Thứ Sáu, 16 tháng 9, 2016

Vụ Trịnh Xuân Thanh: Việt Nam chưa thể dẫn độ tội phạm


Thứ Tư, ngày 14 tháng 9 năm 2016 | 14.9.16


Có nhiều thông tin cho là ông Thanh đã có mặt tận... Cộng hòa liên bang Đức - một quốc gia chưa có hiệp định dẫn độ tội phạm với Việt Nam. Do đó nếu sắp tới đây ông Trịnh Xuân Thanh sẽ bị truy cứu trách nhiệm hình sự và chính phủ Đức không cho phép ông Thanh tị nạn chính trị, thì ông Trịnh Xuân Thanh vẫn đường hoàng mua vé máy bay để đến một nước khác, hoặc vẫn ở lại nơi đây như một khách du lịch.

Cho đến trưa ngày 13-9, có thể thấy rằng rất nhiều thông tin về vụ việc ông Trịnh Xuân Thanh, cựu phó chủ tịch UBND tỉnh Hậu Giang được công bố cho báo chí theo một lập trình. Không có phóng viên tờ báo nào tại Sài Gòn “moi” được tin từ những nguồn riêng, như vẫn thường gặp trong các vụ án lớn gần đây như vụ Bầu Kiên, vụ Phạm Công Danh; hoặc từ trước đó nữa là các vụ Năm Cam, Epco-Minh Phụng…

Tạm gác qua những nghi vấn về kịch bản Trịnh Xuân Thanh đã được soạn trước cho một mục đích nào đó từ nhà chức trách, với những gì mà bất kỳ bạn đọc nào cũng có thể tìm đọc trên các nhật báo như Tuổi Trẻ, Thanh Niên, Người Lao Động, Lao Động, Tiền Phong…, thậm chí cả báo Nhân Dân, cho thấy dường như lâu nay pháp luật lao động của Việt Nam không có liên quan gì đến dàn quan chức từ cấp tỉnh đến trung ương. Đây mới thực sự là điều nguy hiểm cho cảnh báo bộ máy quản trị quốc gia.

Trưa ngày 29-8, các báo ở Sài Gòn đồng loạt nhận bản tin dẫn lời ông Trần Công Chánh - Bí thư Tỉnh ủy Hậu Giang, rằng ông Trịnh Xuân Thanh xin nghỉ phép để trị bệnh gần một tháng qua. “Còn anh Thanh bệnh gì và trị ở đâu thì tôi chưa rõ. Khi anh ấy hết phép, tỉnh sẽ thực hiện theo chỉ đạo của Trung ương”. Ông Chánh được cho là đã nói như vậy trong bản tin ấy.

Có lẽ mở ngoặc nói thêm, nếu đúng như lời ông Bí thư Hậu Giang, thì rất cần xem lại ông trưởng ban bảo vệ chính trị nội bộ Tỉnh ủy Hậu Giang có tắc trách công vụ, hay đã cố tình bao che ông Trịnh Xuân Thanh vi phạm pháp luật.

Nếu xét về mặt pháp luật lao động, việc ông Trịnh Xuân Thanh vắng mặt như vậy có thể xem là tình huống “vắng không/ chưa phép” - vì ông tự ý nghỉ rồi mới báo “xin phép chữa bệnh”. Nếu ông Thanh là người lao động bình thường và làm việc tại một doanh nghiệp chẳng hạn, thì chắc chắn ông Thanh đã bị sa thải vì vi phạm kỷ luật lao động rồi.

Còn lời ‘khi anh ấy hết phép” của ông Bí thư tỉnh ủy Hậu Giang, cho thấy người đứng đầu bộ máy công quyền tỉnh Hậu Giang không hề biết chút gì về pháp luật lao động, về các thủ tục hành chánh liên quan đến “xin phép chữa bệnh”. Liệu cơ quan bảo hiểm y tế có thanh toán các đơn thuốc chữa bệnh này cho ông Trịnh Xuân Thanh? Ngân quỹ có chi lương cho ông Trịnh Xuân Thanh trong thời gian được gọi là ‘nghỉ bệnh’ này không?

Thế rồi bất ngờ đến chiều ngày 8-9-2016, Văn phòng Tỉnh ủy tỉnh Hậu Giang đưa thông tin đến các tòa soạn là đã nhận được văn bản của ông Trịnh Xuân Thanh gửi cho Thường trực Tỉnh ủy. Theo đó, văn bản được photo gửi qua đường bưu điện, ông Trịnh Xuân Thanh giải trình một số vấn đề liên quan đến bản thân ông do Đoàn kiểm tra của Ủy ban Trung ương đặt ra, đồng thời có nguyện vọng xin ra khỏi Đảng. Thường trực Tỉnh ủy Hậu Giang cũng cho biết ngay trong ngày 8-9 đã gửi công văn đến địa chỉ nhà ông Thanh tại Hà Nội, triệu tập ông Trịnh Xuân Thanh để báo cáo những vấn đề trên.

Và cũng trong ngày 08-9-2016, Ban Bí thư Trung ương Đảng đã họp dưới sự chủ trì của Tổng Bí thư Nguyễn Phú Trọng để xem xét thi hành kỷ luật ông Trịnh Xuân Thanh. Căn cứ nội dung, tính chất, mức độ vi phạm, Ban Bí thư đã nhất trí rất cao biểu quyết 100% bằng phiếu kín quyết định thi hành kỷ luật bằng hình thức khai trừ ra khỏi Đảng đối với ông Trịnh Xuân Thanh.

Sáng ngày 13-9, các tòa soạn lại nhận thông tin: “Nếu đến chiều nay, anh Thanh không có mặt theo công văn triệu tập, Hậu Giang sẽ làm văn bản báo cáo về Trung ương. Đến thời điểm này, chúng tôi vẫn chưa biết anh Thanh đang làm gì, ở đâu. Chúng tôi đã nhận được quyết định của UB Kiểm tra Trung ương về việc khai trừ anh Thanh ra khỏi Đảng. Quyết định này sẽ được thực hiện vào ngày 16-9.

Ngày 18-7, Trịnh Xuân Thanh có gửi đơn đến Tỉnh ủy xin nghỉ phép với lý do bị bệnh nặng. Thời gian xin nghỉ là từ 25 đến 29-7. Sau đó, ngày 19-8, Thanh gửi đơn lần 2 xin nghỉ phép và điều trị bệnh trong 1 tháng, kể từ ngày 3-8 đến 2-9 tại nước ngoài. Tuy nhiên, Tỉnh ủy Hậu Giang đã không đồng ý với đề nghị thứ hai của anh Thanh vì đi nước ngoài thời điểm đó chưa phù hợp” - ông Trần Công Chánh - Bí thư Tỉnh ủy Hậu Giang chủ động nói như vậy với báo chí.

Từ lời của ông Trần Công Chánh, cho thấy xét về quy định pháp luật liên quan, đang có nhiều nghi vấn. Thứ nhất, về nguyên tắc, việc ông Thanh ra nước ngoài trong bối cảnh đang bị nghi vấn và truy cứu trách nhiệm trong thời kỳ trước là rất khó khăn. Vì ông Thanh nghiễm nhiên đã trở thành một đối tượng bị "chăm sóc đặc biệt".

Thứ hai, khả năng ở đây Hộ chiếu (passport) của ông Thanh thuộc dạng Hộ chiếu công vụ, thông thường phải giao cho cơ quan quản lý chứ không phải để sẵn trong người. Cụ thể tại Quyết định số: 58/2012/QĐ-TTg ngày 24-12-2012 của Thủ tướng Chính phủ quy định như sau:“Trong thời hạn 5 ngày làm việc kể từ ngày nhập cảnh Việt Nam sau khi kết thúc chuyến công tác ở nước ngoài, phải nộp lại hộ chiếu cho cơ quan quản lý hộ chiếu, trừ trường hợp có lý do chính đáng do Thủ trưởng cơ quan quản lý hộ chiếu quyết định”. Chính vì vậy, nếu ông Trịnh Xuân Thanh ra được nước ngoài, thì sẽ không phải là việc xuất cảnh bình thường, mà có thể xem là hành vi “trốn chạy”, xuất cảnh trái phép.

Thứ ba, ông Nguyễn Phú Trọng đã chủ trì họp kín quyết định số phận chính trị của ông Trịnh Xuân Thanh hôm 8-9. Chắc rằng khi đó ông tổng bí thư và ông trưởng ban nội chính trung ương đã biết ông Trịnh Xuân Thanh ở đâu. Như vậy, vì sao đến nay ông bí thư Hậu Giang vẫn nói rằng không biết thông tin về ông Trịnh Xuân Thanh? Bộ máy quản trị quốc gia như vậy xem ra có chất lượng quá kém.

Bình luận về nghi vấn này, luật sư Trần Hồng Phong cho rằng xét về mặt logic, thì việc một người phạm tội hay có khả năng bị truy cứu trách nhiệm hình sự bỏ trốn ra nước ngoài không phải là điều khó hiểu. Nhưng vì ông Trịnh Xuân Thanh là một cán bộ cấp trung cao, một tỉnh ủy viên - nên sự mất tích của ông rõ ràng là nghiêm trọng. Sự việc cũng đặt ra câu hỏi là liệu có kẽ hở nào trong việc quản lý cán bộ cấp cao của đảng và nhà nước - trong bối cảnh tham ô, tham nhũng, tiêu cực rất nghiêm trọng như hiện nay.

“Theo thiển ý của tôi, nếu đảng không quản lý chặt, thì rất có thể sẽ còn có nhiều đảng viên chuyển tài sản rồi chạy trốn ra nước ngoài. Khi đó thì sẽ rất khó mà thu hồi được tiền tham nhũng. Đất nước càng thêm khó khăn. Người dân lại càng thêm khổ”. Luật sư Trần Hồng Phong, bày tỏ.

Một chút bên lề. Có nhiều thông tin cho là ông Thanh đã có mặt tận... Cộng hòa liên bang Đức - một quốc gia chưa có hiệp định dẫn độ tội phạm với Việt Nam. Do đó nếu sắp tới đây ông Trịnh Xuân Thanh sẽ bị truy cứu trách nhiệm hình sự và chính phủ Đức không cho phép ông Thanh tị nạn chính trị, thì ông Trịnh Xuân Thanh vẫn đường hoàng mua vé máy bay để đến một nước khác, hoặc vẫn ở lại nơi đây như một khách du lịch.

Thảo Vy

(VNTB)

PC49 Hà Tĩnh bắt giữ tàu Trung Quốc chở chất thải cực độc cấm nhập khẩu vào Formosa .

PC49 Hà Tĩnh bắt giữ tàu Trung Quốc chở chất thải cực độc

 cấm nhập khẩu vào Formosa

(Pháp luật) - GS.TSKH Phạm Ngọc Đăng, Phó Chủ tịch Hội Bảo vệ Thiên nhiên và Môi trường Việt Nam khẳng định, pháp luật Việt Nam hoàn toàn nghiêm cấm việc nhập khẩu chất thải nguy hại.

>> Xác định ban đầu Formosa nhập bột bôxít từ Trung Quốc

>> Bắt giữ tàu chở bùn thải từ Trung Quốc nhập vào Hà Tĩnh

>> Để giải bài toán “đánh đổi”

>> Chính phủ “kiến tạo phát triển” và phép thử Hoa Sen

>> 3 doanh nghiệp “giúp” Hà Nội lập quy hoạch dọc hai bên sông Hồng

PC49 Hà Tĩnh bắt giữ tàu chở bùn bôxít - Là loại cấm nhập khẩu chất thải nguy hại
PC49 Hà Tĩnh bắt giữ tàu chở bùn bôxít – Là loại cấm nhập khẩu chất thải nguy hại
Như chúng tôi đã đưa tin, chiều 15/9, một tàu hàng từ cảng Đại Liên (Trung Quốc) đã cập cảng Sơn Dương (Hà Tĩnh), đưa vào Formosa 160 tấn chất bùn.
Lực lượng cảnh sát môi trường (PC49) Công an Hà Tĩnh đã phát hiện hành vi trên, tiến hành tạm giữ con tàu và hàng hoá; phối hợp với hải quan cảng vụ Vũng Áng điều tra xử lý. Hồ sơ nhập khẩu cho thấy đây là bùn bô-xít.
Trả lời phỏng vấn của PV, GS.TSKH Phạm Ngọc Đăng, Phó Chủ tịch Hội Bảo vệ Thiên nhiên và Môi trường tỏ ra vô cùng bất ngờ và cho biết, nếu đây là chất thải nguy hại thì tuyệt đối không được phép nhập khẩu.
GS.TSKH Phạm Ngọc Đăng cho biết bùn bô–xít có thành phần chủ yếu là nhôm, tuy nhiên nó có thể chứa những chất thải nguy hại. Cơ quan chức năng cần lấy mẫu kiểm tra lô hàng trên và xem có chất thải nguy hại trong đó hay không.
“Về mặt nguyên tắc trong Luật bảo vệ môi trường, các đơn vị tuyệt đối không được phép nhập chất thải (dù nguy hại hay bình thường) vào Việt Nam. Luật bảo vệ môi trường chỉ cho phép nhập các loại phế thải từ quốc gia khác để làm nguyên liệu sản xuất. Phế thải đó phải không được lẫn chất thải nguy hại, đó là những loại phế thải như thép vụn, các loại vỏ hộp, nhựa… Tất cả nhũng phế thải này phải chứng minh được chúng không lẫn chất thải.” – GS.TSKH Phạm Ngọc Đăng cho biết.
GS. Đăng nhấn mạnh, đối với công ước quốc tế, chất thải nguy hại không được phép di chuyển từ quốc gia này tới quốc gia khác.
GS. Phạm Ngọc Đăng khẳng định, Nhà nước Việt Nam sẽ không bao giờ cho công ty Formosa nhập chất thải nguy hại.
“Điều chúng ta đặt ra là Formosa nhập khẩu chất bùn bô-xít vào Việt Nam nhằm mục đích gì?” – GS. Phạm Ngọc Đăng cho biết.
Được biết, sáng 16/9, Sở TN – MT Hà Tĩnh đã lấy mẫu kiểm nghiệm, hiện đang chờ kết quả chính thức.
(Theo Đời Sống Pháp Luật)
Xác định ban đầu Formosa nhập bột bôxít từ Trung Quốc

Xác định ban đầu Formosa nhập bột bôxít từ Trung Quốc

Chiều 16-9, cục trưởng Cục Hải quan Hà Tĩnh Lương Trường Thọ cho biết đơn vị đang phối hợp Cảnh sát môi trường tỉnh xem xét 160 tấn hàng vừa được công ty Formosa nhập khẩu từ Trung Quốc.  Trao...
Bắt giữ tàu chở bùn thải từ Trung Quốc nhập vào Hà Tĩnh

Bắt giữ tàu chở bùn thải từ Trung Quốc nhập vào Hà Tĩnh

Từ nguồn tin điều tra riêng của nhóm PV, chiều 15/9, một tàu hàng từ cảng Đại Liên (Trung Quốc) đã cập cảng Sơn Dương (Hà Tĩnh), đưa vào Formosa 160 tấn chất thải lỏng. Lực lượng cảnh...

Bắt nguyên Tổng Giám đốc PVC cùng 3 thuộc cấp

Bắt nguyên Tổng Giám đốc PVC cùng 3 thuộc cấp

Thứ Sáu, 16/09/2016 - 10:03

Cơ quan cảnh sát điều tra (C46, Bộ Công an), vừa phát đi thông báo về vụ bắt giữ đối với ông Vũ Đức Thuận, nguyên Ủy viên HĐQT kiêm Tổng Giám đốc Tổng Công ty Cổ phần xây lắp Dầu khí Việt Nam (PVC) cùng 3 thuộc cấp.
 >> 3 Bộ điều tra sai phạm dẫn đến “di sản” thua lỗ tại PVC của ông Trịnh Xuân Thanh
 >> Điều tra thua lỗ 3.300 tỷ đồng tại PVC: Có áp lực nhưng sẽ không nể nang!

4 bị can bị khởi tố, bắt tạm giam gồm
1. Vũ Đức Thuận, nguyên Ủy viên HĐQT kiêm Tổng Giám đốc PVC;
2. Nguyễn Mạnh Tiến, Phó tổng Giám đốc PVC;
3. Trương Quốc Dũng, nguyên Phó tổng Giám đốc PVC;
4. Phạm Tiến Đạt, nguyên Kế toán trưởng Tổng công ty PVC.

Ông Vũ Đức Thuận, nguyên Ủy viên HĐQT kiêm Tổng Giám đốc PVC.
Ông Vũ Đức Thuận, nguyên Ủy viên HĐQT kiêm Tổng Giám đốc PVC.
Cơ quan điều tra cho hay, Cơ quan CSĐT Bộ CA đang tiến hành điều tra, xác minh làm rõ các hành vi sai phạm để xảy ra thua lỗ gần 3.300 tỷ đồng tại Tổng công ty Cổ phần xây lắp Dầu khí Việt Nam (Tổng công ty PVC).
Ngày 15/9/2016, Cơ quan Cảnh sát điều tra, Bộ Công an đã ra Quyết định khởi tố vụ án hình sự: Cố ý làm trái quy định của nhà nước về quản lý kinh tế gây hậu quả nghiêm trọng xảy ra tại Tổng công ty Cổ phần xây lắp Dầu khí Việt Nam và các đơn vị thành viên; đồng thời ra quyết định khởi tố, lệnh bắt tạm giam và lệnh khám xét 4 bị can nêu trên.
Theo cơ quan điều tra, ông Vũ Đức Thuận cùng 3 bị can khác bị khởi tố về tội "Cố ý làm trái quy định của nhà nước về quản lý kinh tế gây hậu quả nghiêm trọng" quy định tại Điều 165 Bộ Luật Hình sự.
Cơ quan Cảnh sát điều tra, Bộ Công an đang khẩn trương tiến hành điều tra triệt để, mở rộng vụ án.
Ông Vũ Đức Thuận từng giữ các chức vụ như Tổng giám đốc Công ty cổ phần Đầu tư phát triển Khu đô thị Sông Đà (SUDICO) thuộc Tập đoàn Sông Đà và Tổng giám đốc Tổng công ty cổ phần Xây lắp Dầu khí Việt Nam (PVC) thuộc Tập đoàn Dầu khí Việt Nam kể từ năm 2009 đến năm 2013.
Đáng chú ý, thời điểm ông Vũ Đức Thuận giữ chức vụ Tổng giám đốc PVC thì ông Trịnh Xuân Thanh đang ngồi ghế Chủ tịch HĐQT tổng công ty này. Cả ông Thuận và ông Thanh đều rời khỏi PVC khi tổng công ty đang lâm vào tình cảnh kinh doanh thua lỗ nặng nề trên 3.200 tỷ đồng.
Ông Vũ Đức Thuận được thuyên chuyển giữ chức Phó Trưởng Ban Xây dựng của Tập đoàn Dầu khí Việt Nam và sau đó về tỉnh Thái Bình làm Phó Giám đốc Sở Giao thông vận tải. Tháng 3/2015, ông Vũ Đức Thuận được bổ nhiệm làm Chánh văn phòng Bộ này.
Sau đó ông Vũ Đức Thuận đã chuyển công tác khỏi Bộ Giao thông vận tải.
Hồi đầu tháng 9, trao đổi với PV Dân trí, lãnh đạo phường Mỹ Đình 1 (quận Nam Từ Liêm, Hà Nội) cho biết, ông Vũ Đức Thuận đã chuyển sinh hoạt Đảng từ Bộ Giao thông vận tải về phường này kể từ ngày 1/9.
http://dantri.com.vn/xa-hoi/bat-nguyen-tong-giam-doc-pvc-cung-3-thuoc-cap-20160916101014087.htm
Tuấn Hợp - Thế Kha

Thứ Năm, 15 tháng 9, 2016

Trịnh Xuân Thanh và cú vồ hụt của Nguyễn Phú Trọng

 Trịnh Xuân Thanh và cú vồ hụt của Nguyễn Phú Trọng

14-9-2016
Như một vở hài kịch được sắp sẵn, nhưng vừa đưa ra diễn bị cháy, vụ việc Trịnh Xuân Thanh đang là tâm điểm dư luận mấy ngày qua tại Việt Nam. Nhiều báo chí và mạng xã hội tập trung vào chủ đề này, thậm chí đến mức quên đi cả điều hết sức lớn lao đang từng ngày gây nhức nhối xã hội như Thảm họa Biển Miền Trung – cho đến nay đã gần nửa năm, người dân vẫn không được đền bù thiệt hại.
Trịnh Xuân Thanh – Một cán bộ là con cựu cán bộ cao cấp, được trung ương chăm bẵm, nâng niu ưu tiên đủ thứ, công danh leo vòn vọt từ chức nọ đến chức kia, con đường quan lộ ít ai so bì được, may ra chỉ có con của Thủ tướng.
Bỗng dưng báo chí lôi ra vụ dùng biển xanh lắp vào xe biển trắng rằng là vi phạm luật, là nọ, là kia… cứ như những việc đó ở Việt Nam là lạ lắm không bằng. Gì chứ việc quan chức lạm quyền và làm những điều ngang ngược, coi pháp luật không bằng cái quần lót ở Việt Nam thì chỉ là chuyện bụi bám áo quần. Tưởng rồi  chuyện cũng qua đi như bao chuyện tương tự hoặc hơn thế nhiều.
Nhưng không phải thế.

Cú ra đòn bẩn thường thấy
Người dân thấy ngạc nhiên là chuyện cái biển xanh gắn xe biển trắng được báo chí đưa lên, ôngTổng bí thư lại quan tâm yêu cầu kiểm tra. Nghe tin này, người dân cứ tưởng hồi này ông TBT tiến sĩ xây dựng đảng không có việc làm nên có đọc báo và quan tâm những chuyện bụi đường?
Thế rồi bắt đầu báo chí được phép khai thác, móc chuyện cũ về bổ nhiệm Trịnh Xuân Thanh, rồi việc thua lỗ ở công ty anh ta từng làm… Thậm chí cả việc con anh ta được cất nhắc từ thằng nhân viên quèn lên làm quan chức.
Thế rồi lại TBT chỉ đạo quyết liệt moi ra việc anh ta được bổ nhiệm dù “đúng quy trình”, dù có cả ý kiến của bộ máy đảng, là “tinh hoa dân tộc” có “trăm tay nghìn mắt”, “sáng suốt tài tình” đồng ý và phê duyệt cất nhắc anh ta, thì lỗi vẫn thuộc về anh ta. Nghe chuyện này, người dân cứ nghĩ đến chuyện đảng đang kỷ luật con dao, còn người cầm dao đâm chết người thì vô can!
Rồi đảng cho khai thác chuyện ở PVC, nơi anh ta được bổ nhiệm năm 2009 làm Chủ tịch Hội đồng Quản trị. Đến lúc này, người ta mới biết rõ rằng cái Công ty PVC thuộc ngành dầu khí này đã thua lỗ trầm trọng trong những năm đó.
Oái oăm thay, chính năm đó, PVC lại được nhà nước phong tặng danh hiệu Anh hùng lao động thời kỳ đổi mới! Mà để đạt được danh hiệu này, thì đơn vị đó phải có những tiêu chuẩn “nghiêm ngặt” của Nghị định Số 42/2010/NĐ-CP ngày 15/4/2010 của Chính phủ quy định chi tiết và hướng dẫn thi hành một số điều của Luật Thi đua, Khen thưởng. Trong đó quy định chỉ tặng cho các đơn vị “có thành tích đặc biệt xuất sắc, trung thành với Tổ quốc Việt Nam xã hội chủ nghĩa, là tấm gương sáng, mẫu mực về mọi mặt.”?
Vậy thì việc khen thưởng của tổ chức do đảng sáng suốt lãnh đạo bao năm nay đã thành trò đùa hoặc trò lừa bịp người dân cả nước. Một lần nữa vạch trần việc phong tặng, khen thưởng là trò bịp bợm sau vụ Hồ Xuân Mãn, nguyên Bí thư Tỉnh ủy Thừa Thiên Huế bị tước danh hiệu Anh hùng do bị chính đồng đội y tố cáo dối trá, bịa đặt, lấy tội làm công để được phong anh hùng.
Thế rồi dù kết quả của cuộc bầu cử “dân chủ đến thế là cùng” mà anh ta trúng vào Quốc hội với số phiếu rất cao, thì Ủy ban bầu cử Quốc gia vẫn không công nhận anh ta là đại biểu Quốc hội, chỉ vì Ban Kiểm tra trung ương yêu cầu. Có nghĩa là cái Ban này hơn cả đám “nhân dân” mà đảng vẽ ra bấy lâu nay.
Thế mới hiểu thêm một điều: Cái gọi là bầu cử, ý dân, nguyện vọng của nhân dân, sự sáng suốt bầu người có tài, có đức vào Quốc hội mà đảng luôn khua chiêng, gõ mõ bấy lâu nay chỉ là một trò hề.
Và việc bầu anh ta vào chức vụ trong bộ máy tỉnh Hậu Giang đã phải dừng lại.
Xem xét cái “quy trình” của vụ này, người ta nhớ đến những việc đảng vẫn hay làm với các nhà đấu tranh cho dân chủ hoặc bất đồng chính kiến. Người ta nhớ đến vụ án “Hai bao cao su đã qua sử dụng bỗng nhiên thành chống lại nhà nước CHXHCN Việt Nam” của Cù Huy Hà Vũ hoặc vụ án “Trốn thuế trở thành Tuyên truyền chống Nhà nước”  của Nguyễn Văn Hải – Điếu Cày.
Thì vẫn bài cũ, tuồng tích cũ diễn lại, dù là đồng chí, đồng đảng với nhau.
Thế nhưng, qua vụ các đồng chí chơi nhau theo kịch bản này, lại là dịp cho người dân được “đảng cho ta sáng mắt, sáng lòng”.
Thực chất của vở bi hài kịch
Người dân biết rõ rằng câu ca dao: “Mèo tha miếng thịt thì đòi. Hổ tha con lợn, mắt coi trừng trừng” là chuyện ngày càng được chứng minh trong chế độ này.
Ai cũng biết rằng, Trịnh Xuân Thanh, với vai trò và chịu trách nhiệm của người đứng đầu trong một đơn vị làm ăn và đốt của người dân đến hơn 3.000 tỷ đồng là tội đáng chém. Thế nhưng, số vụ việc và quan chức làm hại đất nước cỡ Trịnh Xuân Thanh trở lên ở Việt Nam thì “đông như quân Nguyên”, nếu bị móc ra trừng trị, thì nói như Nguyễn Sinh Hùng là “lấy đâu ra cán bộ mà làm việc”.
Đơn giản là ngay Nguyễn Phú Trọng, khi còn là người đứng đầu Hà Nội, với vai trò Bí thư Thành ủy – một ông vua tại Thủ đô, thì chỉ riêng Dự án Ciputra đã trốn thuế đến 3.000 tỷ đồng, nhưng rồi vẫn rơi vào im lặng. Vậy trách nhiệm của ông ta là người đứng đầu, lãnh đạo toàn diện… để ở đâu? Liệu ông ta có bị khai trừ đảng?
Chỉ nói riêng trong ngành dầu khí Việt Nam, thời Trịnh Xuân Thanh, người đứng đầu ngành dầu khí là Đinh La Thăng, thì ngành này đã đốt bao nhiêu tiền dân? Chỉ nêu vài phi vụ “làm ăn” của ngành này sẽ hiểu.
Hàng trăm tỷ đồng mà ngành Dầu khí đổ vào Sân Golf Hoàng Gia, Ninh Bình, để rồi thu lại được con số âm hàng trăm tỷ. Cũng tương tự, ngành dầu khí đã đầu tư và mất trắng 800 tỷ đồng tạiOceanBank thì đã sao.
Cứ tưởng con số mất trắng 800 tỷ đồng đã là lớn ư? Chưa ăn thua. Nhà máy sản xuất xơ sợi polyester Đình Vũ với con số 7.000 tỷ đồng do Tập đoàn Dầu khí đầu tư để rồi… đắp chiếu. Chỉ sau hơn một năm hoạt động, nhà máy liên tục “đắp chiếu”, lỗ hơn 1.700 tỉ đồng và đứng trước nguy cơ phá sản.
Những tưởng sự thiệt hại, thất thoát, đến con số đó là khủng khiếp và dừng lại? Xin thưa là chưa.
Dự án mà Ngành Dầu khí Việt Nam đầu tư ở Venezuela góp 40% vốn trong tổng mức đầu tư giai đoạn 2009-2014 là 1,825 tỷ USD, đã buộc phải dừng lại vào cuối 2014. Con số 40% Dầu khí Việt Nam góp vốn tại đây giai đoạn này là 730 triệu dola, nghĩa là 16.200 tỷ đồng tiền của người dân Việt Nam đã được “gửi hương cho gió”.
Thế thì đã sao? Đinh La Thăng vẫn được điều sang làm Bộ trưởng một ngành huyết mạch hơn, nắm nhiều tiền của hơn, vung tay thoải mái hơn: Bộ Giao thông Vận Tải.
Và khi số tiền 16.200 tỷ tại Venezuela chính thức phá sản, thì Đinh La Thăng vẫn ung dung vào Bộ Chính Trị.
Có thể nói không ngoa điều này: Ngay trong Trung ương Đảng Cộng sản, nếu lấy tội trách nhiệm làm lãng phí, phá hoại, tham nhũng, hối lộ ra mà xét thỉ thử hỏi, mấy người thoát tội? Và thử hỏi cả ngàn Ủy viên Trung ương Đảng, có được mấy người hoặc nói cụ thể hơn là có tìm được người nào dám đứng thẳng, hiên ngang không sợ xấu hổ rằng: Tôi thanh bạch, tôi không tham nhũng, hối lộ mà tôi chỉ sống bằng đồng lương và những đồng tiền chân chính của tôi?
Có lẽ, đó lại là câu chuyện trong Kinh Thánh về thành Sodom và Gomorrah bị tiêu diệt vì không tìm ra được chỉ 10 người công chính.
Trên hết, tất cả những tham nhũng, thì vật chất, tiền bạc… vẫn chưa gây hậu quả lớn bằng việc tham nhũng quyền lực, chiếm cứ ngôi vị, vị thế quyền lực nhằm phục vụ phe nhóm mình và làm đất nước tụt hậu, nghèo nàn và đời sống người dân đi vào cùng khổ, dân tộc đi vào con đường nô lệ. Mà điều này, không cần nói thì ai cũng biết Đảng CS và dẫn đầu là Nguyễn Phú Trọng chiếm giải quán quân.
Thực chất của vụ việc chỉ là sự thanh trừng phe nhóm nội bộ của đảng. Những chuyện nhân danh chống tham nhũng, nhân danh vì sự trong sạch, liêm khiết của đảng, lấy lại lòng tin với người dân… cứ như những vở tuồng diễn lại bao năm nay đã không còn lạ với người dân Việt Nam vốn đã có thời gian thừa thãi lòng tin và giờ đây thấm đòn.
 Cú vồ hụt và vị thế của Nguyễn Phú Trọng
Tưởng rằng, việc đứng ở vị trí đỉnh cao của quyền lực độc tài, TBT Nguyễn Phú Trọng mở màn vụ thanh trừng bằng nút mở Trịnh Xuân Thanh dễ như trở bàn tay. Để rồi từ đó, đường dây phe nhóm dần dần bị lôi ra khỏi vị thế của mình và ông Trọng một mình một ngựa.
Đâu ngờ mọi việc không như mong đợi.
Dù đã chuẩn bị công phu bằng tuyên giáo, báo chí mở màn bằng những bài viết mổ xẻ, kết tội Trịnh Xuân Thanh. Dù đã chỉ thị, yêu cầu và thậm chí họp xét khai trừ Trịnh Xuân Thanh khỏi Quốc hội, khỏi đảng và các chức vụ… cứ tưởng như Trịnh Xuân Thanh chỉ còn chờ ngày bị người ta thò tay vào giỏ để lôi ra.
Đùng một cái, Trịnh Xuân Thanh biến mất.
Thế rồi anh ta làm nóng cư dân mạng xã hội bằng đơn, thư, hình ảnh… từ nước ngoài hoặc nơi bí mật nào đó, kể tội không chỉ Nguyễn Phú Trọng mà cả đám bộ sâu Trung ương đảng.
Điều này nói lên hai khả năng:
Thứ nhất, là cuộc chiến phe nhóm lợi ích và quyền lực ngày càng gay gắt và đến hồi quyết liệt. Đã có những thanh toán nhau bằng súng, bằng nhiều cách và giờ đây là thanh toán trực tiếp bằng Chỉ thị.
Thứ hai, là vị thế của Nguyễn Phú Trọng nói riêng, Đảng CS nói chung đã không đủ để làm người ta khiếp sợ và cung cúc chấp nhận những sự bất minh mà điều này vốn đã thành lệ xưa nay.
Qua vụ việc này, nếu có chút suy nghĩ, hẳn Nguyễn Phú Trọng sẽ nhìn thấy khả năng, uy tín hiện đang ở đâu, không chỉ trong lòng dân mà ngay cả trong lòng các “đồng chí” của mình.
Hà Nội, ngày 15/9/2016
J.B Nguyễn Hữu Vinh
Posted by phamtayson on 15/09/2016
https://phamtayson.wordpress.com/2016/09/15/trinh-xuan-thanh-va-cu-vo-hut-cua-nguyen-phu-trong/#more-47356

Thư ngỏ gửi lãnh đạo đảng cộng sản Việt Nam

Thư ngỏ gửi lãnh đạo đảng cộng sản Việt Nam: Đã đến lúc hình thành nhà nước các khu vực ở Việt Nam.

Tôi là nhà báo, nhà văn Phạm Thành xin có thư ngỏ gửi lãnh đạo đảng cộng sản Việt Nam hiện nay.

Thưa các ông.

Tôi gửi thư này cho các ông trên cơ sơ tôi hiểu sâu sắc chính xác dân tộc Việt Nam. Đó là một dân tộc chưa trưởng thành. Người lớn thì ít, trẻ con thì nhiều – “Dân hai lăm triệu ai người lớn/ Nước bốn ngàn năm vẫn trẻ con – Tan Đà”, học hành cốt lấy cái bằng để làm quan, không cần biết học để có tri thức hay không có. Sống cốt làm sao vơ vét được nhiều mà không cần biết cộng đồng đang sống ra sao, đất nước rồi sẽ ra sao? “Sống chết mặc bay tiền thày bỏ túi”. “Cháy nhà hàng xóm bình chân như vại”. Người nào cũng cho mình là nhất, anh hùng hảo hán, ai cũng có thể là giặc, ai cũng có thể la vua. “Được làm vua thua làm giặc”-  giặc như vua. Vua không ra vua. Tôi không ra tôi. “Trên bảo dưới không nghe”. “Dân kêu không thấu trời”…


Bản tính của người Việt là cơ hội, lưu manh, thảo khấu. Ai cũng chỉ muốn được mà không muốn mất. Vì vậy, dân tộc qua bốn ngàn năm chỉ có mất: mất lãnh thổ, mất dân tộc theo cả nghĩa đen và nghĩa bóng.

Ngàn năm nay đã thế. Đến thời cộng sản cầm quyền bản tính cơ hội, lưu manh của người Việt lại có đất để phát triển thuận lợi hơn bất kỳ thời nào đã từng tồn tại trong lịch sử.

Đất nước nay đã tanh bành tan nát. Lòng người ly tán bốn phương. Hiện tại các nguồn lực phát triển của đất nước đã cạn kiệt. Đó là các nguồn lực về con người về tài nguyên thiên nhiên và các quan hệ quốc tế. Cụ thể, nguồn lực về con người không còn, tức là không còn mấy người biết và có kiến thức để sống tử tế. Đất nước không còn mấy người tử tế, làm sao phát triển bình thường được.Tài nguyên cạn kiệt, ô nhiễm môi trường tràn ngập núi sông. Quan hệ quốc tế ngày một co lại…

Nhà nước trung ương đến hồi không còn năng lực để điều hành gìn giữ trật tự và phát triển đất nước được nữa. Nhà nước cứ khư khư ôm giữ tất yếu cả nước sẽ ôm nhau mà chết và mất nước.

Con đường sống duy nhất hiện nay là phải chia ra các khu vực  tự quản và phân quyền. Phải tổ chức lại hệ thống nhà nước. Ngoài chính quyền trung ương ra, cần phân khúc, phân vùng các nhà nước khu vực. Chẳng hạn, nhà nước Khu tự trị, nhà nước miền Bắc, miền Trung, Nam Bộ… Nhà nước các khu vực sẽ tồn tại như một nhà nước trong nhà nước ( như các bang của Hoa Kỳ) có luật pháp, chính sách riêng (riêng trong sự thống nhất chung)…, chịu trách nhiệm đối nội, đối ngoại, quan hệ làm ăn với tất cả các nước trên thế giới…

Đại loại là như vậy.

Đó là cách để mọi người được chủ động thực hiện quyền bảo vệ và xây dựng đất nước dựa trên những đặc điểm về thiên nhiên và xã hội ở khu vực mình đang sinh sống. Đó là cách chia nhỏ những khó khăn từ chính quyền trung ương ra, nhưng lại tăng các đầu mối quản lý, làm ăn ở trong nước, đặc biệt là với nước ngoài. Như vậy, nước ta sẽ có sức mạnh của nhiều chính quyền cộng lại, của nhiều người tham gia cứu nước cứu dân tộc cộng lại. Như vậy, chúng ta sẽ khai thác được tối đa các nguồn lực trong nước và nguồn lực từ nước ngoài cho ổn định dần dần đời sống dân sinh và phát triển đất nước đúng quy luật.

Sau vụ Formosa thải độc, thời cơ phân quyền hình thành nhà nước khu vực đã chín muồi hơn bao giờ hết. Nhà nước trung ương đóng tại Hà Nội, ngoài trấn áp ra sẽ không bao giờ dập tắt con đường đấu tranh mưu sinh của mấy chục triệu người miền Trung. Nhưng, nếu có nhà nước khu vực, việc giải quyết sẽ nhanh chóng, thuận lơi, dễ dàng hơn nhiều lần so với chính quyền trung ương mà không cần bất kỳ một sự đàn áp nào.

Theo tôi, đó là cách tốt nhất cứu nước, cứu nhà hiện nay. Nếu chỉ có một chính quyền trung ương ôm đồm trong điều kiện tất cả các nguồn lực đều cạn kiệt như hiên nay, chỉ còn có con đường chết cả một cục to mang tên Việt Nam.

Mong các ông hãy bỏ bớt cái ngu dại, tham lam, lưu manh,thảo khấu trong người các ông để nhận ra và hành động ngay tức khắc đề xuất của tôi, kịp thời cứu nguy kẻo muộn cho đất nước và dân tộc.

Ngày 1 tháng 9 năm 2016.

Phạm Thành.

https://badamxoevietnam2.wordpress.com/2016/09/01/thu-ngo-gui-lanh-dao-dang-cong-san-viet-nam-da-den-luc-hinh-thanh-nha-nuoc-cac-khu-vuc-o-viet-nam/#more-12435

‘Sẽ bán rừng cao su cho Trung Quốc’


‘Sẽ bán rừng cao su cho Trung Quốc’

  • 15 tháng 9 2016
Image copyrightGLOBALWITNESS
Image captionHoàng Anh Gia Lai bị cáo buộc chiếm dụng đất của dân địa phương Lào
Nợ nần lớn, công ty Hoàng Anh Gia Lai nói đang cân nhắc bán hàng chục nghìn ha rừng cao su bên Lào cho Trung Quốc.  
Điều đáng nói là con số 10.000-20.000 ha rừng cao su này là đất thuê của nước sở tại, nằm trong khu vực mang tầm quan trọng đặc biệt về an ninh quốc phòng gần biên giới hai bên với Campuchia.
Thông tin nói trên được đưa ra trong Đại hội Cổ đông thường niên của Công ty cổ phần Nông nghiệp Quốc tế Hoàng Anh Gia Lai (HAGL Agrico – Mã chứng khoán HNG) sáng thứ Năm 15/9.
Tại đó, công ty này cho hay tới thời điểm 30/6/2016, HAGL Agrico có số dư các khoản vay và trái phiếu phải trả trên 14 nghìn tỷ đồng, trong đó 4.749 tỷ đồng sẽ đến hạn thanh toán trong vòng 12 tháng kể từ cuối quý II/2016.
HAGL Agrico đã gửi thư cho các tổ chức tín dụng, đề nghị tái cơ cấu nợ bao gồm điều chỉnh lãi vay về mức hợp lý, giãn nợ và bơm thêm vốn để cho công ty được tiếp tục hoạt động.
Công ty này cũng nói đã kêu gọi chính phủ trợ giúp.
Image copyrightHOANG ANH GIA LAI
Image captionÔng Đoàn Nguyên Đức nói giãn nợ là chủ trương lớn của công ty
Tuy nhiên trong trường hợp xấu nhất là không được hỗ trợ về tái cơ cấu các khoản nợ vay, HAGL sẽ phải cân nhắc việc bán 10.000-20.000 ha rừng cao su mà công ty này thuê đất bên Lào.
Ông Đoàn Nguyên Đức, Chủ tịch Hội đồng Quản trị HAGL Agrico, được Báo Đấu thầu dẫn lời nói: “Các đối tác Trung Quốc tỏ ra rất quan tâm đến tài sản này”.
Ông Đức cũng nói chủ trương của công ty cho tới cuối năm nay là tập trung giãn nợ với trông đợi sang 2017 sẽ giảm nợ về cơ bản.
HAGL Agrico cũng dự kiến phát hành thêm 110 triệu cổ phần theo hình thức phát hành riêng lẻ với giá chào bán tối thiểu 6.400 đồng/cổ phần để tái cơ cấu nguồn vốn của công ty.
Vài năm trở lại đây một số tổ chức phi chính phủ cáo buộc các khu rừng cao su của HAGL tại Campuchia và Lào đã gây những thiệt hại to lớn về xã hội và môi trường xung quanh, trong đó có tình trạng lấy đất của các cộng đồng địa phương và tàn phá các vùng rừng rộng lớn.

Image copyrightGLOBALWITNESS
Image captionHoàng Anh Gia Lai bị cáo buộc chiếm dụng đất của dân địa phương Lào
Nợ nần lớn, công ty Hoàng Anh Gia Lai nói đang cân nhắc bán hàng chục nghìn ha rừng cao su bên Lào cho Trung Quốc.  
Điều đáng nói là con số 10.000-20.000 ha rừng cao su này là đất thuê của nước sở tại, nằm trong khu vực mang tầm quan trọng đặc biệt về an ninh quốc phòng gần biên giới hai bên với Campuchia.
Thông tin nói trên được đưa ra trong Đại hội Cổ đông thường niên của Công ty cổ phần Nông nghiệp Quốc tế Hoàng Anh Gia Lai (HAGL Agrico – Mã chứng khoán HNG) sáng thứ Năm 15/9.
Tại đó, công ty này cho hay tới thời điểm 30/6/2016, HAGL Agrico có số dư các khoản vay và trái phiếu phải trả trên 14 nghìn tỷ đồng, trong đó 4.749 tỷ đồng sẽ đến hạn thanh toán trong vòng 12 tháng kể từ cuối quý II/2016.
HAGL Agrico đã gửi thư cho các tổ chức tín dụng, đề nghị tái cơ cấu nợ bao gồm điều chỉnh lãi vay về mức hợp lý, giãn nợ và bơm thêm vốn để cho công ty được tiếp tục hoạt động.
Công ty này cũng nói đã kêu gọi chính phủ trợ giúp.
Image copyrightHOANG ANH GIA LAI
Image captionÔng Đoàn Nguyên Đức nói giãn nợ là chủ trương lớn của công ty
Tuy nhiên trong trường hợp xấu nhất là không được hỗ trợ về tái cơ cấu các khoản nợ vay, HAGL sẽ phải cân nhắc việc bán 10.000-20.000 ha rừng cao su mà công ty này thuê đất bên Lào.
Ông Đoàn Nguyên Đức, Chủ tịch Hội đồng Quản trị HAGL Agrico, được Báo Đấu thầu dẫn lời nói: “Các đối tác Trung Quốc tỏ ra rất quan tâm đến tài sản này”.
Ông Đức cũng nói chủ trương của công ty cho tới cuối năm nay là tập trung giãn nợ với trông đợi sang 2017 sẽ giảm nợ về cơ bản.
HAGL Agrico cũng dự kiến phát hành thêm 110 triệu cổ phần theo hình thức phát hành riêng lẻ với giá chào bán tối thiểu 6.400 đồng/cổ phần để tái cơ cấu nguồn vốn của công ty.
Vài năm trở lại đây một số tổ chức phi chính phủ cáo buộc các khu rừng cao su của HAGL tại Campuchia và Lào đã gây những thiệt hại to lớn về xã hội và môi trường xung quanh, trong đó có tình trạng lấy đất của các cộng đồng địa phương và tàn phá các vùng rừng rộng lớn.
http://www.bbc.com/vietnamese/vietnam/2016/09/160915_hagl_laos_china