Thứ Ba, 20 tháng 9, 2016

Vòng ma trận đỏ

Vòng ma trận đỏ



20 Tháng Chín 2016/  18:45 


Vong ma tran do.jpg
Vòng ma trận đỏ




Nếu không có câu chuyện ngôn ngữ, suýt nữa tôi đã bỏ sót show diễn “Trịnh-Nguyễn phân tranh”. Một ông Trịnh Xuân Thanh nào đó ném thẻ Đảng – bảo bối vô giá của cuộc đời ông cho đến khi nó thành vô giá trị – vào mặt một ông Nguyễn Phú Trọng nào đó, người cai quản tối cao 4,5 triệu bảo bối như thế. Vụ so găng này được coi là chưa có tiền lệ. Giật gân như vậy thì trước hết nó là một quả bom giải trí trong thời đại sống để giải trí và chết vì giải trí của chúng ta. Từ nhiều năm nay, nguồn giải trí dồi dào nhất cho công chúng Việt Nam là hậu cung của giới quý tộc đỏ. Sau đó, nó hứa hẹn một sức công phá chính trị nhất định. Nhiều người cho rằng nó phơi bày những tử huyệt của hệ thống. Nhiều hơn nữa tin rằng nếu không làm thành lũy Ba Đình rung chuyển thì nó cũng là quân cờ domino đầu tiên kéo theo sinh mệnh chính trị của một số nhân vật ở thượng tầng quyền lực và sắp xếp lại bàn cờ quốc gia. Như thể những hứa hẹn của Quan Làm Báo hay Chân Dung Quyền Lực chưa đủ hão.

Tôi chưa bao giờ mê chuyện đồng chí nào đeo đuổi đi đêm đâm đinh đấu đá đỡ đít đánh đĩ đạp đổ đồng chí nào. Họ nhiều quá và giống nhau quá, mà tính tôi thì chóng chán. Nếu họ lại đi xe Lexus nữa thì không còn gì chán hơn. Vì sao tôi phải chú ý đến ông Thanh-gì-nhỉ?

Vì chuyện biển xanh biển trắng ư? Đủ lấy được ở tôi một cái ngáp ngắn. Tất nhiên là nó tởm lợm và lời biện bạch của đương sự thì đáng buồn nôn ở cả hai khía cạnh: ngu dốt và trơ trẽn, song trong môi trường mà ông ta chỉ là một sản phẩm tất yếu, nơi đen trắng đổi kiếp xoành xoạch và hợp pháp thì trắng thành xanh rồi xanh lại thành trong trắng chẳng qua là áp dụng linh động sáng tạo tư tưởng Hồ Chí Minh về “cần kiệm liêm chính chí công vô tư”.

Vì chuyện 3000 tỉ ở PVC ư? Hai cái ngáp ngắn: thua lỗ, thất thoát, sai phạm là tên cúng cơm của khối doanh nghiệp nhà nước trong giai đoạn xã hội đen tư bản đỏ. Hơn bốn năm trước, báo chí Việt Nam rộ lên vài ngày tin 18.000 tỉ sai phạm tài chính ở PVN, công ty mẹ của PVC, dưới thời ông Đinh La Thăng. Ừ, thì sao?

Vì chuyện trốn thoát ra nước ngoài ư? Ngáp dài. Chuyện anh em nhà họ Dương hay hơn hẳn. Tôi thường ghé trang của Interpol thăm người Việt. Từ nhiều năm nay, chưa bao giờ Việt Nam không chiếm trọn suất cao nhất được hiển thị, thường xuyên là 160 nhân vật bị truy nã đỏ, cùng đẳng cấp với những quốc gia khổng lồ như Trung Quốc, Ấn Độ, Nga, Mỹ, Brazil, vài nước Đông Âu như Bạch Nga, Rumani, Ukraine và vài nước Nam Mỹ như Argentina, Honduras. Để so sánh: hiện Nhật truy nã 2, Thái Lan 0, Đài Loan 0, Lào 0, Campuchia 42, Đức 6, Nam Phi 53, Úc 3. Đào tẩu là chương trình cài sẵn trong cuộc đời của quan chức và đại gia Việt Nam ở thời tranh chấp giữa “mọi thứ đều được phép vì chẳng có gì là đúng” và “chẳng có gì được phép vì mọi thứ đều sai”. Lính cũ của ông Thanh, một cựu giám đốc cũng họ Trịnh, đã tháo chạy sang quốc gia cựu thù. Hơn 4 năm nay, nhân vật bị cáo buộc là từng chỉ đạo rút tiền công chi nửa tỉ mừng sinh nhật bố sếp Thanh này vẫn an toàn. Trên trang của Interpol, tên Trịnh Văn Thảo không và chưa bao giờ xuất hiện ở tất cả các thời điểm khác nhau từ giữa năm 2012 mà tôi ghé thăm.

Vì chuyện công khai tố cáo vì bị oan sai gì đó ư? Hai cái ngáp dài. Dương Chí Dũng cũng kêu oan, cũng gửi đơn tố cáo. Đại án Nguyễn Đức Kiên: kêu oan. Đại án Huyền Như: kêu oan. Đại án Vifon: kêu oan. Đại án ALCII: kêu oan. Đại án VDB Đắk Nông: kêu oan. Đại án Agribank CN 6: kêu oan. Gần đây nhất, đại án Phạm Công Danh: kêu oan. Và “bố sếp Thanh”, qua ngòi bút biết bày tỏ cảm thông pha chút ái ngại với giới quyền lực của nhà báo kỳ cựu Xuân Ba, dường như cũng bắt đầu ngỏ lời kêu oan cho vụ nửa tỉ mừng sinh nhật vừa nhắc. Tiếng oan dậy đất Việt, chỉ có điều chúng ta không còn hoảng hốt ngẩn ngơ. Hệ thống ấy đẻ ra nền tư pháp ấy, và những quan oan ấy đều đã thủ lợi không tài nào tả xiết từ chính hệ thống ấy. Bồi dưỡng ông Trịnh-quan-oan thành hạt giống chống hệ thống, theo tôi, là chuyện nhảm nhí. Kẻ cắp cũng có quyền đòi công lý, song không thể là cái công lý mà kẻ cướp đang nhân danh. Ông Thanh vẫn lẫn lộn giữa pháp trị và đảng trị.

Vì chuyện bổ nhiệm ư? Bây giờ thì tôi ngáp sái quai hàm. Vẫn quá nhạt so với Dương Chí Dũng hay thậm chí với Nguyễn Xuân Sơn, người thì chờ thi hành án tử, người thì triển vọng một án tù 30 năm đang đợi, cả hai đều được bổ nhiệm “đúng thẩm quyền, đúng trình tự thủ tục“, “đúng quy trình, quy định của pháp luật“, “chặt chẽ, công khai minh bạch, dân chủ“. Hay tốt nhất, hãy nhìn vào vòng chuyển động của ngôi sao Đinh La Thăng trên bầu trời chính trị Việt Nam: mỗi lần để lại một vùng đen, nó chỉ thêm phần sáng.

Song nhờ chuyện bổ nhiệm này tôi mới biết một chi tiết tuy nhỏ nhưng thú vị về ngôn ngữ. Bà Chủ tịch Quốc hội Nguyễn Thị Kim Ngân cho biết “ông Thanh không nằm trong danh sách cán bộ luân chuyển“, còn đường từ Bộ Công Thương đến Hậu Giang của ông Thanh được lót bằng quyết định thuyên chuyển công tác. Luân chuyểnthuyên chuyển khác nhau thế nào?

Phần lớn người Việt hiểu thuyên chuyển như chuyển, được dùng chủ yếu trong kết hợp thuyên chuyển công tác, cùng nghĩa với thuyên chuyển cán bộ từ công tác hay địa điểm A sang công tác hay địa điểm B. Thuyên chuyển không phải là một sự bổ nhiệm mang tính tuyển chọn tích cực. Nó chỉ mang tính trung lập hoặc thậm chí tiêu cực, người ta bị thuyên chuyển ngoài ý muốn. Song nếu được học (hay phải học?) chữ Hán – tức Hán tự cổ chứ không phải tiếng Trung hiện đại -, chúng ta sẽ khá bối rối: nghĩa của chữ thuyên (銓) trong thuyên chuyển (銓 轉) là tuyển chọn kẻ hiền bổ vào làm quan. Trong ngôn ngữ của bộ máy hành chính-chính trị hiện nay, thuyên chuyển đã đánh mất vai trò “chọn mặt gửi vàng” này, nhường nó cho một khái niệm khác đảm nhiệm: luân chuyển.

Luật Cán bộ, Công chức (2008), chương 1, điều 7, mục 11, định nghĩa: “Luân chuyển là việc cán bộ, công chức lãnh đạo, quản lý được cử hoặc bổ nhiệm giữ một chức danh lãnh đạo, quản lý khác trong một thời hạn nhất định để tiếp tục được đào tạo, bồi dưỡng và rèn luyện theo yêu cầu nhiệm vụ.” Với Nghị quyết 11 của Bộ Chính trị năm 2002, luân chuyển cán bộ trở thành “một trong những kênh quan trọng để tạo nguồn cho cán bộ cấp chiến lược”. Nói cách khác, luân chuyển đi liền với quy hoạch, cơ cấu nhân sự lãnh đạo. Đến đây, sự khác biệt tinh tế giữa việc ông Thanh chỉ được thuyên chuyển chứ không được luân chuyển về Hậu Giang đã từ từ hiện ra trong mắt thịt của chúng ta, ông đã nằm ngoài quy hoạch, dù chúng ta vẫn không biết trước đó, từ PVC sang Bộ Công Thương ông đã được cơ cấu hay hư cấu (viết riêng cho các tín đồ thanh giáo Hán tự: chữ ở đây là một kết hợp 51% Việt và 49% Hán).

Chữ luân (輪) trong luân chuyển (輪轉) là cái bánh xe, cái vòng tròn. Chính sách vòng tròn của Đảng sau 14 năm thực hiện đã cống hiến cho tiếng Việt một từ thú vị: chạy luân chuyển (chạy là một trong những động từ đặc trưng nhất cho sự tồn tại của người Việt) và tạo ra một ma trận chằng chịt những bài binh bố trận mù mịt, những mưu toan tiến thoái, những nhập nhằng đổi chác, những bước đệm và những cú chui háng, những cam kết trước khi trời sáng và những vụ thanh trừng nửa đêm, những chiếc ghế cần sang tên,  những sự nghiệp cần tráng men và trước hết: những vết nhơ cần xóa, những bê bối cần hóa giải. Trong ngân hàng nhân sự của Đảng, các đồng chí nợ xấu sau vài vòng luân chuyển lại sạch sẽ như người cộng sản vừa bước ra từ giáo trình Mác-Lê. Hệ thống tự xây cho mình cung mê, để rốt cuộc không tìm ra cửa thoát. Luân chuyển thành luân vong, lại một chữ luân () định mệnh.

Ông Trịnh-gì-nhỉ có thể lấy cảm hứng hậu duệ, rủ tất cả các quan Trịnh đang trốn nã ở nước ngoài (Đàng Ngoài) lập chính phủ lưu vong chống các quan Nguyễn đang ngồi lên pháp luật ở trong nước (Đàng Trong). Song cá nhân tôi tin rằng show Trịnh-Nguyễn đang diễn này chỉ đủ bi hài nhí nhố cho một vụ chém gió (chém cũng là một động từ đặc trưng) không đáng một ghi chú của lịch sử. Lịch sử đã dành một chương lớn cho nhà Tây Sơn, những lãnh tụ của dân, đứng ra dẹp cả Nguyễn lẫn Trịnh.




Trung Quốc xây cảng ở Campuchia nhằm độc chiếm Biển Đông?

(Bình luận quân sự) - Báo Anh nhận định, Trung Quốc đang tăng cường viện trợ quân sự, đồng thời xây dựng cảng nước sâu ở Campuchia nhằm phục vụ âm mưu độc chiếm Biển Đông.

Trung Quốc tăng cường viện trợ vũ khí cho Campuchia
Theo tờ “Thời báo Tài chính” (Financial Times), Campuchia đang trở thành đồng minh cả trên phương diện ngoại giao lẫn quân sự của Trung quốc ở khu vực Đông Nam Á, Trung Quốc muốn dựa vào Campuchia nhằm tạo thế cân bằng lực lượng với các đối thủ trong khu vực có tranh chấp tại Biển Đông.
Nguồn tin cho biết, điểm nổi bật thể hiện sự tăng cường hợp tác giữa Campuchia và Trung quốc chính là “Hiệp định viện trợ quân sự song phương” được hai bên ký kết vào tháng 11 năm ngoái.
Sau khi ký hiệp định tại Bắc Kinh, Bộ trưởng Quốc phòng Campuchia Tea Banh tuyên bố, Trung Quốc sẽ cung cấp cho Campuchia tên lửa phòng không vác vai, nước này cũng hy vọng sẽ nhận được các hệ thống vũ khí phòng không tầm xa có thể tiêu diệt các máy bay tốc độ cao.
Ngoài ra, Campuchia dùng khoản cho vay giữa hai bên là 200 triệu USD để mua máy bay trực thăng đa năng hạng nhẹ Z-9 của Trung quốc. Bắc Kinh còn tặng xe vận tải quân sự cùng một số lượng lớn quân phục và đầu tư xây dựng cơ bản cho quân đội nước này.
Trung Quoc xay cang o Campuchia nham doc chiem Bien Dong?
Máy bay trực thăng đa năng hạng nhẹ Z-9 của Campuchia do Trung Quốc cấp tiền mua của Trung Quốc
Trong một thông báo khác, người phát ngôn Bộ Quốc phòng Campuchia còn nói rằng, Trung Quốc sẽ cử chuyên gia huấn luyện và cung cấp vũ khí cỡ nhỏ cho một trường quân sự mới được thành lập của quân đội nước này.
Financial Times còn đưa tin, quốc kỳ Trung Quốc bay phấp phới tại một quân y viện lớn ở gần Tháp Sơn Tự ở thủ đô Phnom Penh, bên sườn của phần lớn các xe đỗ trong bệnh viện có ghi những dòng chữ thể hiện rằng, các xe này được mua bằng tiền từ nguồn viện trợ của Trung Quốc.
Người phát ngôn Bộ Quốc phòng Campuchia dự tính hàng năm sẽ cử 100 quân nhân sang Trung Quốc học tập, huấn luyện; nhưng ông cũng khẳng định Phnom Penh giữ vững quan điểm “trung lập” và “mở rộng quan hệ với tất cả các nước”.
Theo chuyên gia Viện nghiên cứu chiến lược Campuchia, khu vực sông Mê kông có vị trí trọng yếu trong chiến lược của Trung Quốc. Do đó, hiện Bắc Kinh đang nỗ lực lôi kéo đồng minh nhằm tăng cường ảnh hưởng của mình tại khu vực này.
Việc Trung Quốc thiết lập mối quan hệ sâu sắc với Thủ tướng Hunssen - người nắm giữ chính quyền trong 31 năm qua, có thể làm cho Mỹ và các nước ASEAN cảm thấy lo ngại. Đặc biệt là việc Trung Quốc đạt được thỏa thuận xây dựng cảng nước sâu ở đây có tác động rất lớn đến an ninh trên Biển Đông

Trung Quốc xây cảng nước sâu ở Campuchia nhằm độc chiếm Biển Đông?

Cảng nước sâu (khoảng trên 11m) do Tập đoàn ở Thiên Tân là Tianjin Union Development Group (UDG) Trung Quốc xây dựng sắp hoàn thành tại tỉnh Koh Kong của Campuchia chính là một trong những nỗ lực của Trung Quốc nhằm hiện thực hóa giấc mơ trở thành cường quốc biển.
Dự án cải tạo cảng này này có tên là Dara Sakor, bao gồm kế hoạch xây một sân bay quốc tế, các bệnh viện, trường quốc tế, khách sạn và khu nghỉ dưỡng 5 sao, đã được lãnh đạo quân sự của hai nước thông qua vào năm 2008, với thời hạn sử dụng là 99 năm.
Công trình được cấp nguồn vốn 3,8 tỉ USD, do UDG - một công ty được quân đội Trung Quốc hậu thuẫn là nhà đầu tư. Bắc Kinh đã ký với Phnom Penh hợp đồng thuê cảng này với diện tích 360 km2, chiều dài lên tới 90km, chiếm 20% đường bờ biển của Campuchia.
Hiện Bắc Kinh chưa có ý kiến liệu họ có kế hoạch sử dụng hải cảng mới tại bờ biển Tây Campuchia vào mục đích quân sự hay không, nhưng chuyên gia về các vấn đề châu Á của Đại học Quốc gia Australia (ANU) là ông Geoff Wade cho biết, cảng mới tại Campuchia có thể giữ vai trò quan trọng trong âm mưu độc chiếm Biển Đông của Bắc Kinh.
Cảng nước sâu ở Vịnh Thái Lan này cách Biển Đông vẻn vẹn vài trăm km, tại đây có thể lưu trú các tàu thuyền có lượng giãn nước đến hàng vạn tấn, các tuần dương hạm và tàu sân bay Trung Quốc có thể ghé vào cảng này trong chuyến tuần tra khu vực phía nam Biển Đông.
Cảng này có thể là nơi lưu trú đại bộ phận các tàu khu trục và tàu hộ vệ của lực lượng Hải quân Trung Quốc, trở thành một căn cứ rất quan trọng phía Nam Biển Đông, hợp cùng các căn cứ ven bờ biển Trung Quốc và trên các đảo nhân tạo khống chế Biển Đông.
Tàu khu trục tên lửa Type 052D Hợp Phì (số hiệu 174) của Trung Quốc
Ông cho rằng đây chỉ là một phần trong kế hoạch đầu tư xây dựng cảng của Trung Quốc tại các quốc gia như: Cảng Hambantota ở Sri Lanka, Gwadar ở Pakistan, Kyaukpyu ở Myanmar và Chittagong ở Bangladesh, cũng như các cảng khác ở Thailand và Indonesia.
Việc đầu tư xây dựng các hải cảng ở nước ngoài là một phần trong chiến lược xây dựng “Chuỗi ngọc trai trên biển” của Trung Quốc. Đây là kế hoạch xây dựng vành đai căn cứ quân sự chạy từ Trung Quốc qua Đông Nam Á, sang Ấn Độ Dương và tới tận bờ biển châu Phi.
Hiện nay, điểm cuối của “Chuỗi ngọc trai” Trung Quốc được xác định là một căn cứ quân sự nước này mới đạt được thỏa thuận ở quốc gia châu Phi Djiboti, cách căn cứ quân sự lớn nhất của Mỹ trên lục địa này 13km. Đây cũng là căn cứ đầu tiên ở ngoài biên giới quốc gia của Trung Quốc.
Tại đây sẽ xây dựng kho vũ khí và các cơ sở dịch vụ cho các hoạt động của Hải quân và Không quân, cũng có thể sẽ là nơi đóng quân của cả lực lượng thủy quân lục chiến Trung Quốc.
Theo các quan chức nước ngoài và các chuyên gia theo dõi vấn đề này, căn cứ này sẽ được xây dựng theo mô hình Mỹ, sẽ là nơi đặt kho vũ khí và nhiên liệu, các cơ sở bảo dưỡng tàu, máy bay, đồng thời có thể là nơi đóng quân của Hải quân Trung Quốc hoặc Lực lượng Đặc nhiệm.
Thiên Nam

http://baodatviet.vn/quoc-phong/binh-luan-quan-su/trung-quoc-xay-cang-o-campuchia-nham-doc-chiem-bien-dong-3319121/?paged=2

Thứ Hai, 19 tháng 9, 2016

Trịnh Xuân Thanh đường xa vạn dặm 4.

Trịnh Xuân Thanh đường xa vạn dặm 4

Thứ Hai, ngày 19 tháng 9 năm 2016/ vào lúc  


Chiều nay Budapest mưa, mưa rơi xuống những cái cây ngoài vườn, tạo thành những âm thanh khiến người xa xứ ngỡ đang ngồi trong mái nhà của mình ở quê mẹ.

 Quê mẹ tôi ở gần làng Nhị Khê, nhà bà ngoại tôi là một gian nhà gỗ, mái gianh, nền đất. Ngoài vườn  có nhiều cây, có một bụi tre to, một cây sấu, một vườn chuối. Những lúc nào mưa rơi xuống trên tàu lá chuối, tôi ngồi dưới hiên nhà, nhớ mẹ vô cùng. Những ngày hè mẹ tôi gửi tôi về quê cho bà ngoại trông, để mẹ còn đi bán hàng rong trên vỉa hè quanh chỗ Hồ Gươm.

Với tôi cảm giác xa nhà vào một chiều mưa, nhìn ra ngoài vườn thấy những hạt mưa rơi xuống tàu lá chuối là thứ đáng sợ nhất. Sợ vì âm thanh liên tục dồn dập đến phũ phàng, và sợ vì tàu lá chuối cứ rách dần theo những hạt mưa tưởng là mềm mại ấy. Những thứ ấy làm tôi liên tưởng đến số phận của con người, cứ mỗi lần bầm dập, mỗi lần tơi tả cả hình hài lẫn thể xác.

 Bao giờ bạn cô đơn, xa xứ, tương lai mịt mùng, gánh theo những gánh nặng lớn. Bạn sẽ hiểu được cảm giác nhìn mưa rơi trên tàu lá chuối, trong một khu vườn của một nhà nghèo ở vùng quê.

 Mưa làm tôi rảnh, tôi có dịp nghĩ lại về chuyện Trịnh Xuân Thanh. Bắt đầu từ những người đến gặp tôi trước đây và những người hôm tối thứ bảy qua. Họ có phải là một tổ chức không.? Phải chăng đấy là một tổ chức trong đảng CSVN đang muốn đấu đá nhau, vì lẽ nào đó họ nhờ tôi đăng tải điều họ muốn.?

Dường như đó không phải là một tổ chức nào cả. Đó chỉ là những người bạn, người quen của Thanh vì tình cảm gì đó mà họ giúp nhau.

Những cũng không thể loại trừ, đó là những người cùng hội thuyền phải bao che cho Thanh để tránh cuộc thanh trừng phe phái trong Đảng, điều mà có thể dẫn đến sự nguy hiểm cho cả bọn. Nếu không phải là một tổ chức, làm sao Thanh có thể xuất hiện cười hề hề trong tấm ảnh cầm chứng minh thư và bằng lái xe của tôi.

Trên những cân nhắc của sự phân tích , kết quả nghiêng về hướng những người đó là một tổ chức. Như nhiều người cũng nghĩ vây.

Nhưng các bạn đọc của Dê Tế Thần phần trước xin cho tôi nói cảm giác của mình. Ở phần trước tôi chỉ kể những gì trải qua, tôi không đưa ra nhận định của mình, tôi không khẳng định họ là ai, hồ sơ của họ đưa tôi có phải là tuyệt mật gì hay không. Nếu các bạn đọc chậm và kỹ sẽ thấy được điều đó.

Mặc dù họ nói, mặc dù cái cách họ đi lại rất khiến cho người ta hình dung đó là một nhóm.

Nhưng tôi thì vẫn lợn cợn.

Tôi kể các bạn nghe chuyện này, trước kia tôi là người rất ham cá đô bóng đá, lúc mà nhiều người muốn đánh bóng đá phải gọi điện hay đặt tiền cho người đứng ra nhận độ. Thì tôi có trang cá độ của mình, thích đánh lúc nào, bao nhiêu tuỳ ý. Ở Hà Nội lúc ấy những người có trang mạng riêng để chơi như vậy không nhiều.

 Một hôm chẳng có trận bóng đá của giải lớn nào như Ý, Đức, Tây Ban Nha, Braxin, C1, C2...quá nghiện tôi đi mò đánh giải bóng đá của một nước ất ơ như Chi Lê. Dân cá độ gọi những trận bóng trong nước của các quốc gia đó là '' bóng cỏ ''.

 Có một trận đấu giữa đội nhì bảng và đội bét bảng diễn ra trên sân đội nhì bảng. Độ ra chấp đồng banh, tức hoà đội chủ nhà nhì bảng thua nửa tiền. Trên những cơ sở đó, mấy ai mà không đánh đội chủ nhà đang nhì bảng.

 Trận ấy tôi đánh 100 usd cho đội bét bảng, đánh thử xem thế nào. Kết cục là hoà, tôi được một nửa tiền. Hoà không có bàn thắng nào cả.

 Tôi trầm ngâm nghĩ về trận bóng đó rất nhiều, rồi hôm sau tôi trả lại trang mạng, quyết định từ giã không bao giờ cá độ bóng đá nữa, mặc dù tôi đã thua mấy trăm triệu. Bởi từ trận bóng đó, tôi không còn tin tưởng vào thông số, thống kê, dữ liệu mẹ gì nữa cả. Cờ bạc thì ăn nhau may rủi, theo cảm giác, cờ bạc mà tính được thì đã không là cờ bạc.

Tôi chỉ còn giữ hai thứ chơi, đó là gà chọi và cờ tướng. Hai món chơi đòi hỏi nhiều về sự tính toán chứ không phải là may rủi. Tuy nhiên thì ngay cả cờ tướng, sự may rủi nhiều khi cũng có vì những bước đi bị phân tâm.

 Nói lại những người quen của Trịnh Xuân Thanh gặp tôi. Cảm giác tôi nghĩ đó là những người bạn, những người đã có thời gian nào đó sống với Thanh, làm việc, học hành hoặc chơi bời gì đó hơn là một nhóm có tổ chức càng lớn hơn trong đầu tôi.

 Nếu họ chỉ là những người bạn, không phải một nhóm liên quan lợi ích với nhau. Liệu tôi có thất vọng không, vì mục đích ban đầu của tôi là đồng ý tiếp sức với họ vì nghĩ họ là một nhóm lớn trong đảng CSVN muốn đấu nhau với nhóm CS khác.

 Không, bỗng dưng tôi vui nếu như cảm giác của mình đúng.

Bởi điều đó có nghĩa là gì.? Bởi nó có nghĩa có nhiều người quá chán ghét cộng sản , bởi trong những giờ phút mà số phận Trịnh Xuân Thanh thế này, họ vẫn bên cạnh Thanh. Không phải vì lợi ích gì cả, mà vì một cái gì đó khó tả khiến họ không sợ bị liên luỵ, không sợ bị nguy hiểm khi đứng bên cạnh Trịnh Xuân Thanh. Đó là sự chán ghét chế độ cộng sản mà chính những người như họ, những quan chức cộng sản loại làng nhàng có tiềm ẩn trong người. Nếu thực sự là vậy, tôi nghĩ những con người ấy còn là sự đáng sợ hơn cho chế độ này gấp ngàn lần nếu họ là một nhóm cộng sản đấu đá nhau.

Trong đó là sự hỗn hợp của quan hệ bạn bè và sự âm thầm phản đối chế độ cộng sản mà chính họ là những người cộng sản. Một tâm lý mâu thuẫn có lẽ phải có người làm triết học, tâm lý học phần tích, còn tôi không đủ năng lực để lý giải cảm giác của mình.

 Bây giờ tôi mới nhận được bài viết của một người, nói là bạn của Thanh. Khiến cảm giác của tôi càng thấy có cơ sở hơn khi nghĩ rằng làn sóng chán ghét chế dộ Cộng Sản đang lan rộng trong hàng ngũ đảng viên cấp dưới.

 Tôi đăng bài viết này, không phải vì thông tin trong đó, không phải vì nó hay, nó độc đáo gì ở nội dung. Cái hay và độc đáo nhất của nó nằm ở chỗ, đây là bài viết của một người trong chế độ này, đang chán ghét và bất mãn về chế độ cộng sản. Một người bạn của Trịnh Xuân Thanh đã bắt đầu giúp thêm sức cho anh ta.

 Ngày mai và ngày kia tôi sẽ không có bài viết nào, hãy dành cho tù nhân lương tâm Cấn Thị Thêu, Nguyễn Hữu Vinh, Nguyễn Thị Minh Thuý ..những người hùng thực sự quả cảm và kiên định như thế, họ có được sự quan tâm chia sẻ của nhân dân, trong những ngày họ phải đứng trước toà để chịu những lời phán xét của bọn nhơ bẩn,  độc ác và tham tàn.


Nguyễn Phú Trọng - Rắn giả Lươn 2
Hoa Kỳ, ngày 19.09.2016
Gửi Người Buôn Gió
Lần trước tôi đã gửi cho anh bài thế hệ 6x của chúng tôi đang làm gì và cuộc sống hàng ngày của họ như thế nào ở Việt Nam.
Sự gian hùng của Nguyễn Phú Trọng và con dê tế thần TXT.
Blog NBG đã đăng bài viết của TXT gửi các anh chị trong BCT và Ban bí Thư (BBT), trong đó khi đề cập đến tính chất đàn áp không tuân thủ pháp luật, chà đạp lên quyền con người lên người dân, và đặc biệt trong sự kiện TXT, Nguyễn Phú Trọng bằng cách chỉ đạo tuyên truyền chụp mũ BBT, UBKTTW Đảng kết luận sai lệch về TXT, biến TXT thành con dê tế thần trong mục tiêu thanhtrừng những đối thủ, đồng chí trong BCT mà khoátrước coi thường Nguyễn Phú Trọng, không cùng phe nhóm với Nguyễn Phú Trọng. Trong lá thư đấy TXT đã chỉ ra Nguyễn Phú Trọng chỉ đạo bắt giữ TXT nếu có mặt tại Hà Nội. Đêm 16.09.2016 điều TXT nói trong lá thư đã được Bộ CA thực hiện theo chỉ đạo của Nguyễn Phú Trọng, khởi tố vụ án với tiêu đề cố ý làm trái gây hậu quả nghiêm trọng đối với một số nhân vật ở PVC và lôi TXT vàocùng tội danh này. Sau đó Bộ CA lập tức có Quyết định truy nã đối với TXT. Bộ CA dưới sự chỉ đạo,áp đạt của TBT Nguyễn Phú Trọng đã bất chấp luật pháp, tiến hành bắt giữ và khám xét các công dân vô tội. Bộ CA theo quyết định bắt giữ và khám xét dựa vào điều 165 Luật hình sự VN đã hết hiệu lực như nghị quyết của quốc hội là vi phạm quyền con người, luật pháp hiện hành. Đặc biệt qua các tài liệu đã được các cơ quan chức năng của VN (Bộ Công Thương, kiểm toán nhà nước, thanh tra CP, chính Bộ CA và Thủ tướng Chínhphủ) đều kết luận thua lỗ ỏ PVC đều khôngdo TXT gây ra. Bộ CA đã bắt người trái phép, tạm giam các cán bộ của Tổng Công ty XLDK khi chưa có kết luận là họ có tội và dùng đúng các qui trình cũ là bức cung, nhục hình,ép cung, gây dựng chứng cớ giả, biến một cuộc trả thù hèn hạ của TBT Nguyễn Phú Trọng thành một vụ án hình sự kinh tế (Nguyễn Phú Trọng muốn biến một cuộc thanh trừng đấu đá nội bộ, âm mưu chính trị, trù dập đồng chí của mình thành một vụ án kinh tế.
Về vấn đề này báo chí Việt Nam theo chỉ đạo của Nguyễn Phú Trọng luôn mang ra so sánh với cuộc thanh trừng nội bộ của Tập Cận Bình tại Trung Quốc với tiêu đề mĩ miều là Đả Hổ Diệt Ruồi. Thực ra khi Tập Cận Bình lên TBT Trung Quốc,ông ta chỉ là phó Chủ Tịch nước và Phó Bí Thư Quân Ủy TƯ, không có vai trò gì trong các chính sách xây dựng kinh tế cũng như chính trị của người tiền nhiệm Giang Trạch Dân. Nguyễn Phú Trọngthì ngược lại như trong bài viết trước của tôi: Nguyễn Phú Trọng - Rắn giả Lươn phần 1, tham gia vào tất cả các chính sách về xây dựng kinh tế cũng như chính trị từ 2006 đến 2015, và Nguyễn Phú Trọng phải chịu trách nhiệm chính về các hậu quả sai trái trong thời gian này. Vì vậy việc Nguyễn Phú Trọng đang làm chỉ thể hiện rõ bản chất của ông ta là hèn nhát, dối trá,phủi trách nhiệm.Tốt thì nhận về mình, xấu thì đổ cho đồng chí và cấp dưới. Nguyễn Phú Trọng làm được điều này vì trong 18 Ủy Viên BCT không còn người nào như Nguyễn Tấn Dũng (NTD) và Trương Tấn Sang (TrTS) làm đối trọng. Liệu có phải như vậy không? Nguyễn Phú Trọng có che mắt được 18 Ủy Viên BCT mới hay không? Khi mà tôi là một người ngoài cuộc còn biết như vậy, thì họ chắc chắn là biết, và chỉ đợi Nguyễn Phú Trọng xảy chân và có người đưa các âm mưu và thủ đoạn của Trọng ra công luận thì ông ta cũng sẽ bị khởi tố về tội thiếu trách nhiệm gây hậu quả nghiêm trọng, cố ý làm trái gây hậu quả nghiêm trọng, tham nhũng, thông qua các luật định chống lại nhân dân và quyền con người. Cùng ngày 16.9 Bộ CA cũng ra quyết định khởi tố và truy nã TXT cũng theo điều 165 Bộ Luật hình sự VN đã hết hạn từ 01.07.2016. 
Gió thân mến, TXT có gửi Email cho tôi thông qua bài viết này nhờ anh liên hệ và khẳng định với các luật sư Lê Công Định và Trần Vũ Hải ủy quyền cho 2 luật sư này bảo vệ quyền lợi hợp pháp cho TXT tại VN và TXT cũng đề nghị và thách thức TBT Nguyễn Phú Trọng, Bộ CA, cục C46 Bộ CA đưa ra bằng chứng là TXT cố ý làm trái về vấn đề gì ở PVC đưa công khailên báo (chứ đừng nói chung chung là thua lỗ 3.200 tỉ mà ai cũng biết đã có kết luận của chính phủ là không phải do cá nhân TXT) Nếu đúng TXT vi phạm,anh ta sẽ xuất hiện và thực thi công lý. Bộ CA và Nguyễn Phú Trọng không cần phải truy nã,khởi tố trái pháp luật, vi phạm bộ luật Hình sự VN như vậy.
TXT có đề nghị khiếu kiện và truy tố Nguyễn Phú Trọng ra toà án trong nước cũng như nước ngoài về những tội danh như sau:
Thời kỳ Nguyễn Phú Trọng làm Bí Thư thành ủy HN 
1. Nguyễn Phú Trọngđã thông qua vợ con và chính mình mua rẻ đất và biệt thự của các dự án do mình cấp đất như trong bài viết NPT - Rắn giả Lươn phần 1 đã nêu, rồi bán để thu lợi bất chính hàng chục tỉ đồng.Đây là hành vi tham nhũng (với tội danh này theo bộ luật hình sự của VN, nếu tham nhũngtrên 500 triệu là có thể tử hình 2. Chỉ đạo cho CA và chính quyền địa phương HN tịch thu đất của bà con ở huyện Đông Anh tại các xã Vân Trì, Nam Hồng để làm sân gôn cho Hàn Quốc, gây chết người. Đây là hành động trấn áp những người dân thường, vi phạm hiến pháp của Việt Nam và thế giới về quyền con người, quyền được ở, quyền được sở hữu cá nhân (với tội danh này thì theo bộ luật HS của VN có thể tù cao nhất là chung thân)
3. Còn rất nhiều việc mà Nguyễn Phú Trọng vi phạmpháp luật tại HN. Đề nghị các anh chị theo dõi Blog cũng như nhân dân HN theo dõi bài này phát hiện và đăng thêm để chúng tôi thu thập hồ sơ gửi tòa. Thời kỳ Nguyễn Phú Trọng làm chủ tịch quốc hội và TBT (từ 2011 đến nay)
4. Tại Quốc hội Nguyễn Phú Trọng không thông qua các tờ trình quốc hội của chính phủ về quyền con người (luật biểu tình, luật thành lập công đoàn độc lập, luật tự do báo chí vv…). Đây là những quyền cá nhân cơ bản của con người, mặc dù đã được chínhphủ trình quốc hội nhưng Nguyễn Phú Trọng với vai trò chủ tịch Quốc hội nhất định không thông qua (với tội danh chống lại nhân dân, chống lại những quyền cơ bản của con người, theo luật hình sự của VN có thể bị tù từ 20 năm cho đến tử hình
5. Đặc biệt là giai đoạn Nguyễn Phú Trọng làm TBT trước và sau đại hội 12, dưới sự lãnh đạo toàn diện và tối cao của Nguyễn Phú Trọng đã xảy ra những việc đặc biệt gây hậu quả trầm trọng cho đất nước và con người VN mà Nguyễn Phú Trọng phải chịu trách nhiệm như sau: - Vụ xả nước thải của Formosa gây ô nhiễm toàn bộ biển miền Trung (Cố ý chỉ đạo làm trái gây hậu quả vô cùng nghiêm trọng, bao che cho tội phạm, hủy hoại môi trường mang tính đặc biệt nghiêm trọng gây hại cho hàng chục triệu người dân miền Trung. Theo luật hình sự VN, ba tội này có thể tử hình) - Việc hai máy bay rơi của quân đội mà Trọng làTBT kiêm bí thư quân ủy TƯ là người cao nhất phải chịu trách nhiệm (đây là tội thiếu trách nhiệm trên cương vị là tổng chỉ huy gây thất thoát tài sản lớn và chiến sỹ. Với tội danh này theo lật hình sự VN cũng có thể nặng nhất là chung thân đến tử hình) - Việc Bí thư tỉnh ủy, phó bí thư kiêm chủ tịch hội đồng nhân dân tỉnh Yên Bái bị bắn chết. Đây là những người trực tiếp doNguyễn Phú Trọng bổ nhiệm và chịu trách nhiệm chỉ đạo theo ngạch Đảng (đây là tội buông lỏng quản lý, thiếu trách nhiệm để cho cấp dưới trực tiếp bắn giết nhau gây hậu quả nghiêm trọng. Theo Điều lệ Đảng thì Nguyễn Phú Trọngphải bị khai trừ Đảng, theoluật hình sự với tội thiếu trách nhiệm cũng có thể bị xử phạt tới 20 năm tù) - Hàng loạt các vụ việc như Trầm Bê (ngân hàng Phương Nam), thua lỗ của Hoàng Anh Gia Lai, vv… (với những tội trên, cần phải đưa Nguyễn Phú Trọng ra tòa). Kính gửi bà con nhân dân trong và ngoài nước, mong bà con nhân dân bổ sung cập nhật thêm những tộiphạm của Nguyễn Phú Trọng mà chúng tôi chưa được biết để chúng tôi tập hợp và đưa Nguyễn Phú Trọng ra xét xử trước tòa án trong nước và quốc tế (với toà án trong nước TXT đã có ủy quyền cho các luật sư Lê Công Định và Trần Vũ Hải, với tòa án quốc tế, chúng tôi và TXT sẽ ủy quyền cho các luật sư nước ngoài). NBG thân mến, trên đây tôi gửi toàn văn đơn của TXT đưa Nguyễn Phú Trọng ra tòa án quốc tế về hình sự và nhân quyền. Chào thân ái Hoa Kỳ, 19.09.2016
http://nguoibuongio1972.blogspot.com/2016/09/trinh-xuan-thanh-uong-xa-van-dam-4.html

.

 Thứ Hai, ngày 19 tháng 9 năm 2016 | 19.9.16



Là đệ tử ruột của Nguyễn Tấn Dũng, dưới thời thịnh vượng về mọi mặt của gia tộc nhà Nguyễn Tấn, Đinh La Thăng đã “thăng” rất nhanh chóng từ chức này qua chức nọ, cho đến bây giờ là bí thư thành ủy TPHCM, trong qua trình anh Thăng liên tục “thăng”, đã từng là xếp sòng tại tập đoàn dầu khí Việt Nam (PVN) từ năm 2006-2011. 

Cặp bài trùng Trịnh Xuân Thanh và Vũ Đức Thuận cũng là do anh Thăng cất nhắc vào các vị trí trọng yếu trong tổng công ty PVC, công ty thành viên của tập đoàn PVN. Thầy trò họ đã cùng nhau “tiêu hóa” 3.300 tỉ đồng và hiện nay đang bị thế lực Nguyễn Phú trọng truy bức. 

Thuận đã bị bắt, còn Thanh thì đã “chui vào ống đồng” chạy trốn sang trời tây, chỉ còn lại cục xương to nhất và nghe chừng khó gặp đó là Đinh La Thăng. Liệu Nguyễn Phú Trọng có xoay xở được để dương oai diễu võ xử lí Đinh La Thăng theo đúng quy trình hay không? 

Tuy phe tổng Trọng dùng chiêu bài chữa thẹn bằng cách tung ra lệnh truy nã toàn quốc và quốc tế đối với Trịnh Xuân Thanh. Nhưng cho đến bây giờ, trong danh sách truy nã của Interpol chẳng có có cái tên nào là Trịnh Xuân Thanh cả. Ở cái thời đại intenet thịnh hành như bây giờ, những chiêu lòe bịp cũ rích mà tổng Trọng dùng có vẻ hoàn toàn không hữu dụng nữa. 

Xin kính mời quý vị và các bạn cùng theo dõi các thông tin tổng hợp được chúng tôi cập nhật xung quanh vụ án Trịnh Xuân Thanh.

http://www.tintuchangngayonline.com/2016/09/video-inh-la-thang-ai-chien-nguyen-phu.html


Chủ Nhật, 18 tháng 9, 2016

Trịnh Xuân Thanh đường xa vạn dặm 3.

Trịnh Xuân Thanh đường xa vạn dặm 3.

Chủ Nhật, ngày 18 tháng 9 năm 2016/ 23:30

Thường thì rất hiếm khi tôi đưa một bài viết của một người khác lên blog hay phần ghi chú ở Facebook của mình.

 Hôm nay tôi đưa một bài viết của một người khác. Vì lý do giữ an toàn cho người viết, tôi không đưa tên như yêu cầu của tác giả.

Tác giả có yêu cầu tôi sửa lại văn phong, nhưng để tôn trọng tính độc lập và khách quan, tôi đưa nguyên văn bức thư của tác giả. Một ngày nào đó nếu điều kiện cho phép, tôi sẽ công bố tên tác giả và cả chức danh. Dù bức thư này có thế nào đi nữa, xin các bạn theo dõi trung thành bấy lâu nhớ một điều. Trong bài viết này, có một số đoạn tác giả khen ngợi tôi. Tuy nhiên tôi đăng không phải vì sự khen ngợi này, mà vì người viết là một cán bộ trong đảng csvn. ông ta không thể đăng bài ở nơi nào khác.
Hầu như không bao giờ tôi đăng  bài của ai nhờ đăng hộ.


Nguyễn Phú Trọng - Rắn giả Lươn 1  
Quốc gia không rõ, ngày 18.09.2016
Gửi Blog Người Buôn Gió
Đáng ra bài này tôi dã gửi cho anh từ mấy hôm trước.Nhưng đọc Blog thấy anh nói nghỉ một thời gian không viết để thư giãn tinh thần và sức khỏe sau loạt bài viết „TXT Dê tế thần“. Tôi xin phép được học theo anh lấy tiêu đề loạt bài mới của tôi: „Nguyễn Phú Trọng - Rắn giả Lươn …“
Phải nói rằng tôi và bạn bè lâu lắm rồi mới được bình luận, bàn tán và háo hức từng ngày được hẹn nhau sau 8 giờ sáng đến quán cafe trên phố Lý Thường Kiệt, Quang Trung, Bảo Khánh ở Hà Nội để cùng nhau phân tích, bình luận các bài viết của Người Buôn Gió (NBG) „TXT dê tế thần“ (mọi người đều cười, Thanh đang lấy trứng chọi đá). Thế hệ bạn bè tôi đều tầm tuổi trên dưới 50, đều cùng học với nhau từ nhỏ cho đến thời sinh viên đại học. Giai đoạn giữa những năm 80 và đầu 90 và bây giờ đều có các vị trí ở các bộ, các cơ quan nhà nước, các doanh nghiệp tư nhân vv.. Những người thành đạt như Vũ Đức Đam, sinh năm 1963 (Phó Thủ Tướng Chính Phủ), Trần Tuấn Anh, sinh năm 1964 (Bộ trưởng Bộ Công Thương), Nguyễn Đức Chung, sinh năm 1967 (Chủ Tịch UBND TP Hà Nội). Doanh nghiệp thì như Phạm Nhật Vượng, sinh năm 1968, Chủ tịch Tập đoàn Vin Group, Nguyễn Duy Hưng, sinh năm 1962, Chủ tịch SSI, Nguyễn Cảnh Sơn, sinh năm 1967, Chủ tịch Tập đoàn Euro Window …, thậm chí cao hơn nữa thì như ông Đinh La Thăng, sinh năm 1960, ông Nguyễn Văn Bình, sinh năm 1961, đều là Ủy Viên Bộ Chính Trị, những lãnh đạo cao cấp của Đảng CSVN. Cùng rất nhiều anh em bạn bè khác, người thì làm nhân viên văn phòng tại các UBND, tại ngân hàng, tại các tập đoàn, tổng công ty, các bộ, ban, ngành. Cũng có người thì mở quán bán bia bình dân, làm thơ, viết văn, hoặc làm chuyên gia cho văn phòng nước ngoài, vv… Cũng một số thì ra nước ngoài mưu sinh ở khắp nơi trên thế giới và không thấy trở về nữa. Nghe nói ở nước ngoài họ cũng trở thành những luật sư, bác sĩ, cũng có những người làm Nail, phụ bếp, bán hàng rong vv… Nói tóm lại thế hệ của tôi là những người 6x, sinh ra những năm 1960-1969, thời kỳ mà Tố Hữu làm thơ „Đỉnh Cao Muôn Trượng“ của Việt Nam. Tôi giới thiệu qua về thế hệ chúng tôi vì họ bắt đầu làm lãnh đạo hoặc đang làm lãnh đạo hệ thống chính trị và kinh tế Việt Nam bây giờ (tất nhiên những người làm chính trị đều phải vào Đảng CSVN cả,vì không còn sự lựa chọn nào khác …)
8.30 sáng hàng ngày, sau khi đến cơ quan làm việc để điểm danh trình diện lãnh đạo, phần đa lặng lẽ ra quán cafe, ăn sáng, chém gió, tán gẫu, bàn tất cả các chuyện Đông Tây Cổ Kim từ Nguyễn Phú Trọng - Tổng Bí Thư (TBT) ngu nhất gian nhất trong các đời TBT Đảng CSVN, cho đến việc TXT trốn ra nước ngoài bị truy nã có bị oan sai hay không. Thậm chí cho đến việc con bạn gái hôm qua bị đèn đỏ không làm gì được. Tóm lại giới tinh hoa hay hạ tiện lãnh đạo CSVN thế hệ 6x là như vậy: (Có thể nói họ chẳng có lý tưởng gì vì họ đều thấy rõ tổ chức Đảng họ tham gia và phục vụ là mục rữa và lạc hậu. Tuy vậy không tham gia thì không tiến thân được. Thành thực mà nói trong thế hệ 6x này cũng rất nhiều người có tri thức, tài năng, tâm huyết, muốn cống hiến cho đất nước nhân dân. Nhưng trong chế độ CSVN bây giờ cũng không còn con đường nào khác là tạm làm thằng lưu manh: lưu manh chính trị, lưu manh kinh tế, lưu manh cướp giật, lưu manh đĩ điếm, vv… NBG thân mến, tôi cũng là một thằng lưu manh như vậy, không rõ là chính trị hay kinh tế, nhưng chắc chắn là do Nguyễn Phú Trọng và Đảng CSVN đào tạo và biến thành như vậy.
Bây giờ xin vào đề tài chính lúc 8.30h hôm nay: (Nguyễn Phú Trọng, TXT qua loạt bài của Blog NBG). Tôi cũng thỉnh thoảng từ Miền Nam ra Bắc công tác, tranh thủ về thăm nhà, bố mẹ, vợ con, rồi tranh thủ chạy ra cafe chém gió với anh em 6x…. Cũng đủ thứ chuyện.
Bây giờ không có điều kiện chém như vậy nữa, đành phải viết thư cho NBG từ Hoa Kỳ nhờ đưa lên Blog của anh.
Việc hôm nay tôi muốn nói với các bạn, các anh chị, người dân ở Hà Nội thông qua Blog NBG: (Nguyễn Phú Trọng đã không tôn trọng pháp luật, chỉ đạo báo chí, các cơ quan của Đảng CS, Bộ CA tiến hành tuyên truyền sai sự thật, trái pháp luật, chụp mũ, đổ tội tiến tới truy nã TXT vì mục đích đánh bóng tên tuổi cá nhân, thanh trừng nội bộ, lợi dụng chiêu bài chống tham nhũng để đánh đổ các đối thủ cũ đã coi thường ông ta trong nhiệm kỳ trước. Và mục tiêu cuối cùng là để BCT khóa 12 luôn mất đoàn kết, nghi kị lẫn nhau, yếu kém, chia rẽ nhằm Nguyễn Phú Trọng ở lại hết nhiệm kỳ và tiếp tục ngồi trên ghế TBT cho tới khi chết.
Tại sao tôi nói như vậy. Xin dẫn chứng vài nét chấm phá về cuộc đời và sự nghiệp tiến thân của Nguyễn Phú Trọng trong 20 năm gần đây. Đây là một con người có bản chất háo danh, hám quyền lực, bất tài vô dụng nhưng mưu mô thủ đoạn (Rắn giả Lươn) lừa thầy, phản bạn, lừa đồng chí, anh em, nhân dân cả nước, vô cùng xảo quyệt và bẩn thỉu.
Từ năm 2001 đến 2006 Nguyễn Phú Trọng được nguyên TBT Đỗ Mười cho làm Bí Thư Thành Ủy Hà Nội (từ Giám đốc NXB Sự Thật con con do viết nhiều bài bợ đít Đỗ Mười). Suốt những năm này Nguyễn Phú Trọng thể hiện mình là người lơ mơ, lí luận giáo điều, không có thực tế, vờ vịt nhắm mắt dung túng cho hai cấp dưới trực tiếp là Phùng Hữu Phú Phó BT thường trực thành ủy HN và Hoàng Văn Nghiên Chủ tịch UBND TP HN lũng đoạn các công tác điều hành của TP HN mang đất của nhân dân ra chia nhau bằng nhiều chiêu bài. Tất cả sự ăn chia tay ba này Nguyễn Phú Trọng đều có phần. Từ Dự án khu đô thị Trung Hòa Nhân Chính của Vinaconex (ông Phí Thái Bình lúc đó là TGĐ) hay Dự án Ciputra của Tổng Công ty phát triển nhà HN, dự án Linh Đàm của HUD, vv… Ở bất kể dự án nào bộ ba này đều được mua từ 5-10 căn biệt thự. Đặc biệt Nguyễn Phú Trọng là người đứng đầu được mua gấp đôi với giá từ vài trăm triệu đến 1 tỉ đồng 1 căn biệt thự và bán lại từ 5 đến hàng chục tỉ (Nguyễn Phú Trọng tự lý luận là mình mua và bán kiếm lời chứ không phải tham nhũng, tự cho mình giỏi về kinh tế). Tuy ăn chia như vậy Nguyễn Phú Trọng vẫn tìm cách che đậy, gian manh nham hiểm đưa mình thành biệt danh là Trọng „Lú“ đẩy hết sự xấu xa cho hai đàn em là Phùng Hữu Phú và Hoàng Văn Nghiên. Bản chất của Nguyễn Phú Trọng là gian manh, hám quyền lực, hám tiền nhưng bất tài vô dụng, chỉ giỏi về mưu mô, lừa thầy phản bạn, dùng thủ đoạn chia rẽ cấp dưới và cấp trên để từng bước ngoi lên các vị trí trong Đảng với cái mác là nhà lý luận „Lú“. CSVN còn rất ít người học lý luận Mác Lenin lạc hậu như Nguyễn Phú Trọng. Đây là đặc điểm để Nguyễn Phú Trọng lợi dụng tiến thân. Nguyễn Phú Trọng cố tình tạo thêm hình ảnh mình „Lú“ nhưng là nhà lý luận. Vì các đàn anh cấp trên và các em út CSVN không đề phòng, nên Nguyễn Phú Trọng từng bước ngoi lên trong hệ thống chính trị của CSVN mà không ai để ý (Nguyễn Phú Trọng áp dụng đúng tư duy của Đảng CS là càng lên cao phải tạo ra hình ảnh phải ngu si và không biết gì, đấy là cái áo bên ngoài của họ). Từ 2006 đến 2010 nhờ dựa vào vỏ bọc lí luận và „Lú“, cộng thêm biếu xén nhiều biệt thự và căn hộ tại Hà Nội của các doanh nghiệp BĐS đã nêu ở trên, được Nguyễn Phú Trọng và thuộc hạ cấp và bán như cho không những người trong BCT, bí thư tỉnh ủy các tỉnh và gia đình họ. Có nghĩa là Nguyễn Phú Trọng đã dùng đất của nhân dân để đi hối lộ các quan thầy, đặc biệt là cho gia đình nguyên TBT Đỗ Mười. Nguyễn Phú Trọng đã một bước nhảy lên tứ trụ, tức là một trong bốn chức mà CSVN mặc nhận là những người đứng đầu đất nước. Nguyễn Phú Trọng làm CT Quốc Hội, vị trí yếu kém và không có vai trò gì trong tứ trụ. Đứng đầu là TBT, Thủ tướng chính phủ, Chủ tịch nước (như các bạn đã biết chỉ đạo của UBKTTW về vấn đề kỉ luật và cho thôi đại biểu quốc hội của TXT với quốc hội VN đã được quốc hội chấp hành tuyệt đối như thế nào, đây là một tổ chức bù nhìn được Đảng CS dựng lên). Nguyễn Phú Trọng ở vị trí thế cho Nông Đức Mạnh, người đã được thăng chức TBT cùng năm 2006 (về TBT Nông Đức Mạnh, trình độ yếu kém nhất trong các TBT từ khi thành lập Đảng CSVN, tôi sẽ có bài viết cho Blog NGB sau.
Năm năm ngồi chủ tịch quốc hội, Nguyễn Phú Trọng đóng vai trò bợ đít cho Thủ tướng NTD và TBT Nông Đức Mạnh. Nguyễn Phú Trọng vẫn tiếp tục vận dụng con bài trau dồi lý luận, XHCN thân Tàu, tiếp tục „Lú“, đồng thời thông qua các dự luật, các dự án (đường sắt cao tốc bắc nam) vv… làm bất lợi cho nhân dân, vi phạm nhân quyền, tăng quyền cho quân đội, công an, giảm thiểu các quyền lợi chân chính của người dân trong nước, và vẫn tiếp tục tạo vỏ bọc „Lú“ và lí luận suông. Nhưng thực ra từ lúc này Nguyễn Phú Trọng đã có tham vọng làm TBT, Nguyễn Phú Trọng tiếp tục âm thầm ôm chân Nông Đức Mạnh bằng cách dựa vào các quan hệ, tay chân cũ tại HN để cấp đất, nhà, quà cáp cho gia đình và những người hầu cận TBT Nông Đức Mạnh. Đặc biệt giai đoạn này Nguyễn Phú Trọng đã thể hiện bản chất gian manh với phương pháp, tiêu chí, quan điểm nhất quán của Nguyễn Phú Trọng trong việc ngoi lên chức vụ TBT, đó là nịnh hót và chia rẽ. Ông ta bắt đầu chia rẽ giữa Thủ tướng Ba Dũng và thường trực Ban Bí thư Tư Sang. Một mặt Nguyễn Phú Trọng nịnh bợ Thủ tướng NTD bằng cách cho quốc hội thông qua nhanh chóng các đề nghị của Chính phủ từ nhân sự cao cấp hay các đề án luật, nghị quyết vv… Mặt khác khi gặp Tư Sang thường trực ban Bí Thư thì bợ đít nói rằng chỉ có Tư Sang đã qua Bí Thư TPHCM, Trưởng ban kinh tế TƯ Đảng, thường trực ban Bí Thư mới đủ bề dày để làm TBT được. Từ đây với kế hoạch này Nguyễn Phú Trọng đã đẩy Ba Dũng và Tư Sang từ những người đồng đội đồng chí, anh Hai Nam Bộ thân thiết thành không đội trời chung, một mất một còn, ở cạnh nhà nhau nhủng không bao giờ chào hỏi nhau (NTD ở nhà số 55, TrTS ở nhà 57 Phan Đình Phùng). Mối bất hoài này đặc biệt được thể hiện qua các bài viết tại trang Quan Làm Báo, Vua Làm Báo, Chân Dung Quyền Lực để bới móc, chửi rủa nhau như hàng tôm hàng cá vv…). Đây là những dấu hiệu báo cho NTD và TrTS sẽ bị thất bại trong đại hội Đảng kỳ 12. Như chúng ta đã biết trước thềm đại hội 12 của Đảng CS, chúng ta đã chứng kiến cuộc chiến không khoan nhượng giữa Tư Sang, Ba Dũng và một số người nữa giành chức TBT. Con cáo già gian manh, xảo quyệt, bất tài Nguyễn Phú Trọng đã lừa được hai đàn anh về bề dày công tác NTD và TrTS để mình leo lên TBT. Năm 2011 đánh dấu Nguyễn Phú Trọng leo lên được chức TBT, chức vụ cao nhất mà những ai đi theo Đảng CS đều mơ ước leo tới được. Tuy nhiên Nguyễn Phú Trọng ngồi vào vị trí này do lừa đảo được NTD và TrTS và các chiến hữu của Nguyễn Phú Trọng, chứ không phải bằng tài năng và uy tín của mình. Do vậy nên suốt thời gian 5 năm này sự gian hùng, nhịn nhục chui qua háng NTD của Nguyễn Phú Trọng đã được NBG Bùi Thanh Hiếu viết trong Đại Vệ Chí Dị với nhân vật Vệ Kính Vương. NBG không gần những nhân vật này như tôi, nhưng với tài năng và góc nhìn từ nhân dân, từ thực tế đường phố, anh đã khái quát được sự suy thoái, tham nhũng và bất nhân của các nhân vật cấp cao CS, dưới hình hài của thời đại nhà Sản trong Đại Vệ Chí Dị. Tôi chỉ nói thêm về Nguyễn Phú Trọng trong giai đoạn này BCT và Nguyễn Phú Trọng (khóa 11 Nguyễn Phú Trọng là Chủ tịch QH, một trong 4 người đứng đầu) đã thông qua nhiều chính sách về kinh tế vĩ mô, vi mô, tổ chức của Đảng CSVN. Như những năm 2006-2010 BCT giải tán các Ban: Ban Nội Chính TƯ Đảng, Ban Kinh Tế TƯ Đảng, Ban Tài chính TƯ Đảng vv… lúc đó NPT đồng ý nhiệt liệt trong quốc hội, thậm chí Nguyễn Phú Trọng còn bóng gió nói việc giải tán các ban này là do đề nghị của Nguyễn Phú Trọng trong BCT và Ban Chấp Hành TƯ. Về Kinh tế Nguyễn Phú Trọng cùng BCT thông qua chỉ đạo Chính phủ thành lập các tập đoàn Kinh tế nhà nước như Vinashin, Vinalines, PVN, EVN vv… (hậu quả của các quyết định này thì chúng ta đã rõ). Năm 2011 NPT khi này đã leo được lên chức TBT lại cho thành lập lại các Ban Nội Chính TƯ, Kinh Tế TƯ vv… để chỉ đạo đứng trên pháp luật của Đảng (như trường hợp TXT Nguyễn Phú Trọng chỉ đạo khởi tố, truy tố, truy nã không cần chứng cớ, không cần pháp luật, coi thường Hiến Pháp, nhân dân cả nước) rồi kết luận các tập đoàn nhà nước bị thua lỗ, sai về mô hình là mình không biết gì, do Chính phủ của NTD chỉ đạo và chịu trách nhiệm. Tôi nêu các vấn đề trên để mọi người thấy rằng Nguyễn Phú Trọng là một người gian manh thủ đoạn đê hèn thế nào. Nguyễn Phú Trọng đều trực tiếp thông qua và chỉ đạo các vấn đề trên, nhưng khi thất bại thì đổ hết cho đồng chí và cấp dưới. Những năm này như Đại Vệ Chí Dị của NBG đã viết, vì lừa đảo, nhẫn nhục, gây chia rẽ để leo lên chức TBT nên Nguyễn Phú Trọng không có tí thực quyền nào. Nhưng vì bản chất gian hùng, chịu nhục chui háng đã quen, giả ngu âm thầm bày kế, kích động, hứa hẹn NTD, TrTS, NSH, THR, Phạm Quang Nghị sẽ thay mình ở nhiệm kỳ tới (phần sau tôi sẽ viết kỹ NPT đã lừa những ai và lừa những gì để ở lại chức TBT Đảng khóa 12). Gió thân mến, còn rất nhiều điều về Nguyễn Phú Trọng và TXT, nhưng cũng như Gió, ở châu Âu là sáng thì ở đây đã đêm khuya rồi, tay và đầu đều đã mệt, xin dừng tạm ở đây.
Tái bút: Mình không phải người viết lách nên nhờ Gió sửa bài này trước khi đăng

.http://nguoibuongio1972.blogspot.com/2016/09/trinh-xuan-thanh-uong-xa-van-dam-3.html

Liệu Tổng BT Trọng có "sờ" tiếp tới được Bí thư Thành Ủy Đinh La Thăng?

Liệu Tổng BT Trọng có "sờ" tiếp tới được Bí thư Thành Ủy Đinh La Thăng?




Nhìn vào xâu chuỗi ruột già nối kết ruột non Nguyễn Tấn Dũng - Đinh La Thăng - Vũ Đức Thuận - Trịnh Xuân Thanh người ta thấy rõ chiến dịch đả muỗi đập ruồi hiện nay của tổng Trọng đang thực hiện theo đúng quy trình: truy nhỏ diệt lớn. Tuy nhiên, Nguyễn Phú Trọng sẽ thất bại nếu chỉ dừng lại ở Vũ Đức Thuận. Do đó, phải nhắm tiếp đến con chuột bự đang ngồi chễm chệ ở Bộ Chính trị và đang là chúa tể thành Hồ. Đó là Đinh La Thăng, đệ tử thân tín của Nguyễn Tấn Dũng.

   Mời xem thêm »
-Liệu Tổng BT Trọng có "sờ" tiếp tới được Bí thư Thành Ủy Đinh La Thăng?
-Ðinh La Thăng bất ổn khi tay chân thân tín bị bắt
-Nóng: Truy nã Quốc Tế đối với Trịnh Xuân Thanh, Tổng BT Trọng phản công dữ dội
-Vuột Thanh, vồ Thuận, đả Thăng: Nguyễn Phú Trọng chuẩn bị "sờ gáy" Đinh La Thăng
--Bắt Vũ Đức Thuận, truy nã Trịnh Xuân Thanh, Tổng BT Trọng sẽ sờ gáy Đinh La Thăng
-Bắt Vũ Đức Thuận tay chân Đinh La Thăng, phe Tổng BT Trọng quyết định phản công
-Liệu Đinh La Thăng có bị tổng Trọng xử theo đúng quy trình?

Sau vụ hốt liền bọn "tứ nhân bang" Thuận, Tiến, Dũng, Đạt và phát lệnh truy nã Trịnh Xuân Thanh, liệu Nguyễn Phú Trọng sẽ nâng cấp chiến dịch từ đập muỗi sang diệt ruồi và cắt cánh Đinh La Thăng?

Bọn tứ nhân bang vừa bị bắt lẫn "nguyên" đồng chí đang bị truy nã đều bị ghép vào tội "cố ý làm trái quy định của nhà nước về quản lý kinh tế gây hậu quả nghiêm trọng" tại Tổng công ty PVC theo điều 165 bộ luật hình sự.

Khi "vi phạm điều 165 BLHS, cả 5 tên "nguyên" đồng chí này đều là thành phần lãnh đạo của Tổng công ty Cổ phần xây lắp Dầu khí Việt Nam (PCV). PCV là thành viên của Tập đoàn Dầu khí Quốc gia Việt Nam (PetroVietnam). Đinh La Thăng là xếp sòng của PetroVietnam với các chức vụ Bí thư Ban cán sự đảng, Chủ tịch HĐQT, Chủ tịch Hội đồng thành viên PVN (từ 10-2006 đến 8-2011).

Câu hỏi đặt ra là - Đinh La Thăng với vai trò lúc ấy:

- Có gián tiếp chịu trách nhiệm trong việc "cố ý làm trái quy định của nhà nước về quản lý kinh tế gây hậu quả nghiêm trọng" của PCV không?

- Hơn thế nữa, có trực tiếp dự phần và "cố ý làm trái quy định của nhà nước về quản lý kinh tế"?

Khi vụ việc xảy ra, vào tháng 4/2012, trả lời câu hỏi về trách nhiệm của ông Đinh La Thăng trong những sai phạm tại Tập đoàn Dầu khí Quốc gia Việt Nam (PetroVN) khi làm lãnh đạo, Phó tổng thanh tra Chính phủ Ngô Văn Khánh nói: "Trách nhiệm của người đứng đầu là có".

Tuy nhiên, trách nhiệm là có nhưng... triều đình nhà Nguyễn-Tấn đang thịnh, mọi việc phải được cho chìm xuồng. Đinh La Thăng bấy giờ đã trồi lên làm Bộ trưởng Bộ Giao thông Vận tải vào ngày 3/8/2011 bởi đề nghị của Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng và quốc hội phê chuẩn.

Trước đó, vào ngày 5 tháng 10 năm 2005, chính Nguyễn Tấn Dũng cũng là người bổ nhiệm Đinh La Thăng vào làm Chủ tịch Hội đồng quản trị của PetroVietnam. Đây là sân sau với các thương vụ khủng của Dũng và Đinh La Thăng là đàn em thân tín nhất của Nguyễn Tấn Dũng cầm cờ chạy mối. Chính vì vậy mà Thăng vẫn an toàn trên xa lộ Đông Tây trong chiếc xe bộ trưởng Bộ GTVT trước những phong ba bão táp gây ra bởi 3,300 tỷ bốc hơi.

Con đường hoạn lộ của Đinh La Thăng kéo theo con đường thăng tiến của đàn em Vũ Đức Thuận.

Vũ Đức Thuận cùng nằm trong băng đảng với Đinh La Thăng thời Thăng đang vẫy vùng bơi lội ở Sông Đà.

Năm 2009, chủ tịch PetroVietnam Đinh La Thăng kéo đàn em của mình về làm tổng giám đốc PVC.



Sau khi thua lỗ 3,300 tỷ tại PVC, vào tháng 10/2013 - lúc ấy đã trở thành Bộ trưởng, Đinh La Thăng bùa phép cho đàn em hạ cánh an toàn xuống ghế Phó giám đốc Sở GTVT tỉnh Thái Bình. Chưa đầy 2 năm sau, tháng 3/2015 Vũ Đức Thuận về sát nách bên đàn anh bộ trưởng và ngồi vào ghế Chánh Văn phòng của Bộ GTVT.

Khi Thuận về làm TGĐ của PVC vào năm 2009 thì Trịnh Xuân Thanh đã được Đinh La Thăng, xếp sòng của PetroVietnam lúc ấy, bố trí vào chức vụ Phó tổng giám đốc PVC.


Với cặp bài trùng Thanh-Thuận, Đinh La Thăng cùng các đồng chí đồng bọn hoàn tất thương vụ khủng tại PVC: làm bốc hơi 3,300 tỷ đồng vào "túi hư không" của mình - từ ngữ chuyên môn mà đảng bình chuột đặt cho thành quả bốc hơi này cũng như mọi thành quả bốc hơi khác của các đồng chí nhưng không phải đồng bọn là: "thất thoát, gây hậu quả nghiêm trọng".

Nhìn vào xâu chuỗi ruột già nối kết ruột non Nguyễn Tấn Dũng - Đinh La Thăng - Vũ Đức Thuận - Trịnh Xuân Thanh người ta thấy rõ chiến dịch đả muỗi đập ruồi hiện nay của tổng Trọng đang thực hiện theo đúng quy trình: truy nhỏ diệt lớn. Bước đầu là con ruồi Trịnh Xuân Thanh với chuyện nhỏ như con thỏ Biển số xanh, nâng cấp lên "sự cố" 3,300 tỷ bốc hơi. Trịnh Xuân Thanh đào thoát bất ngờ với sự tiếp tay của nhiều thế lực không cùng chiếu với Trọng làm Trọng phải tăng tốc quy trình: bắt ngay Vũ Đức Thuận.

Tuy nhiên, trong "sứ mạng thâu tóm quyền lực" của Ba Đình về tay băng đảng thần phục 100% với Bắc Kinh dưới sự chỉ đạo của Dương Khiết Trì, Nguyễn Phú Trọng sẽ thất bại nếu chỉ dừng lại ở Vũ Đức Thuận - người đã tự ý bước ra khỏi sân chơi quyền lực khi tự chuyển sinh hoạt đảng từ Bộ Giao thông vận tải về sinh hoạt đảng tại Mỹ Đình 1, quận Nam Từ Liêm, Hà Nội vào ngày 6/9/2016.

Do đó, để nâng cấp từ quy trình đả muỗi đập ruồi lên đả ruồi diệt chuột, Nguyễn Phú Trọng phải dàn binh bố trận, lùa các quân "nguyên" đang ôm ấp sổ hưu, mua chuộc thêm các đồng chí còn lửng lơ chưa dứt khoát trở thành đồng bọn để nhắm đến con chuột bự đang ngồi chễm chệ ở Bộ Chính trị và đang là chúa tể thành Hồ. Đó là Đinh La Thăng, đệ tử thân tín của Nguyễn Tấn Dũng đang cùng một hệ thống đàn em chằng chịt vẫn nắm giữ quyền và tiền sau kết quả đấu đá, thương lượng, dung hòa cho chuyến ra đi với lời "hứa" làm người tử tế của thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng.


Đinh La Thăng là mắt xích quyền lực quan trọng đang nằm trong hệ thống để nối kết mạng lưới quyền lực trong và ngoài hệ thống chính quy của Nguyễn Tấn Dũng. Không loại được mắc xích này thì Nguyễn Phú Trọng không thể nào khử được bóng ma Nguyễn Tấn Dũng vẫn đang lởn vởn ở trên đầu Tổng bí và ở khắp mọi nơi.

http://danlambaovn.blogspot.com/2016/09/lieu-inh-la-thang-co-bi-tong-trong-xu.html

Vũ Đông Hà 
(Dân Làm Báo)

Trịnh Xuân Thanh đường xa vạn dặm.

Trịnh Xuân Thanh đường xa vạn dặm.

Chủ Nhật, ngày 18 tháng 9 năm 2016 vào lúc 


Tôi nhận tin chính thức Trịnh Xuân Thanh ra nước ngoài trước khi thông báo truy nã Thanh phát ra.

Nhưng từ khi nhận tin Thanh ra nước ngoài, tôi không còn gặp những người nói bạn của Thanh nữa, người cuối cùng tôi gặp là người đàn ông ở Frankfurt.

 Tất cả yên ắng, rồi bất chợt thông tin bùng lên chuyện nhà nước Việt Nam phát lệnh truy nã quốc tế Trịnh Xuân Thanh vào lúc 22 giờ đêm giờ Hà Nội. Tức khoảng 5 giờ chiều giờ châu Âu. Nhưng từ sáng sớm hôm đó tôi đã đi sang nước khác để có chút việc riêng và tiện bán ít sách của mình.

 Tôi tưởng chuyện của tôi với Thanh thế là xong, ở phần kết thúc Dê Tế Thần. Tôi có nói với Thanh tôi sẽ sang Hung mấy ngày.

Trên đường đi, tôi nhận điện thoại, Thanh bảo đến đó cầm hộ mấy thứ, sẽ có người liên hệ.

Tầm 8 giờ tối ngày thứ bảy, ở cây cầu xanh bên dòng Danube, con sông nổi tiếng ở Châu Âu và đẹp nhất đoạn chảy qua thành phố Budapets. Trời lạnh và lất phất mưa, đây là cây cầu cổ kính rất đẹp, trong ánh sáng lấp lánh sáng từ đáy sông phản chiếu bởi mặt trăng cây cầu thật ma mị. Tôi chợt nhớ ra đây là cây cầu có nhiều người tự vẫn nhất tại đây. Không biết có phải vì vẻ đẹp ma mị của nó hay chỗ dưới chân cầu là nơi nước xiết nhất mà khiến người ta tìm đến đây tự vẫn. Mặc dù cạnh đó có rất nhiều cầy cầu khác cũng đẹp như thế.

 8 giờ kém 3 phút, tôi trở ra chỗ đầu cầu hẹn, một chiếc xe ô tô vừa tới, cửa kính xe hạ xuống và có người gọi.

- Gió, lên đây.

Tôi mở cửa leo lên phía sau, người đàn ông cũng ngồi ghế sau hỏi.

- Đi mệt không, sách bán được chứ. Ăn gì chưa.?

Tôi nói không mệt, và ăn rồi. Người đàn ông trong bộ vét nói.

- Anh sang đây mấy ngày, ban nãy có gặp người ở lãnh sự quán Đức đến đây công việc, họ cũng kháo chuyện Thanh bị truy nã quốc tế. Thanh nó nhờ em nhận hộ mấy thứ này, khi nào em về lại Đức thì bạn nó đến, em đưa cho họ.

 Người đàn ông đưa tôi một cái phong bì khổ to, mép không dán kín. Như thế tôi có thể xem, tôi giở ra trước mặt anh ta. Đó chỉ là những tấm hình cũ của gia đình Thanh, có những tấm hình của Thanh hồi bé, một vài bức thư tay, mấy tờ giấy chứng nhận...không có gì đặc biệt, nó chỉ những dạng như kỷ vât của mà bất cứ ai trong chúng ta cũng có..và một phong bì thư nhưng dán kín. Người đàn ông trong bộ vét nói, anh ta chỉ là bạn cũ của Thanh ngày xưa, vì thế tôi không hỏi gì nhiều. Chúng tôi đến một quán cà phê, nói chuyện về hiệu lực của lệnh truy nã và tình hình liên quan đến Thanh rồi chia tay nhau.

Lúc sắp chia tay , tôi hỏi những thứ này tôi sẽ giao cho Thanh khi gặp nhau ở Đức chứ. Người kia nói, tình hình bây giờ thì có lệnh rồi, Thanh sẽ phải tạm ở yên một chỗ. Những thứ này sẽ có người đến lấy sau. Tôi cũng nói ở Đức nhiều người dò hỏi về Thanh lắm, hình như sứ quán Đức đã huy động khắp nhân lực và các tai mắt , quan hệ để đi tìm Thanh. Nghe đồn trước hôm phát lệnh truy nã, an ninh Việt Nam đã cử một tốp sang đây để tìm kiếm dấu vết của Thanh. Hầu hết mọi thông tin người ta đều nghiêng hướng khẳng định Thanh đang ở Đức.

Tôi khước từ lời chở về, tôi nói anh ta yên tâm, ở thành phố này tôi khá thuộc đường.

Trọng lú đang điên cuồng, từ khi trót nhận bức tường HCM đúc bằng vàng của Formosa, mưu kế của Võ Kim Cựu, con đường chính trị của TBT Trọng bước vào bước ngoặt gian nan nhất. Có lẽ Trọng không nghĩ rằng hậu quả của Formosa lại tàn phá ghê gớm như vậy. Lúc đó Trọng chỉ nghĩ sự cố xảy ra ở mức độ không đáng lo ngại lắm, nên Trọng vui vẻ nhận món quà đó.

Nào ngờ nagy sau đó chất độc lan rộng tiếp khắp nơi, chẳng biết có phải Formosa cố tình tranh thủ Trọng mà xả tiếp hay đến giai đoạn đó chất độc mới phán tán rộng. Nhưng dù sao thì Formosa và Võ Kim Cựu đã nắm được trong tay vụ Trọng nhận quà. Chẳng còn cách nào khác, Trọng bày ra vụ xử xe biển xanh và Phạm Công Danh để khoả lấp chuyện Formosa đi. Đến giờ thì nhiều người đã hiểu tại sao vụ thất thoát này có từ bao nhiêu năm trước, mà đúng ngày Formosa nhận lỗi cũng là ngày Trọng chỉ đạo báo chí rùm beng ca ngợi vụ thanh trừng đầy kịch tính từ biển xe xanh.

Phải nói Huynh đã xuất sắc khi đưa chuyện thanh trừng đi che khuất vụ Formosa mà Trọng trót nhận tượng HCM bằng vàng. Cả thiên hạ hào hứng như tin nóng, các tay báo chí rình rập vụ Trịnh Xuân Thanh ngày đêm.

 Trọng không bắt vội, mà chỉ nay đưa tin thanh tra, mai kiểm tra để hút dư luận vào chuyện này. Con gà trong chuồng chạy đâu cho thoát, cái Trọng cần là thiên hạ quên Formosa. Để làm lớn chuyện ấy, Trọng chỉ đạo Huynh cho báo chí tô vẽ Thanh lên mặt báo hàng ngày, ám chỉ cả những người liên quan đến Thanh như Vũ Huy Hoàng, Đinh La Thăng, Nguyễn Tấn Dũng.

Thiên hạ càng hào hứng, quả này sắp đánh cả đến uỷ viên BCT.

Mà Trọng đánh thật, vì Thăng và Hoàng là đệ của Dũng. Trọng thì thù Dũng vì bao năm trước lúc Dũng có uy, đè nén Trọng nằm im một xó như bù nhìn. Trọng là Câu Tiễn, nuốt hận , nếm phân , nằm tai để đợi ngày phục thù. Ba Dũng y như Phù Sai, thế mạnh ngông nghênh át thiên hạ, coi thường Trọng bằng nửa con mắt nên mới đến nỗi ngày nay phải lui về Kiên Giang chưa được yên thân.

Nếu như không có sự liên quan của Hoàng Trung Hải, Nguyễn Xuân Phúc, Vương Đình Huệ thì chuyện Trịnh Xuân Thanh đã không lâu như bây giờ. Những thất thoát 3000 tỷ ấy cũng có trách nhiệm liên quan đến cả ba vị này vì lúc đó họ đang giữ những trách nhiệm liên quan.

 Trọng nhận ra không dễ dàng gì đánh được Thanh, Trọng cần thời gian để uỷ ban kiểm tra trung ương tách được trách nhiệm liên quan của bộ ba Phúc, Huệ, Hải ra khỏi vụ việc này.

Càng dấn sâu Trọng thấy càng rối rắm, tránh vỏ dưa gặp vỏ dừa. Tránh được Formosa khỏi dư luận thì sa đà vào chuyện thanh trừng mà càng đi càng thấy lắm liên quan đến các uỷ viên BCT khác nữa.

Nếu Thanh không biến mất, có lẽ Trọng cũng chưa biết kết thúc vụ này thế nào cho êm. Vụ Thanh cứ nhập nhằng giữa uỷ ban kiểm tra của đảng và bộ công an mãi chưa đến đâu.

Đùng cái Thanh biến mất, làm đơn xin ra đảng vì thấy Trọng tiểu nhân, động cơ nhỏ mọn.

Trọng bất ngờ khi thấy uy tín TBT của mình thành trò cười trong dư luận, nên cuồng loạn đưa ra những chỉ đạo rất buồn cười, ví dụ như đột ngột triệu tập Ban Bí Thư khai trừ Thanh, cho Huynh phát biểu báo chí Xây Dựng Văn Hoá Khinh Bỉ Tham Nhũng.

Có lẽ Huynh rất đều, y thêm từ Xây Dựng đằng trước để hàm ý đây là chỉ đạo của ông TBT ngành Xây Dựng đảng, không phải của tôi.

Thông tin Thanh đã cùng vợ con ra nước ngoài, thiên hạ ngao ngán và chán nản. Họ vừa uất vừa bực, vừa chán với câu hỏi không biết chế độ cộng sản này thế nào. Nói thì to tát, chỉ đạo, làm nghiêm, đến nơi đến chốn, không có vùng cấm....rồi cuối cùng là đối tượng dẫn vợ con ra ngoài , gửi lại lời chào cho đồng chí TBT Nguyễn Phú Trọng , người đồng hương làng xóm, người đàn em của thân phụ anh ta. Dòng họ của Nguyễn Phú Trọng ở đất Đông Anh dù có âm mưu bẩn thỉu đến đâu đi nữa cũng chẳng bao giờ vượt qua nồi dòng họ Trịnh Xuân lừng lẫy ở thời nhà Pháp, thời cộng sản và cả bên thời Việt Nam Cộng Hoà.

 Giáo sư Trịnh Xuân Thuận người nổi tiếng thế giới về vật lý cũng như triết học. Thế còn giáo sư lý luận mác xít Nguyễn Phú Trọng thì sao, trình độ lý luận và triết của Trọng đến cả đảng viên cộng sản VN còn coi khinh vì những lời sáo rỗng cóp từ sách vở.

Ngoài những động cơ nêu trên ra, còn động cơ nữa rất cá nhân là sự đố ký của Trọng với những gì dòng họ Trịnh Xuân  bên cạnh nhà mình có được.

 Trọng bây giờ như con bạc khát nước và điên cuồng, lão có gì mang ra đặt cược hết. Lão chỉ đạo báo chí gào hét quy tội Thanh, hài đến nỗi báo chí cuống quýt chỗ đăng 400 , chỗ đăng 800.

Thông tin tán loạn. chồng chéo lên nhau. Trọng ra lệnh bắt một lũ lâu la của Thanh. Cái chỗ mà ruồi tép riu mà Trọng ban đầu không thèm đếm xỉa, giờ thì lão bắt hết. Như kiểu gà to xổng, gà choai choai , nhãi nhép thịt hết cho hả giận.

Điên cuồng hơn Trọng ra lệnh truy nã quốc tế Thanh. Cốt để loè thiên hạ và lấy lại oai phong của mình. Thật lố bịch, quốc tế nào họ đếm xỉa đến cái bản truy nã láo nháo của bọn cộng sản nhược tiểu. Người ta còn bao chuyện phải lo, hơi đâu mà đi xua quân làm theo yêu cầu của thằng cộng sản Việt Nam bẩn tính.



  Thanh gọi điện, anh ta nhờ tôi đăng bức thư anh đã gửi cho luật sư Lê Công Định và luật sư Trần Vũ Hải. Vì điều kiện ở xa nên tôi chưa gõ được lại cho các bạn dễ đọc. Nếu rảnh tôi sẽ gõ
lại sau.