Thứ Ba, 4 tháng 10, 2016

Lời chia tay của Nguyễn Như Phong.



Lời chia tay của Nguyễn Như


 .

Thứ Ba, ngày 04 tháng 10 năm 2016


Sau nhiều năm lăn lộn trong nghề báo trong ngành công an, nhà báo Nguyễn Như Phong chấm dứt sự nghiệp báo chí cách mạng của mình. Vào ngày thứ hai ngày 2 tháng 10 năm 2016, bộ trưởng bộ Thông Tin Truyền Thông quyết định thu hồi thẻ nhà báo của Nguyễn Như Phong và cách chức tổng biên tập tờ báo ông Phong phụ trách là tờ Petrostimes, cũng như đình bản tờ báo này 3 tháng.

 Trước tiên phải nói Nguyễn Như Phong là một con cáo già trong làng chí cách mạng Việt Nam. Bản năng đánh hơi chính trị cũng như đánh hơi kiếm tiền của Phong là những tố chất nổi trội so với đồng nghiệp. Nhiều người thuộc dạng giống Phong đã phải từ giã nghề báo sớm như Nguyễn Anh Tuấn, Hồ Thu Hồng đã rời khỏi ghế tổng biên tập những tờ báo họ quản lý khi còn đang sung sức, để chuyển sang cuộc sống mới tại Hoà Kỳ với những đồng tiền kiếm chác được do phụng sự những nhóm lợi ích trước kia
 Hơn 10 năm trước  Phong, Hồng, Tuấn đều đánh hơi được nhóm lợi ích X đang lớn mạnh để hùa theo phụng sự, trong gần 10 năm đó, ba kẻ này làm mưa, làm gió trên dư luận Việt Nam. Nếu Nguyễn Anh Tuấn chọn mảng chính trị hàn lâm , Hồ Thu Hồng chọn chính trị chợ búa, thì Nguyễn Như Phong chọn chính trị trung cấp.

3 kẻ này phụ trách ba phần thị hiếu của độc giả, kẻ nào cũng khá xuất sắc đảm nhiệm chức vụ của mình.

 Nguyễn Anh Tuấn trẻ và có học thức đã rời cuộc chơi sớm nhất theo cách của người có học khôn ngoan, Tuấn chuyển tới Mỹ sinh sống bằng cách lập sẵn cho mình công việc khá phù hợp với chuyên môn, chọn được lúc ra đi vẹn toàn được cả danh dự và nhiều thứ khác.

Hồ Thu Hồng thì ê chề hơn, Hồng phải chạy trốn nhục nhã sang Mỹ để tránh án kỷ luật và thanh tra tham nhũng gần chục tỷ đồng. Bị truất thẻ nhà báo, cách chức tổng biên tập trong nỗi sợ hãi khiếp đảm. Nhờ được nỗ lực cuối cùng của Nguyễn Văn Hưởng can thiệp và Hồng chỉ là con tép lắm mồm, không đáng phải giết nên vụ việc được bỏ qua. Hồ Thu Hồng dùng số tiền tham nhũng được mua nhà và mở quán bán mỳ bên Mỹ. Đôi khi nuối tiếc thời cáo mượn oai hùm khi xưa,  phán thánh tướng hòng nhớ lại những ngày át miệng thiên hạ khi trước và lấp liếm đi sự nhục nhã bị cách chức và trốn chạy.

 Nguyễn Như Phong thì khác, y tự chọn cho mình các giã từ cuộc chơi.

Nếu Phong không chọn cách gĩa từ bây giờ, y cũng bị đào thải hoặc chết mòn. Những đốm lửa le lói cuối cùng của phe X đã dần tắt, nước đã lan đến chỗ của Đinh La Thăng. Nhận thấy tương lai không còn tiền bạc do Thăng cấp, cũng không còn chỗ dựa chính trị. Phong quyết định đã ra đi.

 Nhiều người cho rằng Phong nhất thời hồ đồ, thích nổi, chơi trội bị tai nạn. Thật thiếu sót nếu những người này không nhìn lại cuộc đời làm báo của Như Phong. Y đã muôn ngàn lần giỡn chơi, đụng chạm đến những thứ tai góc nhất. Y thừa kinh nghiệp, hiểu biết để biết hậu quả cũng như lợi ích mỗi bài báo mà y đưa ra. Lúc cần y có thể hô hào chống Trung Quốc hoặc hơi hướng thân Mỹ, khi thấy làn sóng này dâng cao. Lúc khác y có thể mạt sát, miệt thị những người đấu tranh dân chủ để lấy lòng chế độ cộng sản...y chả từ cái gì miễn là có lợi cho y, nhưng với cách tính toán rất hợp lý về thời điểm, bối cảnh chính trị xã hội.


 Trong cuộc đời cầm bút phụng sự cho nhóm X, y là một kẻ đê tiện. Nhưng khi tàn cuộc cờ, ở một chiều nhìn khác y thật đáng khen. Như chính y từng nhận nghề báo không khác gì con chó cho chủ, y là một con chó trung thành. Giống như một samurai, y chiến đấu đến giây phút cuối cùng và tự vẫn khi quân đich tràn vào dinh thự của chủ. Y không chịu cúi đầu để làm nô lệ cho kẻ khác. Mà thực sự thì những kẻ chiến thắng cũng không tha cho y, khi y cúi đầu xin hàng. Sự dũng cảm của y cũng một phần do tính tàn bạo của kẻ địch. Nếu y đầu hàng, kẻ địch như Trọng sẽ không cho y được dễ dàng. Trọng sẽ làm nhục, sẽ bêu giễu, sẽ làm mọi thứ nhục mạ để hả hê trình cho thiên hạ thấy vinh quang chiến thắng của mình.

 Có muôn vàn cách tự vẫn oanh liệt, nhưng tại sao Nguyễn Như Phong đã chọn cách đưa bài liên quan đến Trịnh Xuân Thanh, đi ngược lại hàng trăm bài báo đảng đang chỉ trích , tấn công Trịnh Xuân Thanh.?

Bởi Thanh cũng như y, đều là đàn em của Thăng. Và trước cuộc tấn công như vũ bão của Trọng vào Thăng, sự thất bại của Thăng đã rõ ràng hơn. Nguyễn Như Phong chọn cho mình cái chết vì chủ, như sự báo đáp tỏ lòng thành trong những giờ phút cuối cùng.

Đó là cái tự vẫn có toan tính, một cái chết tự lựa chọn còn hơn xin hàng rồi để kẻ thắng ban cho cách chết. Giống những gì các cụ ta nói '' cà cuống chết đít vẫn còn cay ''

 Việc kỷ luật tước thẻ và cách chức của phe Trọng đối với Phong là điều đương nhiên. Tuy nhiên bài phỏng vấn mà Phong bị kỷ luật ấy, nội dung có đoạn Trịnh Xuân Thanh dãi bày đại khái như sau.

- Tôi bị nhiều tờ báo vùi dập một chiều, tôi đã gửi đơn, gửi tài liệu đến nhiều tờ báo để họ đăng hai chiều, để dư luận thấy được toàn diện. Nhưng chẳng tờ báo nào đăng phản biện của tôi, tất cả họ chỉ đăng một chiều từ phía ông Trọng tung ra. Tôi cần nơi nào đó đăng cho tôi để có sự công bằng.

Chính vì dãi bày này của Thanh mà Phong đã đưa bài phỏng vấn lên báo y quản lý. Phong muốn đem cái chết của mình để chứng minh sự độc tài thông tin của phe Trọng. Y cũng cho thiên hạ thấy vì sao báo chí Việt Nam chỉ có một chiều, và cái giá của những kẻ nào đi ngược lại chiều ấy sẽ phải trả giá như chính y.

Nhiều người hả hê vì Phong bị mất chức, họ là những người không ưa Nguyễn Như Phong bởi những bài viết của y đánh phá những người đấu tranh. Họ là những nhà báo ở phe bên kia chiến tiến với Phong, họ cũng là những nhà báo ganh ghét vì Phong nhiều năm qua đớp được nhiều cơ hội ngon lành hơn họ.

 Nhưng ở khía cạnh quốc tế, người ta sẽ nhìn Nguyễn Như Phong là nạn nhân của sự đàn áp báo chí, tự do ngôn luận.  Nhiều người sẽ ngạc nhiên, tuy nhiên nếu ai từng làm việc với tổ chức bảo vệ ký giả, tổ chức phóng viên không biên giới sẽ thấy đây là điều bình thường. Về sự đàn áp báo chí, không phải chỉ là những người chống chế độ độc tài bị đàn áp mới là nạn nhân. Mà ngay cả những người ủng hộ chế độ độc tài, nếu bị đàn áp họ cũng là nạn nhân cần được bảo vệ.

 Việc tước thẻ nhà báo và cách chức Nguyễn Như Phong như trên, phe Trọng không phải là thắng lợi, trái lại còn là thất bại vì bị động được trong việc xử lý Phong như đã từng làm với Hồ Thu Hồng.  Đã thế lại bị chuốc thêm tiếng xấu là đàn áp báo chí.

 Nguyễn Như Phong khi chia tay đẳng cấp hơn Hồ Thu Hồng là vậy. Nếu Hồ Thu Hồng bị cách chức, kỷ luật vì liên quan đến tham nhũng..lặn mất tăm nhục nhã không dám ẳng lên một tiếng. Thì Nguyễn Như Phong đẩy bọn Trọng vào thế xử Phong  phải mang tiếng là đàn áp tự do ngôn luân, đàn áp nhà báo.

 Gái bao của công an tất nhiên không thể nào khôn ngoan  bằng được công an.

Nguyễn Như Phong vốn là công an, cũng như tay chơi đàn anh Nguyễn Văn Hưởng vậy.

ẤN TƯỢNG VỀ CUỘC BIỂU TÌNH NGÀY 02/10/2016 CỦA DÂN HÀ TĨNH

ẤN TƯỢNG VỀ CUỘC BIỂU TÌNH NGÀY 02/10/2016 CỦA DÂN HÀ TĨNH

 Thứ Ba :04/10/2016
Cuộc biểu tình ngày 02/10/2016 của hơn 10.000 người dân Hà Tĩnh là cuộc biểu tình sẽ đi vào lịch sử, vì nó đánh dấu những chuyển biến mới trong xã hội ta, trong đó những điểm rất ấn tượng.
1. Trước hết toàn bộ hệ thống truyền thông nhà nước (sống bằng tiền thuế của dân) nhưng đã trốn tránh trách nhiệm phụng sự dân. Chỉ có tờ Thanh niên điện tử đưa một bài đúng sự thật về cuộc biểu tình, nhưng sau đó bị gỡ bỏ, còn toàn bộ đài Truyền hình, đài Phát thanh, các loại Báo chí của các cơ quan Đảng, Chính phủ, Mặt trận TQ, các đoàn thể ăn lương của dân, suốt từ Trung ương cho đến 63 tỉnh thành, 713 quận/ huyện, 10.925 xã/ phường không một phương tiện truyền thông nào đưa tin về cuộc biểu tình này. Đài VOV và báo Hà Tĩnh thì quen thói xưa, bóp méo, xuyên tạc đưa tin “Vụ tụ tập đông người, cản trợ hoạt động của công ty FORMOSA”... bị dân chửi te tua!
Nhưng nay khác rồi, “Mặt trận truyền thông nhân dân” trên mạng xã hội đã đưa tin về cuộc biểu tình diễn ra từng phút, từng giờ với đầy đủ hình ảnh, âm thanh một cách khách quan, chân thực... Nhờ đó toàn bộ diễn biến của cuộc biểu tình đã được lan truyền đến khắp mọi miền đất nước và ra khắp thế giới. Các hãng thông tấn hàng đầu thế giới như BBC, AFP, CNN... đều đăng hình ảnh, bình luận... về cuộc biểu tình này.
2. Lần đầu tiên các lực lượng Công an, Cảnh sát cơ động, Dân phòng ... được huy động ngăn chặn, đàn áp cuộc biểu tình, bảo vệ cho FORMOSA đã tránh đụng độ với dân và trước sự áp đảo của dân, lực lượng vũ trang này đã rút lui, nhiều anh em còn trút bỏ sắc phục... Có nhà báo bình luận: Đây là hình ảnh đẹp nhất trong năm! Hình ảnh một nữ tu sĩ trẻ, giương biểu ngữ: “ĐỪNG SỢ”... tươi cười đứng sát bên các đội viên CSCĐ lầm lũi, hiền lành, cũng được rất nhiều người bình luận “ấn tượng đẹp”... Hình ảnh linh mục cầm loa khuyên nhủ mọi người hãy bình tĩnh, ngồi xuống, không được manh động... cũng được nhiều người chú ý. Một cuộc “tụ tập” tới 10.000 người mà không gây ra “hiệu ứng đám đông”, “tâm lý bầy đàn” manh động, mất kiểm soát... là một bằng chứng cho sự chuyển biến mới về ý thức trách nhiệm xã hội, ý thức pháp luật của những người tổ chức và người dân tham gia biểu tình. Phải chăng lực lượng chống biểu tình và người biểu tình đã tìm thấy sự đồng cảm? CA, dân phòng, quân đội, CSCĐ là ai? Họ đều là con em nhân dân lao động bị các “quan trên” đẩy ra chống lại cha, mẹ, chú, bác, anh em mình; họ biết “quan nhất thời, dân vạn đại”, chỉ có quay về với dân, với lẽ phải mới là con đường sống chính đáng...
3. Động cơ, mục đích của cuộc biểu tình không phải thiển cận, thực dụng đòi bồi thường, cứu trợ, quyền lợi cho riêng mình, cho “nhóm lợi ích” hẹp hòi của mình, mà vì cứu lấy biển, cứu lấy môi trường sống của dân tộc, của các thế hệ hôm nay và mai sau. Mục đích cao cả đó đã có sức lay động, thu hút đông đảo bà con sở tại tham gia; khi người ta đấu tranh cho những mục đích cao cả thì con người cũng lớn lên về tầm vóc suy nghĩ, bản lĩnh và lòng dũng cảm. Người dân giác ngộ, lớn lên khi họ dấn thân vì nghĩa lớn; những người nông dân, ngư dân chỉ suốt đời quần quật lo miếng cơm manh áo, bỗng “Rũ bùn, đứng dậy sáng lòa” là vì thế.
4. Sự vô cảm của dân chúng, thờ ơ với những cuộc biểu tình nhỏ lẻ trước đây, làm nhiều người yêu nước thất vọng, thì nay, sự hưởng ứng, ủng hộ của dư luận xã hội với cuộc biểu tình này rất sôi động. Mọi người đã thấy cuộc biểu tình đó là “Cho mỗi người chúng ta”, “Vì chúng ta”, “Vì cuộc sống của tất cả chúng ta và con cháu chúng ta”. Sau cuộc khiếu kiện của hơn 500 dân Nghệ An tới cuộc biểu tình hơn 10.000 ngàn dân Hà Tĩnh, người ta đã ví như sự kiện “Xô viêt Nghệ – Tĩnh”. Nhưng thực ra về bản chất là không đúng, vì “Xô viết Nghệ tĩnh” dân nổi dạy do Đảng CS kích động “căm thù giai cấp, trí phú địa hào, đào tận gốc, trốc tận rễ”, “nhằm cướp chính quyền”, còn cuộc khiếu kiện, biểu tình của dân Nghệ – Tĩnh hôm nay là kêu gọi đoàn kết toàn dân đấu tranh trong hòa bình cho công lý, cho sự phát triển đất nước... Do vậy, tác động, thu hút được sự quan tâm đông đảo của toàn dân.
5. Chính quyền, dù vẫn nói “do các thế lực thù địch xúi giục” và tìm các phương thức đối phó mới. Nhưng những đầu óc tỉnh táo, cũng thấy rằng, không có lực lượng phi nghĩa nào, ngăn cản nổi cuộc đấu tranh chính nghĩa của nhân dân. Chính quyền buộc phải lựa quyết định: Chọn FORMOSA hay chọn Dân? Và từ đây, liệu có dám coi khinh dân, cứ làm dự án thép CÀ NÁ nữa hay không? Ai? Ai là người dám liều mình đứng ra công khai thách thức nhân dân và lịch sử để quyết tâm bảo vệ FORMOSA và triển khai nhà máy thép CÀ NÁ? Ai?
Mac Văn Trang

https://www.facebook.com/macvan.trang/posts/651179225050694?from_close_friend=1&ref=notif&notif_t=close_friend_activity&notif_id=1475542466545598

CON DÊ TẾ THẦN (2) - NGUYỄN NHƯ PHONG

CON DÊ TẾ THẦN (2) - NGUYỄN NHƯ PHONG

***Vì sao Tổng Biên tập Nguyễn Như Phong bị TBT Nguyễn Phú Trọng trảm?
Vụ Nguyễn Như Phong bị trảm lần này là một bài học để đời cho dân viết lách đam mê đụng bút vào chuyện thế sự, một mảng đề tài đang hot?
Nguyễn Như Phong nguyên Phó TBT báo Công an nhân dân, hàm đại tá được ngành dầu khí, một ngành mà tiền nhiều như nước “sông Đà, Biển Đông…” đón về để “kiến tạo” một tờ báo để vênh vanh với thiên hạ, để có thêm quyền nói sau quyền ăn vốn đã ngập tràn của những ông bà quan chức ngành này…
So với các TBT khác, Nguyễn Như Phong có thâm niên ngành công an nên có quan hệ rộng, sâu với nhiều quan chức cao cấp với ngành này nên nắm được nhiều thông tin thuộc diện thâm cung bí sử, được cái tự tin: nói có người nghe, đe có ngưới sợ…
Thế nhưng ở đời ai đoán được chữ ngờ, đi đêm lắm có ngày ắt gặp ma. Không ai khi ngờ phẩm chất “phò chính thống” của Nguyễn Như Phong, bởi có lần chính Nguyễn Như Phong đã tự nhận nghề làm báo không khác gì thân phận con chó; nhờ sự cúc cung tận tụy với nghề “phò chính thống” mà Phong có vai vế trong làng báo…Thế nhưng giờ đây tất cả đã lộn nhào, sau cú đột quỵ này Nguyễn Như Phong chỉ còn về hưu là nhẹ, không cẩn thận Phong còn khả năng ăn đòn lao lý…
Chuyện của Phong suy cho cùng cũng chỉ nhằm mục đích tỏ ra ta là anh chị trong làng thông tin, câu view, tỏ ra nhanh nhạy thông tin, coi trời bằng vung nên đã thò đầu vào tử địa…
Phong đưa lại bài phỏng vấn Người buôn gió, tác giả của loạt bài đang làm lộn tiết một số phe nhóm Việt Nam qua vụ Trịnh Xuân Thanh bỏ trốn; bài phỏng vấn của một tờ báo Việt Kiều mặc dù đã cắt gọt, thêm nếm nhưng đã lộ ra sự ngông nghênh về nhận thức thời thế, tưởng mình “chân cứng rễ bền”, “ô dù” hoành tránh cóc biết sợ ai; căn bệnh chung của dân police…Ở các nước người ta rất hạn chế cho dân Police có báo riêng vì ông được trang bị súng, dùi cui rồi mà ông có thêm báo nữa thì trời bằng vung thật...
Phong đưa lại thông tin này khác nào gián tiếp vinh danh, xác nhận thông tin của Gió, trong khi Gió chỉ nhận mình là là "kẻ chém gió" ất ơ, trúng đâu thì trúng...
Theo người viết bài này Nguyễn Như Phong đã rơi vào các tử địa sau đây mà rất nhiều blog lề dân đã tỉnh táo không xông vào:
1/ Chuyện của Người buôn gió tung lên mạng chưa biết thật giả đến đâu nhưng chắc chắc là những “tấn muối” gieo vào lòng TBT Nguyễn Phú Trọng người đích đanh chỉ đạo đích danh vụ Trịnh Xuân Thanh đã bị đẩy vào bẫy việt vị của ai đó? Trịnh Xuân Thanh trốn là một sự kiện gây mất điểm ghê gớm với uy tín của Nguyễn Phú Trong trong sự ngiệp “ đả chuột, diệt ruồi”… Vụ này gây tạo dư luận nghi ngờ về sự chia rẽ, mất lòng tin giữa phe đảng và phe an ninh; một thời cái sự liên minh này đã nâng thành khẩu hiệu, phương châm xử thế: Còn đảng còn mình…
Thành ra các cây bút lề dân ở trong nước chỉ đứng xa xa mà xem cơ trời vận nước xoay vần đến đâu chứ không đụng bút vào hùa với Gió bởi đề phòng chuyện ăn đòn giận cá chém thớt…
2/ Qua vụ Trịnh Xuân Thanh blogger lề dân cũng lờ mờ nhận ra đổ bể cuộc chiến phe nhóm, thành ra mình thò bút vào không cẩn thận bị coi là ăn tiền của nhóm này để chơi nhóm kia. Một trong những lý do Trương Duy Nhất, Phạm Viết Đào bị nhập kho là do bị nghi là ăn tiền của phe nhóm Y. tấn công phe nhóm X. Thế nhưng, khi người ta lần theo từng cái “giải rút” của từng cái quần lót của 2 blogger này và không phát hiện thấy một dấu vết, một đồng tiền của nhóm lợi ích nào tài trợ cho 2 blogger này…
Riêng Phạm Viết Đào không một cú điện thoại nào kể cả gọi cho em út bằng sim rác cũng bị sờ nắn tới; Ra tù hơn 2 năm rồi mà thỉnh thoảng vẫn có đuôi theo…
3/ Nguyễn Như Phong là người bên an ninh, là người ăn tiền dầu khí, vậy Năng lượng mới (Petro Times); dù muốn hay không người ta vẫn tin cái “ đạo lý” đồng tiền: ăn cây nào rào cây ấy; đưa chuyện của Trịnh Xuân Thanh, đưa Người buôn gió lên thành chuyện của công luận thì khác gì dỡn mặt phe nhóm đang tìm cách bắt trị Thanh, làm sôi máu những ông đang thần hồn nát thần tính, đang muốn tùng xẻo Trịnh Xuân Thanh ?
4/ Nguyễn Như Phong chắc chắn sẽ bị xử nặng bởi đây cũng còn là cái cớ để giết gà dọa khỉ; “Con gà” Nguyễn Như Phong rất có thể trở thành món cúng “ động thổ” cho chiến dịch “tảo thanh” nội bộ, “giải phóng mặt bằng”…
Đó là 4 lý do, “tứ tử” do Nguyễn Như Phong tự thò đầu vào thế “ chết không kịp ngáp”, “ hối không kịp hận”…Các ô chắc cũng chẵng dại xòe ra che đỡ cho Nguyễn Như Phong trong hình thế sự đang như “nước sôi lửa bỏng”…
Sau vụ này Nguyễn Như Phong chắc chắn rơi vào cảnh ê chề của cái thân phận “ hàng thần lơ láo phận mình sao đâu”; trở về lề dân chắc là không được; phò chính thống thì người ta cạch mất đường rồi, đành phải ôm, gặm nhấm một “ nỗi căm hờn trong cũi chó ?!
Nỗi ê chề của Nguyễn Như Phong âu cũng là bài học cho những cây bút “ phò chính thống” mỗi khi thất cơ lỡ vận, điều ít ai tránh hết trong cõi đường đời ?!
Phò nhân dân mới là sự nghiệp vạn đại vì không ai chiến thắng được nhân dân; một đúc kết của quan chức văn hóa Hà Nội khi hồi hưu...
Phúc Lộc Thọ
(Blog Phạm Viết Đào)

Thứ Hai, 3 tháng 10, 2016

Kami - Góc khuất của Formosa Vũng Áng

Kami - Hậu Formosa: Để tạo áp lực mạnh đối với chính quyền cần phải làm gì?



 Monday, October 3, 2016 


Các cuộc biểu tình ở Việt nam vừa qua, không đạt được mục đích cần phải có cho mỗi cuộc biểu tình phải là: phải tạo ra các xáo trộn, đảo lộn các sinh hoạt bình thường hàng ngày của người dân, có như thế mới tạo ra được sức ép lên nhà nước. Tiếc rằng các cá nhân, tổ chức đứng ra kêu gọi cũng như người tham gia biểu tình chưa ý thức được điều này.

http://static.thanhnien.com.vn/uploaded/2014/pictures201112/thanh/1912/bieutinh.jpg?w=500&encoder=wic&subsampling=444
Các cuộc biểu tình lớn sẽ gây sức ép năng nề đối với bất kỳ chính quyền nào
Sau khi Chính phủ Việt nam đã công bố nguyên nhân và thủ phạm gây ra thảm họa môi trường 4 tỉnh Bắc Trung bộ và đại diện tập đoàn Formosa đã thừa nhận và cam kết bồi thường các thiệt hại với mức 500 triệu USD - khoảng 11.000 tỷ VNĐ. Nếu biết rằng mức thống kê thiệt hại ban đầu của riêng một tỉnh Quảng bình đã vào khoảng 4.000 tỷ đồng, thì sẽ thấy mức bồi thường của Formosa quá thấp so với thiệt hại thực tế. Theo tính toán của các nhà khoa học thì, tổng số mức bồi thường của Formosa Hà tĩnh để khắc phục toàn diện các hậu quả tàn phá môi trường biển và thiệt hại về kinh tế có thể lên tới 1.000 tỷ USD.

Bao che và dung túng

Truyền thông quốc tế và Đài loan từ lâu đã vạch rõ thủ đoạn của tập đoàn Formosa áp dụng trong việc đầu tư các nhà máy thép ở các quốc gia khác là, để hạ giá thành sản xuất thì họ dùng biện pháp lách luật ở các quốc gia có đầu tư, trong việc áp dụng công nghệ xử lý chất thải rẻ tiền, nhưng không đảm bảo chất lượng. Việc Formosa Hà tĩnh chỉ đầu tư 450 triệu USD cho hệ thống xử lý chất thải ở nhà máy thép Vũng Áng, thay vì đáng lẽ phải đầu tư từ 2 -3 tỷ USD cho một hệ thống xử lý đảm bảo chất lượng đã cho thấy điều đó. Đây cũng chính là nguyên nhân khiến Văn Lâm, thủ phủ của Formosa ở Đài loan số người bị chết do ung thư là rất cao. Đây là nguyên nhân khiến Formosa đã bị dân chúng Đài loan đã tẩy chay và đuổi ra khỏi đảo quốc này. Tuy vậy các nhà lãnh đạo Việt nam đã bất chấp hậu quả, thậm chí Bộ Khoa học và công nghệ đã thừa nhận không được thẩm định việc thiết kế xây dựng nhà máy Formosa ở Vũng Áng (Hà Tĩnh).

Trước các diễn biến trong việc tiến hành xử lý các sai phạm của Formosa Hà tĩnh, có nhiều dấu hiệu cho thấy nhà nước Việt nam đang lưỡng lự, bởi có quá nhiều các yếu tố cho thấy có việc quan chức các cấp đã nhận tiền để giúp đỡ, hay nhân nhượng để tạo điều kiện cho doanh nghiệp Formosa Hà tĩnh vi phạm pháp luật và dẫn đến thảm họa môi trường lần này. Đó là các sự ưu ái quá mức bình thường và bất chấp quy định, đã cho thấy quyền lợi của số đông quan chức đã gắn chặt với quyền lợi của Formosa Hà tĩnh. Điều đó cho thấy lãnh đạo nhà nước đang đứng chung chiến tuyến với kẻ thủ phạm và có thể sẵn sàng đi ngược với quyền lợi của toàn thể nhân dân trong vụ việc này. Rõ nhất là việc Chính phủ Việt Nam đã vội vã chấp nhận lời xin lỗi và đồng ý nhận số tiền 500 triệu USD từ thủ phạm trong khi chưa điều tra, thống kê đầy đủ các thiệt hại, rõ ràng đây là một sự vội vàng rất đáng ngờ. Không chỉ thế, họ còn cho rằng đang cân nhắc việc đưa vụ án ra khởi tố hay không, thậm chí còn kêu gọi nhân dân có thái độ khoan hồng đối với Formosa. Đây là điều không thể chấp nhận được. 

Chỉ cần thấy, việc nhà máy thép của Formosa Hà tĩnh chỉ mới chạy để sản xuất thử lần đầu mà đã gây ra một thảm họa nghiêm trọng như thế, vậy thì khi toàn bộ tổ hợp công nghiệp Formosa chính thức đi vào hoạt động thì nó sẽ gây ra hậu quả ghê gớm đến mức độ nào? Vì thế vệc buộc Formosa Hà tĩnh phải ngừng hoạt động và tiến tới phải đóng cửa là biện pháp duy nhất, nếu không muốn ảnh hưởng đến sự tồn vong của giống nòi. Trong việc này, áp lực mạnh mẽ nhất của dân chúng đối với nhà nước sẽ là giải pháp duy nhất.

Những điều về biểu tình nên biết

Biểu tình là hành động của người dân để bày tỏ chính kiến của mình, về các chính sách hoặc các vấn đề mà họ quan tâm. Thông qua việc tổ chức biểu tình của một số đông người, sẽ tạo áp lực cần thiết nào đó, để buộc chính quyền hoặc một tổ chức phải giải quyết các yêu sách. Đây là quyền hợp pháp của công dân và được hiến định trong hiến pháp của hầu hết các quốc gia trên thế giới. Do vậy, một hay nhiều cá nhân, hoặc nhiều nhóm cá nhân cùng quan tâm chung một vấn đề, đều có thể tiến hành tổ chức biểu tình bất kỳ lúc nào, ở đâu để đòi hỏi. 

Sự thắng lợi của các cuộc biểu tình phụ thuộc rất nhiều vào: sự tổ chức có bài bản; số lượng người tham gia; sự lựa chọn địa điểm biểu tình khi nào, ở đâu; dưới hình thức nào (tuần hành, tọa kháng...); và quan trọng nhất là điều kiện tài chính. Để có thể đảm bảo phục vụ cho người tham gia biểu tình, như: phục vụ ăn uống miễn phí; các điểm WC công cộng, nơi tắm rửa; lán trại ngủ qua đêm; thậm chí còn trả tiền cho người tham gia biểu tình. Đây là điều nên hiểu là điều bình thường, trong khuôn khổ luật pháp không cấm chẳng có gì là xấu xa như nhiều người nghĩ.

Ở các  quốc gia dân chủ thì việc tổ chức các cuộc biểu tình là một vũ khí chính trị của các đảng đối lập, nhằm gây áp lực lên chính phủ với mục đích tạo sức ép nặng nhất nhằm buộc chính phủ phải thay đổi chính sách. Nếu áp lực của các cuộc biểu tình quá lớn, thì có khả năng buộc một chính phủ phải chấp nhận từ chức, hoặc tuyên bố giải tán Quốc hội để tổ chức lại tổng tuyển cử. Còn ở các quốc gia độc tài, phi dân chủ thì biểu tình thường được các tổ chức sử dụng làm hình thức đấu tranh bất bạo động. Thông qua việc tận dụng sự bức xúc của một số lượng lớn người dân về một vấn đề xã hội nào đó, đến một thời điểm chín mùi thì các tổ chức hay cá nhân có uy tín sẽ khởi động các cuộc biểu tình để tạo ra các áp lực càng lớn càng tốt để buộc chính quyền nhanh chóng giải quyết các yêu sách. Thậm chí có khả năng lật đổ chính quyền.

Chính vì thế, ở một số quốc gia khôn ngoan trên thế giới, nhà nước đã quy định việc biểu tình phải tiến hành ở các địa điểm cho phép, như ở công viên, sân vận động... Vì họ sợ các cuộc biểu tình ở quy mô lớn khi trấn giữ các tụ điểm đông người, các ngã 5, ngã 6 trên trục giao thông huyết mạch trong thành phố sẽ dẫn đến ùn tắc giao thông. Từ đó sẽ dẫn đến các xáo trộn, đảo lộn các sinh hoạt bình thường hàng ngày của người dân là điều  sẽ khiến dư luận xã hội bức xúc và phẫn nộ, buộc chính quyền phải nhanh chóng giải quyết các đòi hỏi và các yêu sách mà người biểu. Đây là vấn đề mấu chốt của sự thành công mà các cuộc biểu tình cần phải đạt được.

Các cuộc biểu tình tiến hành với mục đích nhằm gây áp lực đối với chính quyền, thì việc xảy ra xung đột giữa lực lượng cảnh sát chống biểu tình và đám đông người biểu tình là điều khó có thể tránh khỏi và cũng là điều hết sức cần thiết. Nhờ đó sẽ khiến cuộc biểu tình sẽ diễn biến kịch tính hơn, để tạo ra các bước ngoặt với hướng có lợi cho phe biểu tình. Vì đổi lại, việc đàn áp của chính quyền càng khốc liệt bao nhiêu (có người tử vong thì càng tốt) thì phe biểu tình càng tỏ ra có chính nghĩa hơn và càng nhận được sự ủng hộ của dư luận trong nước và quốc tế. Vì thế những người tham gia biểu tình cần phải ý thức được điều này, để chuẩn bị tinh thần trước.

Biểu tình ở Việt nam.

Một cuộc biểu tình thành công là khi các yêu sách của người biểu tình được chính quyền chấp nhận toàn bộ, hoặc một phần và cam kết sẽ giải quyết. Vì thế các cuộc biểu tình muốn thành công cần phải được xem xét, tính toán một cách hết sức kỹ lưỡng để đạt được kết quả cao nhất, đồng thời tránh những thiệt hại không đáng có cho người tham gia biểu tình.

Ở Việt nam, các tổ chức hay cá nhân kêu gọi biểu đa phần là ẩn danh, do vậy bất kẻ ai cũng có thể ra lời kêu gọi xuống đường biểu tình trên mạng xã hội. Vì thế, các cuộc biểu tình khi bị trấn áp, người biểu tình bị thiệt hại về sức khỏe cũng như tiền bạc, thì không có cá nhân hay tổ chức nào chịu trách nhiệm và đứng ra bảo vệ quyền lợi cho họ. Có lẽ vì thế, nên các cuộc biểu tình do các tổ chức hay cá nhân phát động ở Việt nam nhận được sự ủng hộ rất ít từ người dân, chưa kể đến mục đích của các cuộc xuống đường chưa thực sự thiết thực, người tổ chức chưa đủ uy tín phải có. Các cuộc biểu tình, mang nặng tính hình thức, lặp đi lặp lại nhàm chán, với các khuôn mặt quen thuộc và diễn ra thường quá chóng vánh buổi sáng của ngày Chủ nhật. Vậy các cuộc biểu tình đã thu được kết quả gì là câu hỏi cần được trả lời nghiêm túc? Hay là vô tình cái đó đã trở thành vật trang trí cho chế độ độc tài ở Việt nam.

Việc chọn thời điểm tổ chức biểu tình vào ngày Chủ nhật với phương thức tuần hành là điều cực kỳ sai lầm. Vì họ mới chỉ nghĩ rằng việc tuần hành để phô diễn và có tác dụng lôi kéo. Đây là điều buộc phải có, nhưng chỉ nên coi là khúc dạo đầu cho một cuộc biểu tình ngồi (tọa kháng) tại các nút giao thông yết hầu, sẽ là địa điểm mà những người biểu tình sẽ tập hợp để biểu thị ý chí của mình. Cũng như việc buổi sáng ngày Chủ nhật là thời gian bất lợi nhất để tổ chức một cuộc biểu tình. Đây là một buổi vắng vẻ nhất trong tuần, khi mà mọi người đều còn trên giường ngủ vì thế thông điệp của người biểu tình sẽ đến được với công chúng ít hơn. Và đây là ngày nghỉ mọi người không đi làm, thì chính quyền có thể dễ dàng dựng rào thép gai, chặn đường, phá sóng điện thoại mà không sợ sự phản đối của người dân. Quan trọng hơn họ có thể sử dụng những hành vi bạo lực dễ dàng hơn vì sẽ có ít người chứng kiến, đặc biệt là giới báo chí.

Tóm lại các cuộc biểu tình ở Việt nam vừa qua, không đạt được mục đích cần phải có cho mỗi cuộc biểu tình phải là: phải tạo ra các xáo trộn, đảo lộn các sinh hoạt bình thường hàng ngày của người dân, có như thế mới tạo ra được sức ép lên nhà nước. Tiếc rằng các cá nhân, tổ chức đứng ra kêu gọi cũng như người tham gia biểu tình chưa ý thức được điều này. Mà hiện nay, những người tham gia biểu tình chỉ nghĩ việc biểu tình để thể hiện chính kiến của mình. 

Vì thế việc biểu tình vừa qua không làm cho cho chính quyền phải lo ngại quá mức, cho dù chính quyền nào thì cũng rất sợ các cuộc biểu tình (đúng nghĩa). Việc chính quyền sử dụng lực lượng tham gia trấn áp các cuộc biểu tình chỉ là, nhân viên công ty TNXP hay dân quân tự vệ... sẽ thấy rằng họ chỉ muốn răn đe. Chỉ khi nào các cuộc biểu tình ở Việt nam đạt tới mức, chính quyền phải sử dụng tới lực lượng cảnh sát chống bạo loạn; quân đội với các thiết bị chống biểu tình, như xe chữa phun vòi rồng, thậm chí là xe thiết giáp. Có như thế mới dủ tầm cỡ và khiến cho nhà cầm quyền lo sợ. Đến khi ấy thì hãy hô hào một cuộc "Cách mạng Cá".

Cần làm gì để tạo áp lực mạnh đối với chính quyền?

Điều quan trọng nhất hiện nay là , việc biểu thị thái độ cũng như ý chí của người dân cần được tập hợp nhằm tạo áp lực cần thiết đối với chính quyền buộc họ phải khắc phục sự cố môi trường biển một cách nhanh nhất cũng như xử lý thủ phạm Formosa Hà tĩnh theo đúng luật pháp và cần thiết thì phải đóng cửa nhà máy này.

Chính vì thế, tổ chức các cuộc biểu tình dưới hình thức tọa kháng với số lượng người tham gia đông đảo, kéo dài nhiều ngày tọa kháng tại các nút giao thông quan trọng cần được diễn ra trên khắp các thành phố lớn trong cả nước. Vì thế tới đây, người dân ở các địa phương thì trấn giữ các nút giao thông huyết mạch và đầu mối, đặc biệt là trục quốc lộ 1A. Đây là điều hết sức quan trọng, cần phải tiến hành, kết hợp với việc bãi khóa, bãi thị trên toàn quốc. Đây là biện pháp duy nhất mà dân chúng có thể tham gia để có thể buộc nhà cầm quyền phải chấp nhận các yêu sách và đòi hỏi, để tiến tới xử lý nghiêm túc, đúng luật pháp Việt nam đối với Formosa Hà tĩnh.

Tuy nhiên, đây là một thách thức và có thể là quá sức đối với các tổ chức XHDS ở Việt nam hiện nay, khi mà họ chưa có các tổ chức đủ mạnh, các thành viên còn thiếu hiểu biết và kinh nghiệm trong việc đấu tranh bất bạo động. Và quan trọng là các cá nhân và tổ chức này chưa đủ uy tín và không được dân chúng ủng hộ. Điều này có lẽ phải trông chờ ở các tổ chức của Giáo hội Thiên Chúa giáo đang chiếm ưu thế tại 4 tỉnh miền Trung, đặc biệt là Giáo phận Vinh. Đã đến lúc các nhóm hay cá nhân các nhân sĩ trí thức có uy tín ở trong nước, cần nhận rõ trách nhiệm của mình để đứng ra đảm trách việc dẫn dắt người dân bằng nhiều hình thức, trong việc tạo áp lực mạnh mẽ đối với nhà nước, buộc họ phải giải quyết hậu quả thảm họa môi trường do Formosa Hà tĩnh gây ra theo đúng pháp luật, kể cả các quan chức có liên quan.

Nếu hiểu chính trị là những vấn đề xoay quanh việc giành và giữ quyền lực nhà nước giữa các nhóm cá nhân khác nhau, thì vấn đề giải quyết hậu quả thảm họa môi trường do Formosa Hà tĩnh không được chính trị hóa. Nghĩa là việc tạo áp lực buộc nhà nước giải quyết nghiêm túc vấn đề Formosa hoàn toàn không liên quan đến việc lật đổ chính quyền. Vì thế các tổ chức và cá nhân không nên lợi dụng vấn đề này để biến các cuộc biểu tình mang màu sắc của một cuộc "Cách mạng Cá". Vì hiện nay các yếu tố Thiên, Địa, Nhân chưa đầy đủ để họ có thể tiến hành những việc đó. Nói như vậy là vì, việc hô hào một cuộc "Cách mạng Cá" nếu không đúng thời điểm thích hợp, sẽ vô tình tạo điều kiện cho chính quyền lấy cớ thẳng tay đàn áp các cuộc biểu tình ôn hòa với những đòi hỏi mang tính xã hội cấp bách của dân chúng. 

Kết

Các chuyên gia đều thấy rằng, hệ thống pháp luật của Việt nam hiện nay có đủ điều kiện xử lý vụ án Formosa Hà tĩnh một cách nghiêm túc, tuy nhiên khả năng này không cao vì sự bao che từ phía chính quyền. Mà việc họ phải mất thời gian tới gần 3 tháng để mặc cả xong với Formosa Hà Tĩnh, cho đến lúc thì phía nhà nước mới dám chính thức công bố nguyên nhân và thủ phạm của sự cố môi trường biển ở 4 tỉnh miền Trung. Hơn nữa, lâu nay Đảng CSVN luôn luôn bảo thủ và không bao giờ thừa nhận các sai trái của họ, để có các biện pháp khắc phục hậu quả một cách nghiêm túc đúng pháp luật.

Chính vì thế, mỗi người dân Việt nam trong lúc này cần phải ý thức được trách nhiệm của mình đối với đất nước, chứ không thể thờ ơ mãi để giao vận mệnh của mình, của con cháu mình cho một hệ thống quan chức gian, tham. Chỉ coi tiền bạc là trên hết, bất chấp sự tồn vong của dân tộc cũng như đất nước. Chỉ có các áp lực mạnh mẽ nhất của người dân mới có thể buộc chính quyền hiện nay thực thi luật pháp một cách nghiêm túc nhất, nếu không mọi vấn đề liên quan đến thảm họa môi trường lần này sẽ chìm xuống và Formosa Hà tĩnh sẽ trở lại hoạt động trong một ngày không xa.

Mỗi chúng ta hãy làm mọi thứ có thể để thể hiện trách nhiệm và nghĩa vụ của một công dân đối với đất nước. Trong thảm họa về môi trường và bệnh ung thư không có sự lựa chọn, hay ưu ái cho những ai khôn ngoan. Dù có tiền thì bạn cũng khó có thể tránh khỏi. Khi mà tỷ lệ người bị nhiễm bệnh ung thư ở Việt nam hiện nay đang ở mức đầu bảng, sau thảm họa môi trường do Hormosa Hà tĩnh gây ra chắc chắn đất nước chúng ta sẽ giữ vị trí quán quân. Và nạn nhân sẽ là tất cả mỗi chúng ta

Thảm họa ô nhiêm biển nghiêm trọng chưa từng thấy xảy ra ở miền Trung lần này, cần được coi là bài học không chỉ đối với chính quyền cũng như người dân Việt nam, mà còn phải là hồi chuông cảnh tỉnh đối với các nhà đầu tư nước ngoài ở Việt nam, yêu cầu họ phải có trách nhiệm bảo vệ môi trường và phải hiểu rằng Việt nam không phải bãi chứa rác thải của họ.

Ngày 08/07/2015

 © Kami

 * Đây là trang Blog cá nhân của Kami. Bài viết không thể hiện quan điểm của Đài Á châu Tự do RFA.
http://www.tintuchangngayonline.com/2016/10/kami-hau-formosa-e-tao-ap-luc-manh-oi.html

Họ thách thức 90 triệu dân Việt Nam

Ngang ngược hơn nữa, theo lệnh đảng, Quốc hội lại đưa tội phạm Formosa Võ Kim Cự vào thành viên ủy ban Kinh tế của Quốc hội, nơi giám sát những hoạt động kinh tế đất nước trong đó có hoạt động kinh tế gian dối của Formosa!


Trong vụ việc rước đại họa Formosa về giết chết biển cả, tàn phá đất nước, đầu độc giống nòi Việt Nam có trách nhiệm của người đứng đầu đảng cộng sản và người đứng đầu Chính phủ cộng sản Việt Nam thời 2008. Nhưng người chịu trách nhiệm trực tiếp chính là chủ tịch tỉnh rồi bí thư đảng bộ tỉnh Hà Tĩnh, Võ Kim Cự.

Vồ vập săn đón và mở con đường thênh thang rước Formosa về Hà Tĩnh. Trực tiếp ký kết và giành cho Formosa những ưu đãi vượt quyền, biến thế đất hiểm Vũng Áng Hà Tĩnh thành đất sang nhượng, sang tên, nhượng quyền làm chủ 70 năm, tạo thuận lợi lớn nhất cho Formosa tác yêu tác quái gây họa lớn nhất cho giống nòi Việt Nam. Đó là chủ tịch tỉnh rồi bí thư đảng bộ tỉnh Hà Tĩnh, Võ Kim Cự.

Biển chết. Thợ lặn lăn ra chết khi vừa ngoi lên khỏi mặt biển. Trên dải biển miền Trung, ngành kinh tế du lịch chết, ngành kinh tế biển chết. Hàng triệu người dân miền Trung sống nhờ biển nay không còn nguồn sống. Sống ngắc ngoải trong bất an, dân biển miền Trung phải bỏ biển, rời quê phiêu tán, vất vưởng bốn phương. Vắng bóng dân chài Việt Nam, những người chủ biển đích thực, biển Đông thành biển hoang, bỏ mặc cho Tàu Cộng làm chủ. Di họa biển chết vì Formosa còn kéo dài cả trăm năm và Võ Kim Cự chính là tội phạm trực tiếp mang cái chết về cho biển Việt Nam, cho con người Việt Nam, cho đất nước Việt Nam.

Thách thức người dân biển miền Trung đang sống ngắc ngoải trong bất an vì Formosa, thách thức 90 triệu người dân Việt Nam đang đứng ngồi không yên vì cơ thể đất nước, giống nòi dân tộc phải mang vết thương nhiễm độc Formosa, thách thức cả lịch sử dựng nước và giữ nước vẻ vang của dân tộc Việt Nam đang đứng trước nguy cơ mất biển, mất nước vì Formosa, đảng cộng sản Việt Nam đã ngang ngược đưa kẻ tội phạm Formosa Võ Kim Cự vào Quốc hội. Đảng cử tội phạm Formosa Võ Kim Cự ra ứng cử và lùa dân đi bầu đưa tội phạm Formosa Võ Kim Cự vào Quốc hội! Ngang ngược hơn nữa, theo lệnh đảng, Quốc hội lại đưa tội phạm Formosa Võ Kim Cự vào thành viên ủy ban Kinh tế của Quốc hội, nơi giám sát những hoạt động kinh tế đất nước trong đó có hoạt động kinh tế gian dối của Formosa!

Trong quan hệ kinh tế thị trường, nhất là quan hệ giữa những người dưng, quan hệ giữa những kẻ xa lạ, không ai cho không ai cái gì. Võ Kim Cự đã cho Formosa quá nhiều, quá hậu hỉ. Cho Formosa thuê đất với giá bèo bọt như cho không. Cho Formosa được làm chủ Vũng Áng như lãnh thổ riêng của Formosa mà một quan chức Việt Nam cấp vụ trưởng của bộ Nông nghiệp và Phát triển nông thôn đến Formosa kiểm tra theo công lệnh của chính quyền Việt Nam cũng không được vào Formosa khi chưa được chủ Formosa cho phép. Đặc biệt cho Formosa ân sủng quá lớn, giao đất sang nhượng cho Formosa tới 70 năm.

Bánh ít cho đi, bánh qui nhận về. Bánh ít không phải chỉ có vậy. Bánh ít còn là sự xăng xái tận tình chạy đôn chạy đáo giải quyết mau lẹ mọi thủ tục, đơn giản, xuê xoa bỏ qua nhiều đòi hỏi khắt khe như đề cương sản xuất, kinh doanh, đánh giá tác động môi trường để đưa Formosa vào Vũng Áng với tốc độ thần kì. Võ Kim Cự làm lợi cho Formosa về không gian đất đai, về giá thành thuê đất, về các điều khoản ký kết, Võ Kim Cự còn làm lợi cho Formosa cả về thời gian. Mà thời gian là tiền bạc. Bánh ít Võ Kim Cự cho đi lớn như vậy thì bánh qui Võ Kim Cự nhận về cũng không thể nhỏ. Tham nhũng là đây, nào phải tìm đâu xa!

Nhìn Võ Kim Cự hốt hoảng hấp tấp chạy trốn nhà báo ở ngay bản doanh Liên minh Hợp tác xã Việt Nam mà Võ Kim Cự là thủ lĩnh, có đầy quyền uy, thấy rõ sự khuất tất, bất minh đang chạy trốn dư luận. Nhận ra cả những toan tính tư lợi trên gương mặt u ám, bần tiện, ở ánh mắt lấm lét Võ Kim Cự. Nhìn bộ mặt Võ Kim Cự, tôi như nhìn thấy con cá chết bốc mùi ở biển miền Trung. Đưa sự khuất tất bất minh hốt hoảng chạy trốn dư luận vào Quốc hội, đưa bộ mặt u ám của toan tính tư lợi vào Quốc hội. đưa bộ mặt cá chết bốc mùi vào Quốc hội. Quốc hội của nhà nước cộng sản Việt Nam, cơ quan quyền lực cao nhất của nhà nước Việt Nam hôm nay là vậy ư?

Phạm Đình Trọng

(Dân Làm Báo)
http://www.tintuchangngayonline.com/2016/10/pham-inh-trong-ho-thach-thuc-90-trieu.html

Ai sợ ai?



Ai sợ ai?
Phần đông các nhà nghiên cứu về chủ nghĩa Cộng Sản đồng ý chế độ CS tồn tại nhờ vào cơ chế toàn trị trong đó hai phương pháp được áp dụng song song gồm bạo lực làm cho con người sợ hãi và tẩy não làm cho nhận thức con người trở thành phụ thuộc. Tuy nhiên, “bạo lực cách mạng” dù sắt máu đến đâu và “giáo dục trồng người” dù tinh vi đến đâu cũng không thể được thực hiện một cách dễ dàng, bởi lẽ con người không thể bị thuần hóa hay bị chế ngự một cách tuyệt đối. Khác với loài động vật, con người có khả năng nhận thức và có đời sống tâm linh. Sức phản kháng trong con người chống lại bất cứ chế độ độc tài nào là một phản ứng tự nhiên được diễn ra dưới nhiều hình thức và hoàn cảnh dù khắt khe và bất hạnh đến bao nhiêu. Lãnh đạo CS thường gọi cuộc tranh đấu giữa “chuyên chính vô sản” và “tàn dư tư bản” là cuôc đấu tranh “ai thắng ai”. Thật ra, để gọi cho đúng phải gọi đó là cuộc đấu tranh “ai sợ ai”, bởi vì ngày nào người dân không còn sợ đảng CS, đó cũng là ngày cáo chung của chế độ độc tài CS. Cuộc chiến “ai sợ ai” đã diễn ra ngay khi chế độ CS được thiết lập lên các quốc gia bị CS chiếm. Tại Liên Xô Trong suốt 74 năm tại Liên Xô, “ai sợ ai” diễn ra một cách khủng khiếp theo từng giai đoạn, từng thời điểm với số người chết dưới chế độ CS được ước tính từ 20 triệu người đến 61 triệu người. Dù sắt máu bao nhiêu, Lenin và Stalin cũng không dập tắt được tiếng nói bất khuất của người dân tại các nước cộng hòa bị trị như trường hợp cuộc nổi dậy giành độc lập của Georgia năm 1924 hay cuộc đình công của công nhân nhà máy tơ Teikovo năm 1932 chẳng hạn. Đương nhiên, các phong trào này bị đàn áp không thương tiếc. Sau thời kỳ Leonid Brezhnev và Yuri Andropov, người dân bớt sợ dần. Âm nhạc jazz và rock tây phương xâm nhập vào Liên Xô và có ảnh hưởng mạnh mẽ trong giới trẻ. Trong lãnh vực văn học, các tác giả tại Liên Xô trong đó có Yurii Trifonov, nhà văn từng đoạt giải thưởng thưởng Stalin, cũng bắt đầu chuyển hướng sáng tác và đưa các quan tâm xã hội vào tác phẩm. Thập niên 1970 đánh dấu sự phục hưng của tôn giáo tai Liên Xô khi người dân bày tỏ sự quan tâm nhiều hơn vào các giá trị văn hóa và truyền thống của các dân tộc trong khối Liên Xô. Tất cả dọn đường cho cách mạng dân chủ đang cháy ngầm tại Liên Xô. Tháng Giêng 1987, Gorbachev nhận thức con đường duy nhất để duy trì chế độ là phải thực hiện cấp bách các cải tổ kinh tế (Perestroika) và cởi mở văn hóa chính trị (Glasnost). Tuy nhiên vào thời điểm đó, phần thắng trong cuộc chiến “ai sợ ai” đã nghiêng hẳn về phía người dân. Người dân ngày càng ít sợ đảng CS Liên Xô trong lúc lãnh đạo Liên Xô ngày càng sợ người dân. Trận chiến “ai sợ ai” cuối cùng diễn ra vào sáng ngày 19 tháng 8, 1991 khi Boris Yelstin, khoa học gia Mikhail Arutyunov và nhiều người khác hiên ngang trực diện với chế độ CS và cũng là khi chỉ huy trưởng đoàn tăng Sergey Yevdokimov quyết định không bắn vào dân. Mặc dù còn hơn ba tháng Mikhail Gorbachev mới chính thức từ chức nhưng hôm đó đã là ngày quyết định số phận của cơ chế độc tài. Tại Trung Cộng Mao là một trong số ít đồ tể hàng đầu của nhân loại nhưng chính y đã nhận ra sự phản kháng của xã hội không thể nào ngăn chặn được và gọi đó là “Diễn biến hòa bình”. Thật ra nếu gọi cho đúng đó là chuyển hóa xã hội dân chủ. Tháng Giêng 1964, Mao thừa nhận “Chính sách xâm lược và chiến tranh của chủ nghĩa đế quốc Mỹ đe dọa một cách trầm trọng đến Liên bang Xô Viết, Trung Quốc và các nước xã hội chủ nghĩa khác. Hơn nữa, nó đang mãnh liệt tìm cách đẩy mạnh chính sách “diễn biến hòa bình” tại các nước xã hội chủ nghĩa nhằm mục đích tái lập chủ nghĩa tư bản và làm tan rã phe xã hội chủ nghĩa”. Cuộc chiến “ai sợ ai” tại Trung Công đã diễn ra khốc liệt. Theo sử gia Frank Dikötter ước tính khoảng 45 triệu người đã chết dưới chế độ CS. Sau trận chiến “ai sợ ai” đẫm máu tại Thiên An Môn vào tháng Sáu năm 1989, lãnh đạo Trung Cộng càng sợ dân hơn và áp dụng một chính sách trấn áp song song với hệ thống tuyên truyền tẩy não vô cùng chi tiết, tinh vi. Sau Mao, Đặng Tiểu Bình cũng biết “diễn biến hòa bình” là điều không tránh khỏi và chủ trương chống lại bằng cách “chủ động tự diễn biến” qua các chính sách đổi mới kinh tế. Ngoài ra, các lãnh đạo Trung Cộng dành một ngân sách khổng lồ để đánh bóng hình ảnh “Đại Hán” thâm độc trong nhận thức của người dân Trung Quốc để họ xao lãng các mục tiêu đấu tranh dân chủ. Tại Việt Nam Riêng tại Việt Nam, theo tổng kết của sử gia Steven Rosefielde khoảng 200 ngàn đến 900 ngàn người Việt bị CS giết trong thời kỳ thiết lập chế độ CS tại miền Bắc năm 1954. Tuy nhiên không phải vì thế mà cuộc chiến “ai sợ ai” tại Việt Nam dừng lại. Điển hình nhất là cuộc nổi dậy Quỳnh Lưu. Theo nhiều tài liệu, đầu tháng 11, 1956 nhân dân Huyện Quỳnh Lưu và nhiều nơi khác thuộc tỉnh Nghệ An lên đến vài chục ngàn, đã họp nhau tố giác các điểm sai lầm trong cải cách ruộng đất, đòi lại tài sản bị cưỡng đoạt và đòi quyền được di cư vào miền Nam theo tinh thần của Hiệp định Genève. Các đại hội nông dân đã bị lãnh đạo CS huy động quân chủ lực đến đàn áp và cuộc nổi dậy Quỳnh Lưu bị dập tắt trong máu. Nhà báo Bùi Tín nhận xét về biến cố Quỳnh Lưu trên RFA:“Bi kịch Quỳnh Lưu ở Nghệ An có liên quan đến một số đồng bào Công giáo. Nhiều đồng bào, sau khi có thắng lợi Điện Biên Phủ, sau khi Hiệp định Genève được ký kết, thì đã tìm cách vào Nam. Lúc bấy giờ CS huy động quân đội, công an ngăn chận, không cho bà con kéo vào Nam, gây chết chóc nhiều quá sau khi xảy ra cảnh đẫm máu cải cách ruộng đất. Việc người dân chống đối chính quyền là do người ta chết nhiều quá, bị tù nhiều quá sau sự sai lầm cải cách ruộng đất. Tình trạng đàn áp chồng chất như vậy khiến nhân dân đồng loạt nổi dậy.” Từ 1975 trên phạm vi cả nước, sức đề kháng của người dân bị trị vẫn tiếp tục dưới nhiều hình thức và trong mọi lãnh vực. Sau khi hệ thống CS Châu Âu sụp đổ đầu thập niên 1990, để tồn tại, về mặt kinh tế, hàng loạt các biện pháp “đổi mới” đã được lãnh đạo đảng thực thi bên cạnh những “cởi trói” trong văn hóa, văn nghệ. Nhà tù luôn có thêm tù nhân mới nhưng ánh sáng văn minh thời đại cũng đã tràn vào qua những khe hở nhỏ. Nhiều tiếng nói khác đã bắt đầu được gióng lên, các mạng lưới dân chủ được nối kết, các phong trào xã hội được hình thành. Hiện nay, lãnh đạo CSVN chỉ còn biết dựa vào tầng lớp bồi bút để bênh vực phần lý luận, dựa bộ máy quân đội, công an để trấn áp đồng bào. Thế nhưng đừng quên, đảng Cộng sản Liên Xô từng có cả một viện hàn lâm chuyên tập trung nghiên cứu lý luận Cộng Sản, Đông Đức có những binh đoàn được trang bị vũ khí hiện đại và kỹ thuật của cơ quan Bảo vệ Nhà nước trực thuộc Trung ương đảng Cộng sản Hungary chắc tinh vi hơn các cơ quan an ninh Việt Nam, nhưng tất cả đều không cứu được đảng CS. Việc Thủ tướng CS Nguyễn Xuân Phúc lên tiếng xin lỗi vì đã chạy xe vào Phố Cổ Hội An cấm chạy xe mới đây là một bằng chứng. Lãnh đạo CS thành thật với dân hơn? Không phải, nhưng rõ ràng họ biết sợ sức phản kháng của người dân hơn. Vai trò quyết định trong trận chiến “ai sợ ai” ngày nay không chỉ tùy thuộc vào giới lãnh đạo CS mà thôi như 41 năm trước. Sự kiện nhiều chục ngàn dân liên tục xuống đường tại Hà Tỉnh và nhiều nơi ở miền Trung chống công ty Formosa gây ô nhiễm đang làm đầy ly nước bất bình công phẫn của các tầng lớp nhân dân đối với chế độ. Lãnh đạo CSVN, thay vì đàn áp đẫm máu như họ đã làm để dập tắt cuộc nổi dậy của đồng bào Quỳnh Lưu, Nghệ An tháng 11 năm 1956, họ chọn lui vào thế thủ bằng cách im lặng và ra lệnh cho mấy trăm tờ báo, các hệ thống truyền thanh, truyền hình im lặng. Nhưng lãnh đạo đảng im lặng được bao lâu và nếu không im lặng họ sẽ làm gì? Chắc chắn lãnh đạo đảng không muốn tự đào huyệt chôn mình bằng một Quỳnh Lưu đẫm máu khác nhưng cũng không có nhiều chọn lựa dành cho đảng ngoài việc chờ cơn phẫn nộ của nhân dân lắng xuống và tìm cách thỏa hiệp riêng với các thành phần trong phong trào. Đây là thời điểm thách thức của lòng yêu nước và thái độ dứt khoát không phải chỉ nơi các lãnh đạo phong trào mà cả các tầng lớp nhân dân muốn đi cùng dân tộc và thời đại. Yêu nước không bao giờ quá trễ. Không thể biết trước là đặc tính huyền bí của cách mạng dân chủ. Mohamed Bouazizi ở phố Sidi Bouzid của Tunisia không phải là người đầu tiên bị công an đánh đập và cũng không phải người duy nhất bị tịch thu chiếc xe bán rau cải nhưng anh là giọt nước đã làm tràn ly cách mạng Hoa Lài. Giọt nước nào sẽ tràn ly cho cách mạng dân chủ tại Việt Nam không ai có thể nói trước nhưng chắc chắn giọt nước đang được rót xuống ở một nơi nào đó trên quê hương đã quá nhiều đau khổ. Cuộc nổi dậy Quỳnh Lưu và phong trào chống Formosa tại Kỳ Anh cách nhau tròn 60 năm. Đó một chặng đường lịch sử đầy hy sinh, xương máu nhưng chỉ vì một mục đích tự do, dân chủ cho dân tộc Việt Nam. Hôm nay, tự do, dân chủ không còn là một ước mơ mà là một hiện thực trong tầm tay với. Mỗi người Việt Nam, bên cạnh những khó khăn phải chịu đựng, thử thách đang phải đương đầu, sẽ cảm thấy vinh dự vì được sinh ra và lớn lên trong một thời đại mà những đóng góp, những hy sinh của mỗi người sẽ góp phần làm thay đổi một cách căn bản hướng đi đích thực của dân tộc hôm nay và mai sau. Trần Trung Đạo
https://www.facebook.com/notes/tr%E1%BA%A7n-trung-%C4%91%E1%BA%A1o/ai-s%E1%BB%A3-ai/1304905332866783