đuôi ngựa của TBT Nguyễn Phú Trọng. Đường đường kêu chỉ đạo sát sao, chặt chẽ, quyết tâm cả hàng tháng trời, kiểm tra lên kiểm tra xuống...cuối cùng là xử lý cái áo và mũ quan mà Trịnh Xuân Thanh đã vất bỏ lại giữa triều đình.

Người Buôn Gió

(Blog Người Buôn Gió)

[Video] Vụ Trịnh Xuân Thanh:Dùng dao mổ trâu cũng không giết được gà, Nguyễn Phú Trọng hoảng loạn

Đăng bởi Hoài An on Thứ Bảy, ngày 10 tháng 9 năm 2016 | 10.9.16


Người ta thường dùng câu “giết gà không cần đến dao mổ trâu” để dằn mặt một ai đó không cùng đẳng cấp với mình…

Trong khi Trịnh Xuân Thanh chỉ là một “quân tốt” trên bàn cờ chính trị Nhưng đảng trưởng Nguyễn Phú Trọng vẫn đích thân trực tiếp chỉ đạo xử lí để rồi ôm quả đắng khiến ông phải lúng túng không biết phải giải thích với nhân dân thế nào?

Người ta không cần dùng đến dao mổ trâu để giết gà, còn TBT Nguyễn Phú Trọng thì lại muốn khác thiên hạ, thể hiện bản lĩnh “anh hùng” dùng đao to búa lớn để trảm Trịnh Xuân Thanh. Không ngờ rằng Trịnh Xuân Thanh đã được bảo kê bởi một thế lực ngầm nào đó trong bộ chính trị báo trước án tử và mở con đường sống cho Thanh.

Có lẽ chiến lược của đảng trưởng Nguyễn Phú trọng là diệt ruồi để làm bàn đạp sắp tới đả hổ nhằm loại bỏ hoàn toàn thế lực đang đối đầu và cản trở quan lộ của phe nhóm thân Tàu. Nhưng thế sự xoay vần, đến nay thì mỗi con ruồi nhỏ cũng không thể diệt được, khiến cả ông và BCT hoàn toàn rơi vào tình thế lúng túng.

Trước sự kiện khiến dư luận đổ xô vào theo dõi sát sao này, các nhà hoạt động và các tri thức nhìn nhận vấn đề như thế nào. Xin kính mời quý vị cùng theo dõi bài phân tích của phóng viên Nam Nguyên RFA cùng các ý kiến khác trong video dưới đây.

 
TTHN Online

Trận chiến đối đầu giữa Trịnh Xuân Thanh và Nguyễn Phú Trọng lan rộng

Trận chiến đối đầu giữa Trịnh Xuân Thanh và Nguyễn Phú Trọng lan rộng




HẬU GIANG (CTM Media) – Sau khi Trịnh Xuân Thanh gián tiếp nhận tiếp tục đứng ra đối đầu với Nguyễn Phú Trọng bằng những hình ảnh xác minh gửi cho Người Buôn Gió  hôm qua, trận chiến hai bên đang có chiều hướng lan rộng. Ngay trong cùng ngày, ông Nguyễn Phú Trọng đã chủ trì ngay cuộc họp Ban Bí thư, không cần thông qua BCT, đích thân đứng ra khai trừ ông Trịnh Xuân Thanh ra khỏi đảng dù rằng ông Thanh đã gửi đơn xin ra đảng trước đây nhiều ngày.






Trong khi đó tỉnh uỷ Hậu Giang nơi duy nhất có quyền khai trừ Trịnh Xuân Thanh, mới cách đây vài ngày còn nhắc nhở ông Thanh trở về nhiệm sở làm việc vì đã hết hạn nghỉ phép, nhưng trước quyết định áp lực khai trừ của Ban Bí thư ông Trọng, ngày hôm nay đã đổi giọng qua thư triệu tập, ra hạn trình diện trong vòng 4 ngày “phải có mặt tại Hậu Giang để giải quyết những việc có liên quan.”
Trong khi đó trên báo chí nhà nước đã gia tăng cường độ kết án ông Trịnh Xuân Thanh, từ tội tham nhũng đến nhiều tội gán ép khác, chuyển sang tội phạm chính trị vì cho rằng “Trịnh Xuân Thanh đang câu kết với kẻ chống phá cực đoan Bùi Thanh Hiếu, tức blogger Người Buôn Gió”.
Luận điệu phía ông TBT Nguyễn Phú Trọng bộc lộ sự bực tức trước việc mà họ gọi là“động thái rất quỷ quyệt của Trịnh Xuân Thanh muốn làm mất mặt hệ thống chính trị của Việt Nam”  qua việc móc nối với Người Buôn Gió phổ biến đơn xin ra khỏi đảng trên blog. Từ đó họ đặt ra câu hỏi có tính dọa dẫm rằng “Ai đã chống lưng cho Trịnh Xuân Thanh ngông nghênh thách thức cả hệ thống chính trị, hệ thống pháp luật? Việc này cần sớm làm rõ. Ai đã cung cấp tiền cho tên tội phạm hình sự Bùi Thanh Hiếu chia rẽ nội bộ, bôi xấu chế độ? Ai đã đã cung cấp tài mật cho Bùi Thanh Hiếu đưa lên mạng xã hội?”. Ngoài ra còn “đề nghị truy tố, và yêu cầu đòi dẫn độ Bùi Thanh Hiếu về Việt Nam xét xử”.
Qua việc ông Trọng khai trừ ông Thanh, báo chi cũng mượn dẫn lời các cán bộ, đã về hưu, ở địa phương lên tiềng răn đe rằng “việc xử Thanh phải xử lý từ gốc, vì sai từ Trung ương đến Hậu Giang, không thể đơn giản chỉ 1 mình ông Thanh. Một mình ông Thanh không thể làm được.”
Những lời lẽ luận điệu cho rằng “không chỉ một mình Trịnh Xuân Thanh làm được việc tày trời!” này người ta cũng thấy xuất hiện bên lề hội nghị đại biểu Quốc hội chuyên trách sáng nay, 9/9, qua trả lời báo chí của Ủy viên thường trực Ủy ban Pháp luật QH.
Đây là những chỉ dấu khiến người ta dự đoán trận đối đầu này có cơ lan rộng trong những ngày tới.
Được biết sau khi nhận được hình xác tín của ông Trịnh Xuân Thanh, blogger Người Buôn Gió đã giữ lời hứa, cho tiếp tục loạt bài “Trịnh Xuân Thanh dê tế thần”, Phần 7, ngày hôm nay với những phân tích nội dung diễn tiến mới quanh trận chiến đối đầu này giữa Trịnh Xuân Thanh và Nguyễn Phú Trọng.
Ngoài ra, theo tin ghi nhận được hôm nay, Hậu Giang đã cho “thay đổi quy hoạch vì liên quan đến em ông Trịnh Xuân Thanh”. Nguồn tin từ UBND tỉnh Hậu Giang cho báo chí biết, dự án nhà máy quang điện của Công ty Đầu tư và Thương mại dầu khí Sông Hồng (PVSH) tại huyện Phụng Hiệp đã bị tạm hoãn khởi công. Dự án này có vốn đầu tư hơn 1.100 tỷ, diện tích 40 ha, và chưa có lịch khởi công mới. Giám đốc công ty PVSH này là ông Trịnh Xuân Tuấn, sinh năm 1970, là em ruột ông Trịnh Xuân Thanh.

https://chantroimoimedia.com/2016/09/10/tran-chien-doi-dau-giua-trinh-xuan-thanh-va-nguyen-phu-trong-lan-rong/

Trịnh Xuân Thanh sẽ trở thành ‘nhà dân chủ’?

Trịnh Xuân Thanh sẽ trở thành ‘nhà dân chủ’?

Thông qua kinh nghiệm đại hội 12, những người như Trịnh Xuân Thanh đã nhận ra tác động ghê gớm của mạng xã hội mà cả hai phe Nguyễn Tấn Dũng lẫn Trương Tấn Sang đều phải dựa vào. Cũng có thể vì thế mà Trịnh Xuân Thanh đã quyết định “trở cờ” để nhảy sang “phe dân chủ”.


Vụ Trịnh Xuân Thanh tiếp tục biến diễn thành một biến cố lớn đối với đảng CSVN về thảm họa rỗng mục ý thức hệ. Việc ông Thanh tuyên bố tự nguyện ra đảng trong thời gian bị điều tra về gây lỗ hơn 3,200 tỷ đồng tại PVC chỉ là “chuyện nhỏ”. Nhưng chuyện lớn hơn nhiều là bản báo cáo kiêm lá đơn ra đảng của ông Thanh “không còn tin tưởng vào đồng chí tổng bí thư” và đã trở thành tiền lệ đầu tiên về một cán bộ bị điều tra sai phạm và tham nhũng đã phản kích lại chính chủ của mình.

Việt Nam lại tiềm ẩn vô số cán bộ đảng viên sai phạm kinh tế. Hẳn tiền lệ của Trịnh Xuân Thanh sẽ trở thành một bài học đáng tham khảo cho nhiều cán bộ đã về hưu hoặc còn đương chức, nhất là về kinh nghiệm đào tẩu thành công của ông Thanh.

Nếu vào thời thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng, xác suất cán bộ sai phạm kinh tế bị bắt giam và đưa ra tòa vẫn còn thấp, thì thời nay lại đang rơi vào tham vọng “chống tham nhũng” và nêu bật hình ảnh cùng điều được gọi là “uy tín chính trị” của Tổng bí thư Nguyễn Phú Trọng. Với chủ trương “việc cần làm ngay” mới lộ diện từ tháng 6/2016, có thể hình dung tâm thế của ông Trọng đang muốn trở thành “Nguyễn Văn Linh thứ hai”, được nhân dân ghi dấu và lịch sử mãi mãi không quên. Chính vì thế và nói như ông Trọng, trường hợp Trịnh Xuân Thanh mới chỉ là “một ví dụ”, và sẽ còn nhiều “ví dụ” khác.

Những quan chức tham nhũng đang ngày càng cuống cuồng lo sợ về tương lai phải hầu tòa và lãnh án chung thân, tử hình. Nếu vào năm 2015 tổng bí thư Trọng đã cất công sang tận Bắc Kinh để học tập kinh nghiệm chống tham nhũng của Tập Cận Bình và Ủy ban Kỷ luật trung ương Trung cộng, thì hãy coi chừng ông Trọng đang rập khuôn bài bản của Bắc Kinh vào cuộc chiến “đả hổ diệt ruồi” ở Việt Nam.

Chính vì thế mới sinh ra những trường hợp có quốc tịch Malta như nữ đại biểu quốc hội Nguyễn Thị Nguyệt Hường.

Nhưng Trịnh Xuân Thanh còn cao tay ấn hơn. Nhân vật này có lẽ đã tiên liệu được số phận đau đớn của mình từ trước tháng 6/2016 là thời điểm Tổng bí thư Trọng bắt đầu chỉ đạo điều tra vụ xe Lexus ở Hậu Giang, và đã tính đến một đường thoát.

Nếu tin tức mà blogger Người Buôn Gió úp mở tung ra là đúng, ông Trịnh Xuân Thanh có một khả năng đã “tị nạn chính trị’ ở nước ngoài và nhân tiện móc nối liên lạc luôn với “phe địch” là ông Bùi Thanh Hiếu để “chống phá nhà nước”. Vụ việc này hiện thời đang bán tín bán nghi và khiến giới dư luận viên lẫn công an Việt Nam nhảy dựng. Những lời chửi bới, thóa mạ và lên án ông Trịnh Xuân Thanh đang ngày càng đầy lên.

Trịnh Xuân Thanh sẽ trở thành một “nhà dân chủ” chăng?

Đó là một giả thiết mà trước đây rất khó tưởng tượng ra đối với những người một lòng theo đảng và “còn đảng còn tiền”. Nhưng không loại trừ việc thông qua kinh nghiệm đại hội 12, những người như Trịnh Xuân Thanh đã nhận ra tác động ghê gớm của mạng xã hội mà cả hai phe Nguyễn Tấn Dũng lẫn Trương Tấn Sang đều phải dựa vào. Cũng có thể vì thế mà Trịnh Xuân Thanh đã quyết định “trở cờ” để nhảy sang “phe dân chủ”.

Nếu trở thành một “nhà dân chủ”, Trịnh Xuân Thanh sẽ có vài cái lợi: được mạng xã hội công khai thông tin về mình và do đó đảng sẽ không thể ém nhẹm, tạo ra một sức ép dư luận trong và ngoài nước mà khiến những đòn bắt kín của đảng có thể bị suy giảm nặng về tính hiệu quả. Thậm chí có thể trong suy tính của mình, ông Thanh còn hy vọng ông sẽ trở thành một trường hợp “nhân quyền trong đảng” để được cộng đồng quốc tế và các chính phủ tiến bộ trên thế giới quan tâm, do đó đến một lúc nào đó sẽ được nhận quy chế tị nạn chính trị, bất chấp sự lồng lộn của đảng cũ của ông.
Lê Dung
(SBTN) http://www.sbtn.tv/vi/tin-viet-nam/trinh-xuan-thanh-se-tro-thanh-nha-dan-chu.html

Tổng BT Nguyễn Phú Trọng chưa đập chuột đã bể bình

Tổng BT Nguyễn Phú Trọng chưa đập chuột đã bể bình

10 tháng 9 năm 2016

Một trong những con chuột to nhất, chắn ngang họng Nguyễn Phú Trọng là Đinh La Thăng. Việc Trịnh Xuân Thanh cất cánh bay xa từ vòng bủa vây của quân Trọng cũng cho thấy quân “địch” vẫn còn nhiều thế lực và khả năng đối đầu.
TX%2BThanh4.jpg
Cái bình đầy chuột của Nguyễn Phú Trọng vừa bị 8 viên K59 bắn thủng từ Yên Bái. Thủ phạm bấm cò vẫn còn là nghi vấn, vụ án sẽ chìm xuồng theo cái xác của Đỗ Cường Minh tự sát từ sau gáy sau đó được đảng cho đổi chiều đạn bay (1). Từ sự việc náo loạn quân khu II (2) – khởi đi với cái chết mờ ám của tướng Lê Xuân Duy sang đến Bí thư tỉnh ủy Yên Bái Phạm Duy Cường – và cú hồi mã thương bỏ đảng của phó chủ tịch tỉnh Hậu Giang Trịnh Xuân Thanh (3) đã làm cho Nguyễn Phú Trọng đối diện với nguy cơ chuột chưa chết “đủ” mà bình muốn… “tan xác”.
Thử lược qua tiến trình đánh chuột vỡ bình của Nguyễn Phú Trọng…
Từng bước từng bước thầm khởi đi từ quân… nguyên: Con chuột đầu tiên được đưa lên bàn mổ là Trịnh Xuân Thanh vào cuối tháng 5, đầu tháng 8. Nguyễn Phú Trọng bắt đầu bằng một chuyện nhỏ như ruồi nhưng biết rằng sẽ tạo được cảm giác thích sa-vào-đậu: tấm biển xanh trên xe Lexus của quan chức đảng. Tên “nguyên” đầu tiên vào cuộc là một “nguyên” đại tá phó trưởng phòng cắc ké Trần Sơn, lên tiếng về hành vi phạm luật của Trịnh Xuân Thanh (4). Sau đó là một loạt quân “nguyên” khác: Trần Lưu Hải, Tạ Xuân Đại, Nguyễn Anh Liên, Nguyễn Đình Hương, Lê Văn Cuông, Nguyễn Quốc Thước, Lê Hoa, Vũ Mão… trong đó đa phần thuộc tiểu đội Tổ chức Trung ương.
Rón rén tiếp theo bởi quân… ta đang ấm ghế nhờ ơn của Nguyễn Phú Trọng: Nguyễn Hạnh Phúc, Mai Tiến Dũng, Trương Hòa Bình, Nguyễn Xuân Phúc, Nguyễn Thị Kim Ngân… Những tên lính mới này của Trọng thái thú phải rụt rè chờ quân nguyên dọn đường dư luận trước mới dám cầm cờ chạy theo.
Tuy nhiên, từng bước từng bước thầm cho đến rón rén nhập cuộc kéo dài thì cũng không giải quyết rốt ráo con chuột mang biển số xanh. Thứ trưởng Bộ Nội vụ – Trần Anh Tuấn thì tuyên bố vụ việc phức tạp, nhiều vấn đề, không thể giải quyết ngay (5).
Tại sao?
Có 3 lý do tổng thể:
1. Trong guồng máy đảng hiện nay, quân “tử tế” của Nguyễn Tấn Dũng cũng còn đông không kém gì quân “nguyên” và quân “thái thú” – đứng đầu là tưởng thú – của Trọng. Nguyễn Tấn Dũng thua cuộc nhưng với 38/65 đoàn tại đại hội đã đề cử Dũng là ứng viên trong BCHTW khóa 12 và 41% tổng số phiếu ủng hộ cho việc Dũng ở lại – là con số không nhỏ.
2. Trong số phải ngả về phía Trọng trong đại hội 12 là vì “cuốn theo chiều gió”, hoặc bị áp lực lẫn chiêu dụ nhất thời sau chuyến đi của Dương Khiết Trì trước những ngày bỏ phiếu, không nhất thiết trung thành tuyệt đối với Trọng.
3. Chính câu nói của Nguyễn Phú Trọng – “đánh chuột nhưng đừng làm vỡ bình”. Kẹt cho Trọng là trong cái bình có nhãn hiệu ma dzê in Ba Đình này, chuột phe “địch” cũng nhiều mà chuột phe “ta” cũng không ít. Cả 2 loại chuột lổm ngổm này nhìn vào những cáo trạng dành cho chuột Trịnh Xuân Thanh đều thấy có phảng phất bóng dáng và “thành tích quá khứ lẫn hiện tại và cả tương lai” của mình trong đó.
Một trong những con chuột to nhất, chắn ngang họng Nguyễn Phú Trọng trong bữa tiệc xơi tái ruồi muỗi là Đinh La Thăng. Đệ tử ruột trong nhóm thân tín hàng đầu của Thăng không ai khác hơn là Vũ Đức Thuận và Trịnh Xuân Thanh. Cả Thanh lẫn Thuận đều có trách nhiệm trong vụ gây thua lỗ hơn 3 nghìn tỷ đồng tại Tổng Công ty Xây lắp Dầu khí Việt Nam. Nhưng Nguyễn Phú Trọng đem Thanh lên bàn mổ mà không hoặc chưa dám lôi đầu Vũ Đức Thuận – nguyên Chánh Văn phòng Bộ GTVT được bộ trưởng Đinh La Thăng lúc ấy kéo về sát nách. Lôi Thuận ra thì Thăng sẽ chết chùm.
Chính vì vậy là Nguyễn Phú Trọng phải tổ chức những buổi tiếp xúc với một thành phần quân nguyên khác – mang nhãn hiệu cử tri để tuyên bố: “Vụ việc được quan tâm, hoan nghênh như vụ Trịnh Xuân Thanh cũng đủ thấy sự phức tạp lắm rồi. Chúng ta phải có bước đi vững chắc, thận trọng, làm sao để giữ được ổn định, để phát triển kinh tế, vì vụ việc này còn mở ra nhiều “ông”, nhiều đầu mối khác” (6)
Chưa mở ra thêm được ông nào ngoài “ông” Trịnh Xuân Thanh, “ông” Vũ Huy Hoàng, Tổng bí thư đang bí lối trong “những bước đi vững chắc, thận trọng” thì đùng một cái “ông” ruồi Trịnh Xuân Thanh cất cánh bay mất và gửi tặng Nguyễn Phú Trọng một câu độc hơn chất thải Formosa: “Tôi xin ra khỏi đảng vì không tin vào sự chỉ đạo của đồng chí tổng bí thư”. (3)
Việc Trịnh Xuân Thanh cất cánh bay xa từ vòng bủa vây của quân Trọng cũng cho thấy quân “địch” vẫn còn nhiều thế lực và khả năng đối đầu. Việc ra khỏi đảng cũng tạo tiền lệ – triệt tiêu con đường dùng luật đảng cũng như cánh tay đắc lực của Trọng là Ủy ban Kiểm tra Trung ương đảng để thanh trừng nhau – ngoài trừ vớt vát thể diện là “khuyến nghị khai trừ ra khỏi đảng” và sau đó hè nhau quyết định khai trừ đối với một kẻ đã chính thức vứt thẻ đảng. (7)
Băn khoăn của Nguyễn Phú Trọng trong buổi gặp mặt với các cử tri họ “nguyên” tại quận Hoàn Kiếm hôm ngày 6/8/2016 đến nay lại càng thêm băn khoăn. “Đánh trống liên hồi chứ không phải làm nhát một, phải làm đến cùng” nhưng… “làm thế nào là đến cùng?” (6)
Đánh liên hồi nhưng ruồi địch có chịu đậu một chỗ đâu để mà đánh. Làm một nhát còn chưa được thì cách gì làm nhiều nhát. Và “làm sao đến cùng” thì cũng theo bài bản “Đến hết thế kỷ này không biết đã có CNXH hoàn thiện ở Việt Nam hay chưa”! (8) Chỉ biết một điều là nếu “làm đến cùng” thì cả đảng còn ai là người “tử tế” để “phục vụ” nhân dân?
Ôi! cái bình với những con chuột và đảng trưởng của tập đoàn chuột. Bó tay!
Vũ Đông Hà